Chiều Hoàng Hôn Năm Ấy
Chương 83: Ngoại truyện 6 - Linh và Hoài Thu
Chiều Hoàng Hôn Năm Ấy thuộc thể loại Linh Dị, chương 83 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trên đời này, đôi khi những người càng cố tỏ ra mình thông minh thì sẽ bị thông minh hại. Những kẻ ngờ nghệch chân thật lại bị người ta dắt mũi. Nó vừa thông minh lại vừa ngốc nghếch. Bởi thế, sống trong xã hội này, nơi đầy rẫy mưu mẹo và lợi ích, nó trở nên sắc sảo, nhưng trong chuyện tình cảm, nó lại ngờ nghệch đến ngu xuẩn. Nó liên tục bị lừa dối, bị dắt mũi từ chuyện này đến chuyện khác.
Hôm nay Linh đến thăm nó, chỉ còn hơn một tháng nữa là đến Tết. Thời gian trôi nhanh, giờ nó đã là sinh viên năm ba. Sau khi Mai Anh rời đi, nó sống cô độc, cắt đứt hầu hết mọi mối quan hệ. Mục tiêu duy nhất của nó bây giờ là kiếm tiền để tìm lại Mai Anh. Những chuyện khác, nó chẳng còn quan tâm. Ngay cả những người bạn cũ như chị, Thư, Quyên, Thủy, Thương... cũng trở nên vô hình trong tâm trí nó. Chỉ có Linh là khác. Sự xuất hiện của em mang đến một câu chuyện hoàn toàn mới, nhưng ngay cả điều đó cũng chẳng thể khiến nó cảm thấy khá hơn là bao.
Trời mưa phùn, tiết trời tháng Giêng lạnh buốt. Tay nó như bị đóng băng. Hôm nay, sau khi quán đóng cửa, nó ở lại phụ anh Quân và anh Đăng lắp thêm mười cái máy. Quán mới mở, họ chấp nhận lỗ hai tháng để thu hút khách. Vốn là dân chơi game, nó hiểu tâm lý của game thủ. Trong suốt một tháng, nó tăng gấp đôi tài khoản vào Chủ nhật, thậm chí còn tặng đồ ăn miễn phí cho khách. Dù quán lúc lên lúc xuống lỗ, nhưng khách vẫn luôn đông nghịt, suốt ngày kín chỗ. Nó còn bỏ tiền tổ chức giải đấu LOL và Fifa Online, lập Fanpage, nhóm Facebook để các thành viên giao lưu, chia sẻ. Tính đến giờ, mọi chuyện vẫn diễn ra suôn sẻ.
Đỗ xe trước cửa, nó thấy đôi giày cao gót màu đỏ. Bước vào phòng, nó thấy Linh đang dọn lại tủ quần áo của mình. Thấy nó về, em cười tươi, chạy ra xách đồ cho nó. Hôm nay em lên, nó biết sẽ có người mua thức ăn về nấu thay vì ra ngoài ăn.
- Em lên từ mấy giờ thế?
- Em lên lúc ba giờ chiều. Em đi qua quán thấy anh ở đó nên về phòng luôn.
- Ừ.
- Anh ơi, anh mặc thử cái áo khoác này xem. Em mới lấy về đó. – Em lấy ra một chiếc áo khác, bên trong lót lông, nhìn khá dày.
- Ừ, vừa rồi.
- Anh có mặc đâu mà biết vừa hay không. Nào cởi áo ra, để em xem nào.
- Thôi, nhìn biết ngay rồi.
- Đi mà, cởi ra mặc lên em xem nào. – Em vẫn nhõng nhẽo.
Thôi thì nó chiều em một chút, không thì em sẽ khóc. Nó đang mệt mỏi, thêm em mè nheo là nó lại nổi cáu. Nó cởi áo khoác ra, mặc áo em đưa rồi kéo khóa. Em nhìn nó cười híp mắt, xong đứng dậy ôm lấy nó.
- Hít hà, ấm quá...
- Được chưa, đi nấu cơm nhé.
- Vâng, anh để em nấu. Đợi chút, em dọn đống đồ này đã. Người đâu mà luộm thuộm thế.
- Thôi, ngồi đấy, tớ nấu.
- Anh lại xưng tớ rồi kia.
- Ừ.
Nói rồi, nó bước vào bếp, mở túi thức ăn ra để nấu. Hai người ăn đơn giản, sườn xào chua ngọt, thịt rang, rau và canh. Hôm nay em lên, nên nó mới mua đồ nấu. Bình thường, nó toàn ăn cơm hộp cho nhanh. Bỗng dưng, nó trở nên lười biếng. Nó có thể nằm cả ngày đọc truyện, nghe nhạc, suy nghĩ nhưng chẳng buồn dọn phòng, nấu cơm. Quần áo để cả tuần rồi mới mang ra quán giặt. Nó đã trở thành kẻ lười từ lúc nào.
Bữa cơm xong, nó bật nước cho em tắm. Tối nay không có việc gì bận, định đi cà phê nhưng trời mưa quá, chẳng muốn đi. Nó lên giường nằm, mở YouTube xem phim. Dạo này nó hay xem phim remake của Lộc Đỉnh Ký, sở thích cũ không dễ bỏ.
