75. Chương 75: Cuộc gặp gỡ đầy bất ngờ

Chiều Hoàng Hôn Năm Ấy

Chương 75: Cuộc gặp gỡ đầy bất ngờ

Chiều Hoàng Hôn Năm Ấy thuộc thể loại Linh Dị, chương 75 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Không khí trở nên trầm lắng hơn. Bác trai quay sang nhìn cậu bé.
– Nam này, bác với mẹ cháu có quen nhau không? Mai bảo mai cháu sắp xếp để bác gặp mẹ cháu được không?
– Dạ, vâng. Nhưng hai bác bàn chuyện của cháu với Mai trước nhé. – Cậu bé tò mò hỏi.
– Không, chỉ bác gặp mẹ cháu thôi. Chuyện kia để sau hãy bàn. – Bác trai gạt đi.
– Dạ, vậy để cháu gọi mẹ cháu. – Cậu bé gật đầu, dù trong lòng vẫn thấy ngạc nhiên.
Theo kế hoạch, hôm đó em sẽ ở lại nhà mình, còn cậu bé về nhà. Tối đó, cậu bé báo với mẹ rằng bố của Mai muốn gặp riêng mẹ. Mẹ cậu nghe xong chỉ ậm ừ, chẳng tỏ ra hào hứng gì.
– Mẹ ơi, bố của Mai mai muốn gặp riêng mẹ. – Cậu bé nói.
– Ừ, gặp thôi có gì đâu. – Mẹ cậu vừa xới cơm vừa nói.
– Thế mai hai bác bàn chuyện cưới xin hả mẹ? – Cậu bé hỏi thêm.
– Ừ, mai rồi tính. – Mẹ cậu nói rồi tiếp tục ăn.
Cậu bé thấy mẹ mình không hỏi gì thêm, liền thôi. Tối đó, cậu gọi điện cho em. Em nói mẹ mình vẫn căng thẳng lắm, dù suốt bữa cơm bố em và chị Lan có tác động nhiều. Em nói mình đang lo lắng nhiều hơn, còn cậu thì cố gắng động viên. Đến bước này rồi, mình cố gắng đến cùng, quan trọng là bố em đã có ý ủng hộ, gia đình cậu cũng ổn. Chỉ còn mỗi thành kiến của mẹ em về cậu thôi.
Sáng hôm sau, bố của cậu bé sai lái xe chở mẹ cậu và cậu ra ngoài Hà Nội để gặp bố em. Nhưng phút cuối, em gọi báo cậu ra một quán cà phê gần nhà em ngồi. Cậu không hỏi nhiều vì nghe giọng em có vẻ gấp.
Đỗ xe trước cửa quán, anh lái xe ngồi dưới chờ, còn cậu và mẹ cậu lên tầng trên. Cậu cảm thấy hơi lo sợ nhưng nghĩ đến chuyện bố em và mẹ mình đã quen nhau từ trước nên cũng an tâm hơn. Chuyện bố em có quen mẹ mình, cậu đã nghe qua từ khi em mới yêu cậu, nhưng mẹ không kể thêm nên cậu cũng chẳng hỏi.
Vừa bước lên, bố em đã đứng lên cười, mẹ cậu cũng cười.
– Anh Khánh, hơn hai mươi năm rồi nhỉ. – Mẹ cậu lên tiếng trước.
– Liên à, lâu quá không gặp em. – Bố em bắt tay mẹ cậu, nở một nụ cười tươi. Cậu và em nhìn nhau, hơi ngạc nhiên nhưng cũng để mặc họ ngồi nghe ngóng. Em ngồi cùng bố em, còn cậu và mẹ cậu ngồi đối diện. Gọi đồ uống xong, mẹ cậu lên tiếng luôn.
– Cũng đã hơn hai mươi năm rồi anh nhỉ, từ ngày còn ở nông trường.
– Ừ, anh cũng hay về nhưng chẳng biết cô ở chỗ nào. Đợt ấy chỉ biết cô thi biên chế rồi rời nông trường đi dạy. Anh công việc cũng bận quá. – Bố em cười tươi nói.
– Vâng, đợt ấy đi xây dựng kinh tế mới, may mắn em lại có người giúp, anh từ hồi được cử đi học rồi sao không thấy anh về nữa. – Mẹ cậu hỏi.
– Sang đó phát triển kinh tế hơn em ạ, nên anh xin sang làm lao động xuất khẩu luôn. – Bố em đáp.
