72. Chương 72: Phần 1 - Lựa chọn và trách nhiệm

Chiều Hoàng Hôn Năm Ấy

Chương 72: Phần 1 - Lựa chọn và trách nhiệm

Chiều Hoàng Hôn Năm Ấy thuộc thể loại Linh Dị, chương 72 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cuộc sống vẫn trôi qua như thường lệ, tất cả các kỳ thi đã kết thúc. Đầu tháng 6, thời tiết nóng bức, oi ả. Sáng sớm thức dậy, không khí đã nóng như đổ lửa. Hôm nay là ngày siêu âm theo lịch của bác sĩ. Mai Anh đã dậy sớm để chuẩn bị, nấu bữa sáng rồi gọi em dậy. Chuyến đi siêu âm diễn ra bình thường, thai nhi đã nằm trong tử cung của em để phát triển. Bác sĩ cho biết thai nhi phát triển ổn định và không có dấu hiệu bất thường, nhưng vẫn chưa nghe thấy tim thai. Bác sĩ khuyên hai người đừng quá lo lắng, hẹn ba tuần sau siêu âm lại để theo dõi, lúc đó sẽ biết rõ hơn. Mai Anh vâng lời rồi đưa em về.
Ngồi tại một quán cà phê gần cửa hàng của em, như thói quen, em gọi một cốc cà phê sữa đá. Đang đọc tin tức trên Facebook, em vẫn tập trung theo dõi camera cửa hàng. Một lúc sau, em vỗ tay gọi Mai Anh:
— Anh ơi, mình đi du lịch đi.
— Đi đâu? Em đang mang bầu thế này mà…
— Đi đi, không đi sau này không có cơ hội đâu. Đi thôi, em đặt vé đi.
— Nhưng đi đâu bây giờ? Em mang bầu thế đi có ổn không?
— Yên tâm, không sao đâu mà. Có anh thì em lo gì chứ hì hì. — Em nhìn Mai Anh cười tươi.
— Thế đi đâu?
— Đi Phú Quốc nhé.
— Ừ, nếu vợ anh thích. — Mai Anh vỗ nhẹ cái mũi cao của em, cười mỉm.
— Vâng hihi. — Em hí hửng bấm điện thoại gọi ai đó.
Kế hoạch du lịch của hai người đã được sắp xếp xong, sẽ đi bốn ngày ba đêm. Em đề nghị đi ngay vào đầu tuần sau nên đã đặt vé mà không hỏi ý kiến Mai Anh. Cả ngày chủ nhật, Mai Anh ở nhà cùng em chuẩn bị đồ đạc. Đến chiều, hai người sẽ về Hà Nội nghỉ, sáng hôm sau ra sân bay làm thủ tục bay.
Mọi người tưởng sẽ có một kỳ nghỉ vui vẻ và hạnh phúc bên nhau, nhưng đến tối chủ nhật, điện thoại của Mai Anh rung lên. Đó là cuộc gọi từ mẹ anh.
Mai Anh nhấc máy:
— Con nghe rồi mẹ.
— Mày đang ở đâu?
— Con đang ở Hà Nội, sáng sớm mai con với Mai Anh bay vào Phú Quốc du lịch mấy hôm.
— Không đi đâu hết, mày về ngay nhà cho tao, có việc gấp đây. — Mẹ Mai Anh quát trong điện thoại.
— Có chuyện gì thế mẹ? — Mai Anh nhìn em, em cũng lo lắng nhìn anh.
— Mày còn định giấu mẹ mày đến bao giờ hả thằng kia?
— Giấu chuyện gì ạ, mẹ nói gì con không hiểu.
— Mày đưa cái Mai về đây ngay cho tao, chuyện như vậy mà hai đứa mày định giấu đến bao giờ?
Mai Anh quay ra nhìn em, em thoáng ngạc nhiên, anh thở dài nhẹ.
— Mẹ biết rồi ạ.
— Con Ngọc Anh không nói thì mày định giấu đến bao giờ nữa. Để đến lúc cái bụng nó to lên rồi mới nói à. Sáng sớm mai về nhà ngay.
— Nhưng con đặt vé máy bay rồi, đâu thể hủy được.
— Mày đặt hết bao tiền về tao đưa lại mày, không đi đâu hết, lỡ làm sao ảnh hưởng cháu tao. Về ngay đây. — Mẹ Mai Anh vẫn gắt lên trong điện thoại, dù anh không bật loa ngoài nhưng chắc chắn em đã nghe thấy hết. Mai Anh thấy em bịt miệng cười khúc khích.
