Chiều Tà - Sơn Dã Niêm Hoa
Đêm giông bão, mất điện và lời đề nghị khó đỡ
Chiều Tà - Sơn Dã Niêm Hoa thuộc thể loại Linh Dị, chương 12 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Cậu học chung với tôi là vì tiền à…" Giang Dã định hỏi cho rõ.
Nhưng cậu nhìn vẻ mặt bình thản, cùng cánh tay quấn băng gạc của Tống Úc, lại nuốt ngược lời vào trong.
Vì tiền… cũng đúng.
Dù sao trong trường có rất nhiều kẻ lắm tiền như vậy, sao cậu ấy lại chỉ muốn học cùng mình.
"Không đắt đâu," cậu chủ Giang nhiều tiền hào sảng nói với Tống Úc: "Tôi trả cậu một ngàn (~3tr7) một tháng."
Học sinh xung quanh nghe thấy lời Giang Dã thì ồn ào nhìn sang, muốn xem ai mà giàu có đến vậy. Nhưng khi nhìn thấy Giang Dã, một nửa số ánh mắt lại thu về.
À, Giang Dã thì không sao rồi.
"Cậu ---" Tống Úc nhìn Giang Dã, bỗng nghẹn họng: "Ngày thường cậu cũng mặc cả với người khác như vậy à?"
Giang Dã thờ ơ nói: "Toàn là chút tiền lẻ thôi mà."
Tống Úc nhớ đến thời cấp ba của mình, y khi đó cũng tiêu xài phung phí đến vậy, y chưa từng nghĩ sau này mình sẽ rơi vào cảnh ngộ này.
"Chẳng lẽ cậu không nghĩ tới," Tống Úc cúi mi mắt nói: "Lỡ sau này cậu không có tiền thì phải làm sao giờ?"
Y muốn hỏi chính mình của quá khứ, rốt cuộc nên làm gì bây giờ.
Giang Dã vác cặp trên vai, chân đá hòn sỏi dưới đất, nghe vậy quay đầu nhìn y một cái: "Hửm? Không có tiền ư?"
Cậu chau mày, thực sự suy nghĩ về vấn đề này.
"Không có tiền thì không có tiền thôi." Một lát sau, Giang Dã đứng dưới ánh hoàng hôn nhìn Tống Úc: "Chỉ cần không chết, tức là còn hy vọng."
Tống Úc sững sờ một thoáng.
Hóa ra y lúc ấy cũng từng có tinh thần phơi phới, tràn đầy sức sống như vậy sao.
"Đúng rồi, lúc nãy cậu nói đi đâu học cơ?" Giang Dã ho nhẹ một tiếng, lại nói với vẻ hơi gượng gạo: "Đến nhà tôi à?"
Tống Úc vẫn còn chìm trong cảm xúc lúc nãy, không ngẩng mặt lên: "Đến nơi khác cũng được, tùy cậu."
Giang Dã chưa từng đưa mấy ai về nhà, nhưng không biết nghĩ đến điều gì, nhỏ giọng lẩm bẩm một tiếng:
"Muốn về nhà với tôi thì cứ nói thẳng ra."
Tống Úc ngẩng đầu nhìn cậu: "Cậu nói gì?"
"Không có gì," Giang Dã nói: "Tôi nói quán cà phê ồn ào quá, vẫn nên về nhà đi, trong nhà yên tĩnh hơn."
Dù sao Giang Bách Xuyên và mẹ kế của cậu mỗi ngày chẳng bao giờ về nhà. Biệt thự 300 mét vuông, vẫn luôn chỉ có một mình cậu, chỉ có dì giúp việc thi thoảng mới đến một lần, dọn dẹp xong thì rời đi.
Hai người bắt xe về nhà.
Giang Dã mở cửa nói với Tống Úc: "Vào đi."
Từ khoảnh khắc bước chân vào cánh cửa ngôi nhà ấy, hai mắt Tống Úc chợt khô khốc. Trước đây vì công ty phá sản, biệt thự cũng bị mang đi thế chấp.
Giờ đây một lần nữa bước vào nơi này, thế mà lại với thân phận của một người hoàn toàn khác.
Giang Dã không để ý đến Tống Úc, cất tiếng hỏi: "Vào phòng tôi hay ở phòng khách? Hoặc phòng sách?"
Cậu lẩm bẩm một mình, người thì đã đi về phía phòng ngủ của mình rồi.
"Phòng khách thôi vậy, không có không khí học hành, phòng sách --- phòng sách nhiều sách quá."