– Vâng, lâu lắm rồi. Bây giờ xã hội phát triển rồi, từ đợt con bé Mai sang nhà, em đã thấy hao hao giống anh. Xong nghe nó kể hoàn cảnh thì em ngờ ngợ là anh rồi. – Mẹ cậu nói.
– Ừ, anh với chị sang bên đó rồi định cư luôn nhưng vẫn để hai đứa trẻ con bên này. Đợt ấy sang theo chương trình nên không đưa chúng nó sang được, đành để bà nội chăm sóc. – Bố em nói.
– Bà vẫn khỏe chứ anh? – Mẹ cậu hỏi.
– À, bà mất được ba năm rồi em ạ. – Bố em buồn rầu.
– Em xin lỗi, chia buồn cùng anh và gia đình. – Mẹ cậu nói.
Không khí trò chuyện trở nên thân mật và chia sẻ, cậu và em đều thở phào nhẹ nhõm.
– Hôm nay chắc anh gọi em ra gặp không chỉ là chuyện hỏi han chứ. Chuyện hai đứa này, mình bàn luôn không anh? – Mẹ cậu hỏi dò.
– À, ừ. Chuyện của hai đứa thì anh sẽ sắp xếp để hai gia đình gặp mặt. Nhưng anh còn một chuyện nữa muốn hỏi em. – Bố em nói.
– Anh muốn hỏi em về chuyện năm đó đúng không? – Mẹ cậu đoán.
– Đúng rồi, vì anh thấy Nam rất giống Minh Sơn nhà thằng Thanh, anh đang nghĩ là…
Mẹ cậu vẫy tay, khuôn mặt vẫn nở nụ cười. Còn cậu thì tròn xoe mắt, hồi hộp khi nghe bố em nói ra. Cậu cũng tò mò, có vẻ như mọi chuyện liên quan đến mình.
– Nam không phải là con của anh Thanh đâu anh. Năm đó anh đi xa, nhiều chuyện xảy ra lắm. – Mẹ cậu nói.
– Nhưng sao chúng nó giống nhau như vậy? – Bố em vẫn nhìn mẹ cậu hỏi.
– Thằng Nam không có liên quan gì đến anh Thanh hết, và em cũng chưa từng có mối quan hệ gì với anh Thanh cả. Năm đó em rời nông trường đi dạy, em cũng không còn liên lạc nữa. – Mẹ cậu giải thích.
– Ừ, tại vì anh thấy chúng nó có nét giống nhau quá. Nhất là đôi mắt và cái miệng. – Bố em thở dài, ngả người ra ghế nhấp ngụm cà phê.
– Anh yên tâm nhé. Thằng Nam nó không có bố và bố nó là ai thì vĩnh viễn em sẽ không nói ra đâu. Nhưng chuyện của nó và bé Mai thì em ủng hộ. Hôm qua thằng Nam có kể chị nhà có thành kiến với nhà em. Có lẽ chị vẫn khó tính như xưa anh nhỉ, haha. – Mẹ cậu cười lớn.
– Cũng không hẳn là vậy đâu. Bà ấy thương con nên không muốn con bé Mai ở lại đây một mình. – Bố em nói.
– Chuyện người xưa gặp lại thì để sau đi anh ạ. Bây giờ chuyện hai đứa nó thì gấp rút hơn. – Mẹ cậu nói.
– Vậy thì hôm nay là thứ sáu, chủ nhật hai bên gia đình thống nhất gặp nhau nhé. – Bố em nói.
– Dạ, vâng. Để em báo ông nhà em về cho kịp. – Mẹ cậu gật đầu.
Bố em và mẹ cậu nói thêm vài chuyện, ôn lại những kỷ niệm ngày xưa rồi mẹ cậu xin phép ra về. Trên xe, cậu cố tình hỏi dò mọi chuyện nhưng mẹ cậu chỉ kể qua loa và có vẻ giấu cậu điều gì đó. Nhất là khi cậu hỏi bố cậu là ai, mẹ cậu lại tức tối mắng cậu xa xả.