Em tắm xong leo lên giường nằm cùng. Em mặc bộ đồ ngủ mùa đông, ôm chặt nó, không nói gì, chỉ lấy điện thoại lướt Facebook. Một lúc sau, em mặc áo khoác chạy ra ngoài, nói sẽ ra xe lấy đồ. Nó chỉ ậm ừ.
Em vừa đi, điện thoại của em liên tục nhận tin nhắn. Nó bực, định tắt nhưng nhìn thấy tên chị Thu trên màn hình. Tò mò, nó cầm lên đọc.
- Em đang ở với Nam, chị yên tâm, anh ấy vẫn ổn.
- Ừ, động viên Nam nhé (biểu tượng khóc).
- Chị đang khóc đấy à? Chị gặp anh không? Em gọi chị đi.
- Thôi, chị sợ lắm. Chắc gì Nam đã gặp chị.
- Em gọi nhé. Mà em nghĩ chị định giấu anh đến bao giờ nữa?
- Thôi, cứ như vậy đi. Nam không biết càng tốt hơn. Hu hu (biểu tượng buồn).
- Vâng, anh đang xem phim chưởng, em ra xe lấy ít hoa quả nhé chị.
- Ừ, xóa tin nhắn đi nhé.
...
- Đâu rồi? Xóa tin nhắn đi. Cẩn thận Nam đọc được.
...
- Bé Linh ơi...
Tin nhắn dừng ở đó, nhưng nó cảm thấy mọi chuyện không ổn. Chị và Linh đang giấu nó chuyện gì đó. Nó liền nhắn tin lại.
- Chị ơi, anh đọc được rồi ạ.
- Trời ơi, Nam có đọc được đoạn kia không?
- Đoạn kia là đoạn gì ạ?
- Đoạn chị nói với bé là dụ Nam đến nhà hàng đó ấy.
- Đọc hết rồi chị ạ. Đang trầm ngâm lắm.
- Trời, thế giờ sao rồi?
- Anh hỏi là tại sao lại dụ anh đến khách sạn ấy.
- Bé cứ nói là trùng hợp, bé mời Nam đến, đừng nói là do chị sắp xếp.
- Anh ý không tin, hỏi nhiều quá. Giờ làm sao chị.
- Em lựa mà nói, đừng nói gì đến vụ hôm đó.
- Anh ý chửi bới này, nói anh biết hết mọi chuyện rồi chị ạ.
- Bao gồm cả chuyện chị không thể có con sao?
Nó hiểu rồi. Nó đặt điện thoại xuống giường, mắt cay xè. Màn hình vẫn hiện chị đang gõ tin nhắn. Một giọt nước mắt rơi xuống màn hình, chua cay và đau đớn. Nó hiểu tất cả. Tất cả không phải là trùng hợp. Cuối cùng, nó như con trâu bị buộc dây, bị dắt đi hết nơi này đến nơi khác.
Em về đến cửa, nụ cười tươi trên môi bỗng tắt. Em quăng túi hoa quả ra bàn, chạy vào giật lấy điện thoại. Em đọc lại tin nhắn, bất ngờ đánh rơi điện thoại xuống sàn, quay ra nhìn nó hoảng hốt. Nó gạt nước mắt, ngước nhìn em giận dữ.
- Linh...
- Ơ, dạ dạ.
- Tại sao? – Nó gào lên. Em giật thót mình, nhìn nó rồi òa khóc, chạy đến ôm lấy nó.
- Bỏ tôi ra. – Nó đẩy mạnh em ra, làm em ngã bật vào tường.
...
- Nói đi, tại sao lại giấu tôi? Tôi là trò đùa của các người à?
- Không, không anh ơi. Hu hu, em xin lỗi.
- Nhìn tôi giống con rối lắm đúng không?
- Không, anh ơi, anh bình tĩnh lại.
- Nói đi, mọi chuyện là thế nào?
Em ngồi sụp xuống tường, tay như bị đau sau cú đẩy. Nó thấy tội lỗi, bước đến đỡ em lên giường. Em vẫn khóc nức nở, ôm chặt lấy nó.
- Nín đi, giải thích đi.
- Hu... hu... anh ơi... em xin lỗi...
- Tôi cần giải thích. – Nó nói nhỏ nhưng từng chữ vẫn đầy giận dữ.
- Chị Thu... chị ấy... hu hu...
- Nói đi.
- Em nghĩ để em gọi chị, chị nói sẽ tốt hơn.
Nói rồi, em mở điện thoại, quay số chị. Cuộc gọi đầu không nghe, em ngẩng lên nhìn nó sợ sệt. Ánh mắt nó vẫn hằn giận dữ. Cuộc gọi thứ hai kết thúc sau hồi chuông dài. Nó thấy bàn tay em run run. Cuộc gọi thứ ba tưởng chừng tắt ngấm thì chị bắt máy. Trên màn hình hiện giây đếm ngược, nó ấn loa ngoài.