Thiếu gia dẫn người vào phòng ngủ, nhanh chóng gạt đống mô hình lắp ráp bừa bộn trên bàn sang một bên:
"Bắt đầu học từ đâu?"
Nhưng Giang Dã vẫn không nghe thấy Tống Úc trả lời.
Cậu ngẩng đầu, nhìn thấy người thì sững sờ một chút: "Tống Úc, mắt cậu…"
Tống Úc đứng ở cửa, đôi mắt dừng lại trong phòng. Y vốn da trắng, nên vệt hồng ở khóe mắt càng thêm rõ rệt.
Giang Dã nhìn vết hồng ấy, khẽ hỏi: "Cậu không sao chứ?"
"Không có gì, cát bay vào mắt thôi," Tống Úc nhanh chóng kìm lại cảm xúc, đứng lên nói: "Tôi đi vệ sinh một lát."
Trong phòng ngay cả cửa sổ cũng không mở, cát đâu mà bay vào.
Giang Dã chậm nửa nhịp, chỉ tay về phía bức tường nói, "Vệ sinh ở ---"
Chưa nói hết lời, Giang Dã liền nhìn Tống Úc lập tức đi thẳng tới, không hề do dự hay ngập ngừng chút nào, như thể đã đi con đường này vô số lần.
Nhưng thiếu gia không nghĩ ngợi nhiều, chờ người đi rồi, cậu giơ tay sờ sờ lên mắt mình: "Trước đây sao không phát hiện Tống Úc trông cũng được phết nhỉ. Còn ---"
Còn khá là đẹp trai.
Lúc Tống Úc trở về đã điều chỉnh lại cảm xúc của mình, y ngồi xuống cạnh Giang Dã, mở sách giáo khoa ra, nhìn những dòng chữ dày đặc trong sách, khẽ mím môi.
"Sao vậy," Giang Dã thò đầu sang, nhìn Tống Úc nói: "Chúng ta bắt đầu từ đâu."
Ngón tay Tống Úc khẽ cứng đờ.
Y cũng không biết bắt đầu học từ đâu.
Rất nhiều năm không xem sách giáo khoa rồi, chợt nhìn thấy thực sự có chút xa lạ.
Y nghĩ thầm mình sống nhiều hơn Giang Dã sáu bảy năm, chẳng lẽ lại không biết bằng học sinh cấp ba sao.
"Nếu vậy thì," Tống Úc nhìn vài giây, cuối cùng đành nói: "Vẫn nên làm bài tập đi."
Bài tập tiếng Anh phần chép phạt khá nhiều, y cầm sách giáo khoa đặt trước mặt Giang Dã: "Bài tập hôm nay, viết xong."
Giang Dã cúi đầu nhìn từ vựng tiếng Anh, rồi lại liếc Tống Úc, cảm thấy bất lực.
Cậu ghét nhất làm bài tập.
Đặc biệt là bài tập tiếng Anh.
Giang Dã: "Đổi môn khác được không?"
Tống Úc lạnh lùng nói: "Không được."
Thành tích của Giang Dã thật ra không tệ, toán học có thể thi hơn 100 điểm, chỉ là tiếng Anh không được, mỗi lần đều điểm một con số.
Cậu không phải ngốc, chỉ là lười biếng.
Không học từ vựng tiếng Anh, văn ngôn thơ cổ trong môn Ngữ Văn cũng không học. Nếu muốn nâng cao thành tích, phải sửa cái tật xấu này của cậu.
"Làm xong bài tập tiếng Anh, rồi học thuộc Ly Tao, tôi muốn kiểm tra."
Giang Dã: "…"
Sao cậu lại có cảm giác như mình bỏ tiền ra mời một ông bố về nhà vậy.
Nếu dựa theo tính khí trước đây của cậu chủ, đã sớm khó chịu mà nổi cáu, ông đây không làm bài tập liên quan gì đến mày, nhưng nhìn đôi mắt ấy của Tống Úc, không hiểu sao đến chút tính khí cũng chẳng còn.
"Cậu ngày thường," Giang Dã bực bội một lúc lâu, cuối cùng vẫn không nhịn được: "Với người khác cũng chuyên chế như vậy?"
Tống Úc không thèm để ý đến cậu, lấy bài tập tiếng Anh ra. Không chỉ Giang Dã, thành tích của y cũng phải nâng lên, nếu không sẽ rất có lỗi với đôi tay chai sạn của Trần Hồng.
"Mau học." Y lạnh lùng nói.
Giang Dã chỉ có thể lấy sách tiếng Anh ra, học những từ vựng bên trong.
