Tôi là một chiêu hồn sư, sống bằng nghề siêu độ linh hồn. Nhưng rồi một lời tố cáo gian manh đã đẩy tôi vào tù vì tội mê tín dị đoan, để lại sau lưng một năm rưỡi ngày tháng u uất. Khi bước ra từ ngục tối, lòng tôi ngập tràn oán hận, quyết định trở thành thám tử, với mục tiêu duy nhất: trả thù tay cảnh sát đã khiến tôi mất đi tự do. Mỗi khi có án mạng xảy ra, tôi triệu hồi linh hồn nạn nhân, buộc họ phải tiết lộ danh tính của hung thủ. Sau đó, tôi gửi cho kẻ thù của mình những bức ảnh nặc danh, đảm bảo rằng hắn chỉ nhận được chúng sau khi đã phá án, chỉ để khiêu khích và sỉ nhục. Nhưng với "Vụ án thiếu nữ thiên tài bị sát hại" đang gây chấn động cả nước, mọi thứ dường như đi theo một hướng khác. Tôi đã phải vất vả lắm mới triệu hồi được linh hồn cô ấy, thế mà cô ấy lại tức giận gào vào mặt tôi: "Nếu tôi mà biết ai là kẻ hạ độc, tôi còn chết vì trúng độc à?"