Anh cúp máy rồi quay ra nhìn em cười khổ. Em ngồi xích lại, ôm lấy tay anh, dựa vào vai anh không nói gì. Đôi lúc chỉ ngồi suy nghĩ rồi cười một mình. Anh ấn số điện thoại Hưng rồi gọi:
— Nghe cậu ơi.
— Từ bao giờ mày đàn bà thế?
— Sao cậu lại bảo tớ vậy cậu ơi?
— Đmm.
Em đưa tay lên che miệng anh rồi lườm, gắt:
— Lại chửi bậy rồi.
— Sao tao nói cho mày biết, mày đi nói với Ngọc Anh, giờ mẹ biết rồi chửi tao? — Anh cười trừ với em rồi tiếp tục nói chuyện với Hưng.
— Ôi cậu ơi, cậu nhắn tin, tớ quên xóa nên em gái cậu nó đọc được. Tớ xin lỗi nhé haha. Vô tình vô tình. — Hưng cười khoái chí.
— Không giải thích, mai về không?
— Ừ mai tao qua đón Ngọc Anh về đây, mẹ cũng vừa gọi Ngọc Anh bắt về xong. Nghe căng lắm.
— Ui giời ơi mày biết tỏng tính mẹ rồi còn giả bộ trầm với chả ngâm. Tao đang ở Hà Nội, sáng mai tao qua đón Ngọc Anh rồi qua đón mày luôn. Đi một xe cho tình cảm.
— Ok vậy để tao bảo Ngọc Anh, Ngọc Anh đang ở đây mà.
— Cái đm.. ái za..
Em quay ra đánh vào tay anh, anh cười rồi gật đầu ăn năn với em.
— Thế thôi nhé, mai gọi sau. Bảo Ngọc Anh về đi, mười giờ rồi.
— Về gì, tối nay Ngọc Anh ngủ đây mà?
— Mày đang chọc tao đúng không Hưng?
— Haha, đùa tí, tao đang ở phòng Ngọc Anh. Tao về bây giờ đây…
Anh cúp máy, em vẫn lườm anh. Anh quay ra nắm tay em, ôm eo em để nịnh. Em cấu vào tay anh đau điếng.
— Đau anh. — Anh nhăn mặt.
— Anh cứ nói bậy rồi quen mồm ra, sau này sửa thế nào được.
— Anh xin lỗi, nói chuyện với thằng Hưng mới thế.
— Không phải nhé, với ai cũng vậy.
— Thôi anh rút kinh nghiệm. Mình đi ngủ nhé.
Anh bế em lên giường, nằm ôm em và vỗ về để em dễ ngủ hơn. Anh nằm trằn trọc, không ngủ được, nhìn đồng hồ đã hơn mười hai giờ đêm. Anh cứ nhìn trần nhà suy nghĩ. Gia đình anh đã biết, không biết sáng mai mọi chuyện có suôn sẻ không. Mẹ anh thì anh hiểu, dù giận dữ như vậy nhưng giọng điệu lúc nãy dường như đã chấp nhận rồi, khéo còn vui là đằng khác. Nhưng điều anh lo lắng vẫn là gia đình nhà em. Liệu khi bố mẹ em biết, mọi chuyện sẽ thế nào. Anh thở dài, hơi thở em đều đều. Em nằm bên anh nhưng lòng anh vẫn nặng trĩu, ngổn ngang đầy suy nghĩ. Điện thoại anh rung, đó là cuộc gọi từ chị Lan.
Anh đẩy nhẹ em ra, kéo chăn đắp cho em rồi cầm điện thoại ra ngoài ban công đứng. Anh nhìn màn hình, hesitated vài giây rồi bấm nghe máy. Anh cố gắng nói với giọng bình thản nhất:
— Ừ anh nghe rồi.
— Dạ anh chưa ngủ sao? — Giọng chị nhẹ nhàng vang lên, có phần buồn tủi.
— Ừ anh vừa dỗ Mai Anh ngủ xong, hôm nay nó bị khó ngủ.
— À vâng…
— Có chuyện gì mà em gọi anh giờ này vậy, em mời cưới à?
— Không ạ, em tưởng anh mới là người mời cưới chứ?
— Linh kể em nghe rồi à?
— Vâng. Chắc anh đang vui lắm đúng không? — Chị vẫn nói với giọng buồn bã, đôi khi nghẹn lại như đang kiềm chế.
— Không buồn như ngày đó em đi là được. — Anh thở dài rồi trả lời lại.