Nói chung, mẹ cậu kể rằng năm đó bà đi thoát ly rồi học tại trường Đại học Sư phạm, ra trường về đây xây dựng kinh tế mới. Nói là xây dựng nhưng thực ra là đi khai hoang. Thị trấn lúc đó còn rất hoang sơ, dân cư thưa thớt, lại là ngoại ô Hà Nội nên có chính sách đưa dân ra phát triển kinh tế. Bố mẹ cậu hồi đó làm công nhân của một nhà máy khu dưới, mẹ cậu được phân vào làm việc trong nông trường nên gặp nhau quen biết. Mẹ cậu còn kể mẹ em ngày xưa xinh gái một vùng, nhưng nổi tiếng đanh đá và khó tính. Còn bố em thì hiền lành, điềm đạm. Chẳng hiểu sao hai người đó lại có thể lấy nhau được.
– Mẹ à, nãy con nghe bác Khánh nhắc đến người nào tên Thanh ấy. Liệu có phải là… – Cậu định hỏi.
– Mày không có bố đâu, đừng có mà hỏi nhiều. – Mẹ cậu gắt.
– Nhưng con lớn rồi, con phải được quyền biết chứ.
– Bố mày không xứng đáng để xuất hiện trong cuộc sống của tao với mày nữa. Nên tốt nhất đừng nhắc về chuyện này nữa.
– Nhưng con chỉ muốn biết là người tên Thanh kia có phải không? Vì con đã từng xem ảnh thằng Minh Sơn kia và thấy nó rất giống con. Con còn cảm nhận được mà.
– Không liên quan gì đâu. Và bố mày cũng không tên là Thanh. Nói vậy thôi, đừng hỏi nhiều nữa. – Mẹ cậu quát, cậu bực bội trước thông tin mập mờ.
Thực ra cậu cũng chỉ tò mò thôi, chứ nếu biết bố mình là ai thì cũng chẳng quan tâm lắm. Chỉ cần không ảnh hưởng đến chuyện của mình và em là được, vì thái độ của bố em hôm qua khiến cậu lo lắng nhiều hơn.
Tối đó, cậu gọi điện cho em cả tiếng. Cậu căn dặn em đủ thứ vì sợ em ăn uống không đảm bảo. Em nói sáng mai sẽ cùng bố mẹ đi khám, cậu thấy hơi sốt ruột.
– Sáng mai anh ra cùng em nhé.
– Anh ra làm gì ạ? Đằng nào chủ nhật cả hai gia đình đều gặp nhau rồi.
– Thì anh ra đi cùng em, xong anh ngủ nhà nghỉ cũng được. Sáng chủ nhật mẹ ra cũng không sao mà.
– Nhưng thế vất vả cho anh. Em đi cùng bố mẹ cũng được mà. Lo gì đâu chứ. – Em cười khúc khích.
– Thì anh muốn thấy con thôi, không được à?
– Thấy gì, giờ bé xíu như hạt đậu mà xem gì. – Em vẫn cười.
– Nhưng mà anh thích. Sáng mai mấy giờ em đi, anh đi ra cho kịp giờ?
– Chắc khoảng tám giờ gì đó, tùy vào bố mẹ nữa. – Em nói, giọng nhẹ nhàng.
– Thế thì để anh đi cho kịp giờ.
– Vâng, anh đi cẩn thận. Mà ăn sáng trước đi không đói nhé. Em ăn ở nhà rồi cùng bố mẹ đi luôn.
– Ừ, anh biết rồi. Mà mẹ em thế nào rồi. – Cậu hỏi.
Em thở dài, nói nhỏ nhẹ:
– Mẹ vẫn nhất quyết không ủng hộ anh ạ. Lúc tối bố mẹ cãi nhau to lắm, mẹ còn nói là em cứ thế sinh chứ mẹ không chịu để em ở đây và cưới anh.
Cậu im lặng, đến bây giờ cậu cũng chẳng thể hiểu được lý do tại sao mẹ em lại gay gắt như vậy. Trong khi cậu đã cố gắng hết sức. Khẽ thở dài, cậu nghe thấy tiếng thút thít từ bên em.
– Mai Anh, không khóc, ảnh hưởng đến con bây giờ. – Cậu gắt nhẹ.
– Huhu, em sợ lắm. Nãy căng lắm, anh không biết đâu. Hức… hức…
– Ngoan, có anh ở đây rồi. Mai anh ra với em nhé.
– Hức… hức… em cứ có cảm giác bất an sao ấy. Em sợ lắm Nam ạ. Huhu.
– Hâm, đừng suy nghĩ nhiều nữa. Ngoan, anh thương, không khóc nữa, nín đi.
– Dạ… hức… hức… Nam hứa với em.
– Anh hứa, sẽ không bao giờ rời bỏ em. Anh cũng sẽ không vì bất cứ chuyện gì mà buông tay em đâu. Mai Anh của anh. Em có tin anh không? – Cậu trả lời em luôn mà chẳng đợi em nói hết câu.