- Hoài Thu, em dạo này có khỏe không?
...
- Trả lời đi... đừng im lặng nữa.
- Em đây...
- Cuộc sống của em dạo này thế nào?
Nó giật lấy điện thoại từ tay em, tắt loa ngoài, bước ra ngoài cửa bỏ mặc em vẫn khóc theo.
...
- Nói đi, anh đang ở ngoài rồi.
- Anh biết hết chuyện rồi ạ. Hu hu... – Tiếng sụt sịt từ đầu dây bên kia càng làm nó đau nhói.
- Ừ, biết sơ sơ.
- Em xin lỗi nhưng mà...
- Anh không muốn nghe lời xin lỗi.
- Hôm đó... hu hu... Là em bảo Linh đưa anh đến, cũng là em sắp xếp để anh thấy, người kia là bạn của em thôi. Hu hu.
- Tại sao em phải làm như vậy? Em có biết anh đã đau đớn thế nào không?
- Bởi vì...
- Vì sao? – Nó vẫn gắt lên qua điện thoại.
- Vì... tôi không thể làm mẹ được. Hu hu...
Nó đánh rơi điện thoại xuống đất, sững sờ trước lời nói của chị. Cảm giác tệ hại, như vết thương cũ chưa lành lại bị cứa thêm lần nữa. Nó thấy lý do thật vô lý, không thuyết phục, hoặc chị đang bịa chuyện. Nó nhặt điện thoại lên, chị vẫn khóc nấc.
- Nín đi, vậy rồi thế nào?
- Thế nào, hu hu... là thế nào ạ?
- Tại sao em phải làm như vậy?
- Vì em không muốn anh phải khổ thôi. Hu hu...
- Em cao thượng nhỉ? Em đang thương hại tôi à?
- Không phải...
- Vậy tôi là trò đùa của các người à? Các người thích thì yêu, không thích thì bày trò. Có bao giờ nghĩ đến cảm xúc của tôi không?
- Anh ơi... Anh bình tĩnh lại, hu hu, em biết em sai rồi...
- Khốn kiếp...
- Tại vì bé Mai...
Nó đưa điện thoại lên, định tắt thật mạnh để giải tỏa cơn giận. Nhưng khi nghe đến tên Mai Anh, nó khựng lại. Cái tên đó khiến nó bình tĩnh hơn.
- Mai Anh làm sao?
- Hu hu... Bé Mai trở về, gặp em và...
- Và sao nữa? Hai người đã nói gì với nhau?
- Bé Mai khóc rất nhiều, muốn ở bên anh. Em lúc đó đang khủng hoảng sau khi đi khám về, hu hu, có nhiều suy nghĩ bủa vây. Em đồng ý... trả anh lại cho bé Mai?
- Trả lại?...
...
- Hoài Thu... Chị coi tôi như món đồ đúng không?... Chị thích thì chiếm, khi tôi toàn tâm với chị, tôi gặp lại Mai Anh nhưng vẫn hướng về chị. Tôi bỏ tất cả, kể cả tình yêu tôi tôn thờ để về với chị. Thế giờ sao? Chị nói chị "trả lại" tôi. Hóa ra tôi chẳng khác gì món đồ, người này chơi chán thì nhường lại người kia, người kia chơi chán lại đem trả lại người này phải không?
- Không phải... Anh ơi... Hu hu – Tiếng chị gào lên, như muốn xé tan màn đêm.
- Bây giờ trông tôi như thế này, các người hài lòng lắm đúng không?
- Không... không... Nam ơi...
- Đừng gọi tên tôi. Các người ác lắm.
- Anh ơi... Anh... – Giọng chị lạc đi, nghẹn bởi tiếng nấc.
- Tất cả các người, làm ơn, bước ra khỏi cuộc sống của tôi.
Nó hét lên, tắt điện thoại. Nó ngồi sụp xuống, một vài sinh viên đứng ngoài cửa nhìn nó lạ lẫm. Em cũng đứng ở cửa, khóc nấc. Sau mười phút im lặng, nó đứng dậy, lấy chìa khóa và áo khoác. Nó đưa trả điện thoại cho Linh, mắt trở nên vô hồn.
- Các người, là cả cậu đấy, tôi muốn từ mai, tôi sẽ không gặp lại cậu nữa.
Nói xong, nó quay người bước ra cửa. Em ôm chặt nó từ phía sau, miệng lắp bắp.
- Anh ơi... Em xin anh... Lạnh thế này anh định đi đâu, hu hu... Em biết em sai rồi, em không nên giấu anh như vậy... Nhưng em xin anh, ở lại với em...
- Cút đi. Và đừng xuất hiện nữa.
Nó giằng mạnh tay em, em ngã ra sau, lưng đập vào thành giường. Nó bỏ mặc em, bước nhanh ra cửa. Tiếng đóng cửa khô khốc cùng tiếng xe Wave Alpha chạy vụt đi trong gió.
Nước mắt nó chảy. Cuộc đời nó sao nghiệt ngã, chó má và thảm hại...
Đề xuất: Phù Đồ Duyên