— Anh… hức… hức… — Chị bắt đầu bật khóc, qua loa điện thoại, anh nghe thấy tiếng thút thít vang lên.
— Em nghỉ ngơi đi nhé, nếu được thì sau này khi anh gửi thiệp thì dành chút thời gian đến chung vui cùng anh.
Anh không đợi chị trả lời, anh tắt bụp máy, đóng nhẹ cửa ban công vì sợ khói thuốc lá bay vào trong ảnh hưởng đến em. Trời đêm nay đẹp, có trăng sáng, có sao, đường phố Hà Nội yên tĩnh lạ thường. Anh lại ngồi đó hoài niệm, cuộc gọi của chị khiến anh buồn, tâm tư của một kẻ bị phản bội như thế. Anh cứ ngồi đó đốt thuốc liên tục. Chỉ đến khi quay sang thấy em đang ngơ ngác không thấy anh đâu thì anh mới trở vào.
Sáng hôm sau, anh và em sang đón Ngọc Anh rồi qua chỗ Hưng ăn sáng. Ăn uống xong, Hưng lái xe để em ngồi sau nghỉ với Ngọc Anh. Hai đứa nói chuyện tíu tít suốt cả chặng đường đi. Anh thì chẳng nói gì, cứ theo thói quen ngồi ngắm qua cửa kính, nhìn trời, nhìn đường, nhìn dòng người.
— Sắp lấy vợ rồi, sao mặt vẫn căng thẳng thế. — Hưng hỏi anh.
— Căng con bà mày mà căng.
— Ờ bố mày đang hỏi tử tế.
— Nhìn đường đi, hỏi đéo gì.
— Nam ơi, thế anh định nói với mẹ thế nào đấy. — Ngọc Anh nhào lên hỏi anh.
— Mày đoán thử xem tao sẽ nói gì? Đến tao còn chưa biết tao sẽ nói gì.
— Thế anh chị dự định bao giờ cưới. — Ngọc Anh hỏi.
— Mai. — Em ngơ ngác nhìn anh.
— Dạ. — Em trả lời.
— Anh không gọi em, anh đang trả lời Ngọc Anh mà.
Thế là cả xe cười ầm cả lên. Anh cũng bật cười. Không khí vui vẻ trở lại. Cũng đúng thôi, tại sao anh cứ phải suy nghĩ rồi tự buồn vậy nhỉ. Cứ để mọi chuyện diễn ra tự nhiên. Anh yêu em, anh chẳng bao giờ bỏ cuộc cũng như chấp nhận xa rời em. Anh tin chắc là em cũng vậy.
Anh nắm tay em đi vào nhà, đi đến cửa, anh và em sững người lại. Trên khuôn mặt em bắt đầu có sự lo lắng. Đang ngồi nói chuyện cùng mẹ anh là chị Lan. Chị Lan hướng ánh mắt lên nhìn anh và em. Khuôn mặt chị bình thường nhưng ánh mắt có phần tức giận. Em run run nấp sau anh. Anh càng nắm chặt tay em hơn.
— Dạ con chào mẹ, em chào chị Lan. — Anh nói.
— Chào Nam, lâu lắm mới gặp, dạo này nhìn bụi bặm mà trưởng thành lên hơn nhỉ. — Chị Lan nở một nụ cười xã giao với anh.
— Dạ vâng, chị về lâu chưa ạ.
— Ừ chị mới về, hơi muộn nhưng mà vẫn kịp để nghe chuyện của hai đứa.
Anh đi vào, cùng em ngồi xuống ghế. Ngọc Anh và Hưng cũng vào cùng, thấy khung cảnh đó thì Ngọc Anh kéo tay Hưng lên phòng. Không khí bỗng trở nên ngột ngạt hơn khi chẳng ai nói với ai câu nào. Có vẻ như cả mẹ anh và chị Lan đều đang đợi lời nói từ anh và em.
— Hôm nay chúng con về có việc muốn thưa với mẹ và chị. — Anh ấp úng một hồi rồi mạnh dạn hơn. Em cúi gằm mặt, thi thoảng liếc nhẹ sang anh lo lắng.
— Em vào luôn vấn đề chính đi Nam. — Chị Lan nhấp chén nước rồi nhìn anh.
— Vâng, Mai Anh đã có bầu hơn một tháng rồi ạ. — Anh chỉ một lượt xung quanh rồi cất tiếng nói, giọng quả quyết và không vấp.
— Tao đã dặn hai đứa chúng mày rồi, nhất là mày đó Nam, yêu nhau thương nhau thì giữ gìn cho nhau, đừng có đi quá giới hạn rồi lỡ dở cả cuộc đời. Vậy mà…
— Con xin lỗi mẹ.