– Dạ, có. Hức… hức… em yêu anh nhiều lắm. Em sợ mình lại một lần nữa rời xa nhau, em sợ lắm.
– Không sao đâu, em đừng nghĩ ngợi nhiều quá nhé. Mình đi ngủ sớm thôi. Mai anh ra với em rồi mà. – Cậu an ủi em, giọng nhẹ nhàng hết sức.
– Vâng… Em yêu và nhớ anh rất nhiều.
– Anh cũng yêu em, Mai Anh.
– Em là hoa hướng dương còn anh là nắng anh nhỉ. Hoa hướng dương không thể nào sống thiếu nắng đâu. Đừng bỏ mặc em nhé. Được không?
– Anh hứa. Hãy tin anh.
– Anh ngủ ngon. Em yêu anh.
– Anh yêu em, ngủ đi nhé.
Cậu cúp máy, rồi vắt tay lên trán nhìn trần nhà. Không chỉ một mình em có cảm giác bất an, cậu cũng thấy có cảm giác đó. Tự dưng trong đầu cậu hiện về giấc mơ hôm trước khiến người cậu run lên. Ngồi bật dậy, cậu uống sạch cốc nước trên bàn rồi mở cửa ban công. Châm điếu thuốc để bình tĩnh lại. Dạo này cậu hút thuốc rất nhiều. Mỗi lần suy nghĩ về chuyện của mình và em, cậu cứ hút liên tục mà chẳng thấy cảm giác buốt họng. Cậu cứ ngồi đó hút đến điếu thuốc cuối cùng trong bao. Cái gạt tàn đầy úp tàn thuốc dường như muốn bung ra khi cậu cố nhồi nhét thêm. Cơn gió thoảng qua mặt cậu mang theo hương thơm thoang thoảng của mùi hoa sữa. Cậu tự nhủ bản thân phải cứng rắn, phải cố gắng hết sức vì em, vì tình yêu mà cậu tôn thờ suốt ba năm qua.
Sáng hôm sau, trời mưa to. Cơn mưa rào mùa hạ xả xuống cái mái tôn trên hiên nhà cậu. Cậu cầm cái ô rồi đi nhanh ra bến xe buýt. Mưa vẫn to, gió thổi mạnh như bão khiến chiếc ô của cậu nghiêng ngả. Cố gắng lắm để cố định vị trí nhưng một bên tay áo của cậu ướt hết. Ra đến nhà chờ xe buýt, chờ mãi mà chẳng có xe, cậu nghe mấy người gần đó nói rằng ngập lụt ở gần bến xe Yên Nghĩa nên có một xe chiều về chết máy. Vậy là chắc sẽ muộn khoảng ba mươi phút đến một tiếng để có xe chạy tiếp. May mắn cậu chờ khoảng ba mươi phút thì có xe khách chạy Hòa Bình – Yên Nghĩa. Cậu nhảy lên luôn. Ra đến bến Yên Nghĩa cũng đã hơn bảy giờ ba mươi sáng.
Nhìn đồng hồ mà cậu cứ sốt ruột. Em thì sáng giờ cũng chẳng gọi cho cậu, cậu nghĩ em ngủ nên để cho em ngủ. Sáng sớm cũng chẳng nên gọi em làm gì. Xuống đến bến xe, cậu bắt chuyến buýt số 02 để ra Ngã tư Sở. Trời mưa xối xả cũng chẳng khiến đoạn đường từ ngã ba Ba La ra đến Ngã tư Sở hết tắc được. Cậu ra đúng giờ người dân đổ xô đi làm nên tắc hết cả đoạn Nguyễn Trãi. Chờ cả tiếng mới đi được có chút. Nóng lòng, cậu bấm số em. Nhưng chẳng thấy em nghe máy, chỉ là những hồi chuông trong vô vọng.
Cậu càng nóng lòng hơn, ngồi trên xe nhưng cậu cứ nhấp nhổm. Cậu gọi em liên tục nhưng chẳng thấy em nghe máy. Cuộc gọi thứ hai mươi không kết nối được cũng là lúc lòng cậu nóng như lửa đốt. Cậu định bấm gọi tiếp thì cậu có điện thoại, chị Lan gọi cậu.
– Chị ơi, em đây. Mai đâu ạ? – Cậu sốt sắng hỏi.