— Bây giờ một thằng còn đang đi học chưa có công việc ổn định, một đứa thì chập chững kinh doanh, cửa hàng mở ra đó còn chưa ra đâu với đâu. Bây giờ thế này thì chúng mày tính làm sao?
Anh và em cùng im lặng, cúi gằm mặt. Em thoáng chốc nhìn anh hơi ngạc nhiên nhưng cũng không nói gì. Mẹ anh thở dài nói tiếp:
— Cuộc sống hôn nhân không phải là thứ để đùa, khi chưa đủ chín chắn thì sống trong cuộc sống hôn nhân sẽ rất khổ. Hai đứa bây giờ mới chỉ là vượt lên trên cảm tính nhất thời. Bây giờ chuyện đã lỡ, mẹ muốn nghe lời từ hai đứa.
Chị Lan đưa tay ra xua xua vài cái rồi nhìn mẹ anh gật đầu. Chị quay ra nói với em:
— Mai Anh, em còn nhớ em đã hứa với bố mẹ thế nào trước khi về đây không?
— Dạ em có.
— Thế em biết mình sai ở đâu chưa?
Em im lặng trở lại. Bàn tay em rút ra khỏi tay anh khiến anh sững sờ. Em run run chực khóc. Thấy vậy, chị Lan quay ra nói với anh:
— Nam, em đi với chị ra đây một chút, chị nghĩ chị cần nói chuyện riêng với em.
— Vâng chị. — Anh nắm lại tay em, cảm nhận rõ tay em đang run lên từng hồi.
Chị Lan chào mẹ anh rồi đứng lên ra cửa, anh cũng lẽo đẽo đi theo. Vẫn là khung cảnh quán cà phê quen thuộc. Chị đưa anh lên Paloma, chọn một bàn ngoài trời. Quán hôm nay hầu như chẳng có khách vì học sinh đang nghỉ hè.
— Mang thuốc lá không?
— Dạ đây chị. — Anh móc gói thuốc rồi đưa cho chị, chị mồi lửa châm một điếu.
— Em còn nhớ lúc trước hứa với chị gì không?
— Dạ em còn.
— Bây giờ gần ba năm rồi chứ không phải một năm nữa. Em nói đi, em đã làm được những gì.
— Em vẫn chưa có thành quả gì vì em còn đang đi học. Nhưng mà…
— Chị biết, Mai Anh nó rất vui và hạnh phúc khi ở bên em. Đó là điều chị cần.
— Vậy sao ạ? — Anh nheo mắt nhìn chị ngờ vực.
— Nhưng em phải hiểu, em đang sai đấy Nam ạ. Chị ủng hộ hai đứa nhưng chị không có nói là hai đứa làm những chuyện đó rồi bây giờ hậu quả thành ra như thế này. — Chị nói hơi to tiếng. Anh vẫn nhìn chị.
— Em thì nghĩ đó là cái duyên, và bọn em cũng chấp nhận. Cả em và Mai Anh đều rất vui khi biết chuyện này.
— Chị đã nói rất rõ ràng với Mai Anh và cả em. Nhưng mà chị đã quá thất vọng.
— Có lẽ em sẽ không nói xin lỗi chị lần này. Bởi vì em và Mai Anh đều chấp nhận, bọn em yêu nhau và em cũng biết nếu như em và Mai Anh cưới nhau, em sẽ phải làm những gì.
— Em…
Anh nhấp ngụm nước rồi tiếp tục nói.
— Em cũng có chuyện muốn hỏi chị. Năm đó chị nói chị ủng hộ em và Mai Anh, nhưng tại sao chị lại không nói cho em biết chuyện bố mẹ bắt Mai Anh sang đó. Cách đây không lâu, em đã gọi cho chị và đi tìm Mai Anh, nhưng sao chị lại tắt máy?
— Em đang hỏi cung chị đấy à Nam, nếu chị nói thì em làm được gì, em thay đổi được mọi chuyện à? — Chị Lan sững sờ nhìn anh, rồi gắt lên với anh.
— Nhưng ít nhất em sẽ tìm mọi cách để níu giữ Mai Anh ở bên em. Chứ không phải là sự hiểu nhầm giày vò chúng em suốt hai năm qua.
— Nam ạ, em không thể thay đổi được đâu. — Chị Lan nhìn anh thở dài rồi lắc đầu. Giọng chị bắt đầu nhẹ đi.
— Chưa thử thì chưa biết chị ạ. Cuộc đời này ngày mai ra sao đâu ai biết trước được phải không chị. — Anh cười nhẹ, khói thuốc vẫn bay lên mù mịt.
— Chuyện của em và Mai Anh bây giờ, chị nghĩ rằng hai đứa còn quá trẻ nên…
Anh xua tay, lắc đầu ngây ngẩy.
— Chị đang có lỗi với cháu chị đấy, nếu chị gọi em ra đây chỉ để nói vậy thì có lẽ em nên đi về. Em không chấp nhận và Mai Anh cũng sẽ không chấp nhận đâu chị.
Anh đứng lên, với lấy bao thuốc và cái điện thoại.
— Em tin rằng Mai Anh sẽ đồng ý ở bên cạnh em, chúng em sẽ kết hôn và em sẽ cố gắng thật nhiều cho cuộc sống của em và Mai Anh sau này.
Anh quay người định bước đi thì nghe thấy tiếng thút thít, sau đó là tiếng khóc nấc lên. Anh quay lại và thấy chị Lan đang khóc. Chị đang ôm miệng khóc.
— Chị làm sao đấy ạ. — Anh lấy cái khăn giấy rồi đưa cho chị.
— Phải chăng… hức… hức… ngày đó mà anh ta giống như em bây giờ, thì chị đã không thành ra thế này. huhu
— Chị sao vậy ạ. Sao chị lại khóc. — Anh hỏi.
Chị Lan vẫn khóc nấc lên, rồi nắm chặt lấy bàn tay của anh.
— Chị xin lỗi vì những chuyện trước đây. hức… hức… Nhưng chị vẫn ủng hộ hai đứa như ngày đầu tiên. Chị sẽ bảo vệ hai đứa. Chỉ cần em làm được những điều mà em nói vừa nãy. Hứa với chị được không?
— Chị đang không ổn sao?
Chị lắc đầu, vẫn khóc nấc lên rồi nhìn anh. Bỗng dưng hình ảnh một người phụ nữ trưởng thành, sắc sảo, thông minh bỗng dưng biến đi đâu mất.
— Em thực sự rất giống anh ấy… hức… hức… Nhưng anh ấy lại không giống em ở một điểm. huhu
— Là sao ạ. — Anh nhíu mày hỏi chị.
— Đó là em bất chấp và quyết đoán, còn anh ấy thì hèn nhát. hức… hức…
Anh im lặng thở dài. Dường như anh đã lờ mờ hiểu được câu chuyện của chị sau những lắp ghép trong đầu từ câu chuyện của em và những lời chị nói lúc nãy. Chị bỗng đứng dậy rồi đưa chiếc điện thoại ra trước mặt anh. Trên màn hình là ảnh của một anh chàng nào đó, có thể là người yêu cũ của chị. Anh nhìn kĩ, khuôn mặt của anh ta rất giống anh. Cực kỳ giống. Bỗng chị ngồi xuống và ôm chầm lấy anh. Khóc nức nở.
— Để yên. Để chị ôm em. Em rất giống anh ấy. hức… hức… Để im, cho em ôm anh một lát thôi. Minh Sơn… hức… hức…
Chị cứ ôm anh rồi òa khóc nức nở. Bỗng dưng anh thấy thương chị thật nhiều. Có lẽ chị đã có một khoảng thời gian đau khổ chẳng kém gì lúc em bỏ anh đi cả. Anh vòng tay qua rồi ôm chị vỗ về. Một lát sau chị ngẩng lên, mắt chị đã nhòe hết, lớp trang điểm đã nhếch nhoách bởi nước mắt. Chị đưa tay lên xoa mặt anh.
— Minh Sơn… Anh thật là tồi…
Anh cười buồn, lắc đầu.
— Xin lỗi.
Chị vẫn xoa xoa khuôn mặt đó rồi nhìn anh. Chị khẽ nói:
— Nam, hứa với chị, dù thế nào cũng không được buông tay nhé. Hãy mang lại hạnh phúc cho Mai Anh. Con bé rất đáng thương. hức… hức… Chị không muốn nó phải như chị. Được không?
— Vâng em hứa với chị.
Chị vẫn ngồi đó ôm anh. Tiếng khóc nấc hòa cùng bản nhạc piano không lời cứ vang lên. Ánh nắng chói chang của mùa hạ cũng chẳng mang đúng tính chất của chính mình. Khi không gian nơi đây bỗng trở nên lạnh lẽo và đau buồn bởi câu chuyện của chị và anh ta.
Đề xuất Tiên Hiệp: Dị Giới Hệ Thống Cửa Hàng (Gemini)