– À, ừ. Em đi đến đâu rồi?
– Em đang tắc đường, chắc là ba mươi phút nữa đến nơi chị ạ. Chị ơi, Mai đâu, em gọi không thấy nghe máy. – Cậu hỏi.
– Ừ… ờ, chắc con bé quên điện thoại. Mai vào viện khám rồi, bệnh viện tư. Em ra Ngã tư Sở đi, chị đang ở đó đợi em. – Chị nói.
– Bệnh viện ở đâu ạ, em chạy vào luôn… – Cậu sốt sắng nói to khiến mấy người xung quanh đều ngoảnh ra nhìn cậu.
– Em cứ ra đây đi, xong cùng chị về nhà luôn. Chắc là cũng sắp xong rồi. – Chị nói đứt quãng và rụt rè, nhưng lúc đó cậu chẳng để ý gì hết.
– Vâng, thế chị đợi em. – Cậu nói.
Khoảng ba mươi phút sau thì cậu đến ngã tư Sở. Xuống ở điểm buýt gần nhất, trời vẫn mưa to, cậu che ô đi sang bên đường rồi ấn số chị. Chị nói cậu đi vào một quán cà phê hướng đi Trường Chinh. Cậu đến cửa quán, xe của chị thì đang đỗ rìa đường. Cậu bước vào thì chị vẫy tay cậu.
– Nam, ở đây. – Chị gọi.
Cậu kéo ghế, mái tóc của cậu ướt hết rủ xuống bết lại. Chị đưa cho cậu hộp khăn giấy.
– Mưa to quá, em lỡ xe nên đi hơi muộn. Ra đây còn tắc đường nữa. – Chị nói.
– Ừ, khổ thân em. – Chị nhìn cậu thương xót.
– Mai khám ở đâu ạ, mấy giờ thì về hả chị, em gọi điện không được. – Cậu hỏi.
Chị không trả lời nữa, chỉ đánh ánh mắt ra cửa. Trời vẫn mưa xối xả, càng ngày càng to hơn, mưa trắng xóa cả bầu trời. Ánh mắt chị dường như đang chất chứa nỗi buồn gì đó mà cậu không đọc tên được.
– Chị ơi, chị sao thế, Mai mấy giờ về hả chị. – Cậu hỏi.
Chị bỗng nắm chặt tay cậu nhưng lại chẳng nói gì. Đôi mắt chị đang dần nhòe đi giống như chị đang cố gắng lắm để kìm những giọt nước mắt. Cậu nhíu mày khó hiểu rồi ngước lên nhìn đồng hồ. Đã chín giờ ba mươi sáng rồi. Cậu giục chị hơn.
– Chị ơi… Mai đâu ạ… Chị làm sao thế, sao chị không nói gì?
– À không… Nhưng Nam này…
– Dạ…
– Em yêu Mai nhiều lắm đúng không?
– Dạ, vâng ạ…
– Em không được buông bỏ Mai nhé. Số con bé nó khổ…
– Vâng, tất nhiên rồi ạ. Sao chị lạ vậy… Chị đừng làm em sợ…
Bỗng chị có điện thoại. Chị quay ra bấm nghe. Nhưng chị chỉ nghe chứ chẳng nói gì. Kết thúc câu chuyện bằng một chữ “Vâng” rồi chị cất máy vào trong túi xách. Chị nắm tay cậu rồi nhìn cậu. Nước mắt chị chảy xuống. Cậu vẫn đang ngơ ngác. Bỗng nhiên một tiếng sấm ù ù vang lên. Chị bật khóc, một tay cầm túi xách, một tay ôm miệng đứng lên và đi ra cửa. Cậu cũng đứng dậy theo.
– Ơ, đi về hả chị… Mai về rồi ạ… – Cậu hỏi.
Chị quay ra, nước mắt chị đã giàn giụa, chị khóc nấc lên.
– Thật đáng thương… Nam ơi…
– Dạ…
– Chị xin lỗi, chị thật lòng xin lỗi em. Chị xin lỗi, huhu…
Nói rồi chị chạy nhanh ra mở cửa xe. Cậu vẫn đứng đó. Ánh mắt sững sờ. Hình như linh cảm của cậu cho cậu biết chuyện gì đang xảy ra rồi. Cậu thấy tim cậu đau lên khi thấy chị nói câu đó. Xe ô tô vụt đi. Cậu vẫn đứng đó… Khung cảnh trước mắt cậu trắng xóa bởi nước mưa.