Rất nhanh trong biệt thự liền yên tĩnh, Giang Dã mỗi lần định lơ đễnh đều bị Tống Úc vỗ một cái bốp cho tỉnh. Hai người cùng nhau cúi đầu làm bài tập, tư thế không khác nhau là mấy, mãi cho đến gần 9 giờ.
Đột nhiên một tiếng sấm vang lên.
Cả căn phòng lập tức tối sầm lại.
Giang Dã siết chặt bút, tay vô thức căng thẳng, giọng khẽ run lên nói: "Mất điện?"
"Chắc do sét đánh," Tống Úc mở đèn pin điện thoại, thắp ngọn nến khẩn cấp trên kệ sách, rồi thu dọn sách vở của mình: "Sắp mưa rồi, hôm nay học đến đây thôi, tôi đi trước."
Giang Dã ngồi yên tại chỗ không nhúc nhích, chỉ ừ một tiếng, trông có vẻ rất bình thường.
Tống Úc nhìn thoáng qua, cuối cùng vẫn vác cặp lên rồi đi ra ngoài.
Ngoài biệt thự, bên ngoài trời tối đen như mực, những đám mây đen nặng nề kéo đến từ phía xa, trông thấy mưa gió sắp ập tới.
Tống Úc đứng dưới mây đen, quay đầu lại nhìn thoáng qua biệt thự.
Tối om, không một chút ánh sáng hay hơi người.
Vừa rồi Giang Dã dù cố gắng tỏ ra bình thường, nhưng chỉ có y biết, Giang Dã sợ bóng tối, sợ sấm sét, cho nên bị nhốt lại cả một đêm trong xưởng đen, mới mắc chứng sợ bóng tối.
Khi đó y nằm mơ cũng mong có người bầu bạn bên cạnh, nói với mình rằng đừng sợ.
Nhưng sau này lúc không có tiền, sống chật vật, bệnh gì cũng tự khỏi.
Tống Úc thu ánh mắt lại, vác cặp tiếp tục đi về phía trước. Bây giờ đi nhanh một chút còn có thể kịp chuyến xe buýt cuối cùng.
Thật trùng hợp, y gần như vừa đến trạm xe buýt. Xe buýt đã tới, tài xế mở cửa xe, gọi y bằng giọng địa phương rất nặng: "Lên xe đi. Đi thôi."
Tống Úc vịn cửa, vừa mới bước lên, y nghe tiếng sấm rền, cúi mắt ngẩn người vài giây, rồi lại lùi xuống.
"Có chuyện gì thế," tài xế nói: "Chuyến cuối cùng rồi, phía sau không còn chuyến nào nữa đâu, mau lên đi chứ. Cậu có đợi ai không, tôi có thể dừng thêm một lát."
"Cảm ơn," Tống Úc nói: "Cháu không đi nữa, chú cứ đi trước đi."
Tài xế ôi một tiếng: "Cậu ngốc quá, trời sắp mưa rồi, cũng chẳng bắt được xe đâu."
Tống Úc 'đồ ngốc' vẫn bước xuống xe.
Bên ngoài tiếng sấm càng lúc càng lớn, mưa rơi trong tiếng sấm sét ầm ầm. Giang Dã chui vào giường, dùng chăn trùm kín đầu, chỉ để lộ ra đôi mắt.
"Cái thời tiết quái quỷ gì thế này, làm ông sợ chết khiếp."
"Cốc, cốc, cốc"
Đúng là trùng hợp, cửa biệt thự đột nhiên bị gõ vài tiếng.
Cái loại thời tiết quỷ quái này, lại có người đến thăm nhà sao?
Chắc chắn không.
Giang Dã khẽ run lên, trong đầu nhanh chóng hiện lên cảnh phim kinh dị vừa xem gần đây, túm chặt chăn hơn, cả người rúc vào dưới chăn.
Cho đến khi điện thoại vang lên.
Thiếu gia run rẩy thò tay ra khỏi chăn, mò mẫm mãi mới chạm được vào điện thoại.
Tin nhắn là Tống Úc gửi đến, chỉ vỏn vẹn hai chữ đơn giản.
Tống Úc: "Mở cửa."
Giang Dã đờ người ra, thoáng cái vén chăn, lồm cồm bò dậy khỏi giường, cầm đèn pin đi mở cửa.
"Tống Úc, cậu quên đồ gì à?"
"Không có," Tống Úc toàn thân ướt sũng đứng ở cửa, nhìn Giang Dã đã mặc đồ ngủ: "Cậu định đi ngủ rồi à."
Giang Dã không phải ngủ, mà là sợ.
Đương nhiên lời này có đánh chết cũng không thể mở miệng thừa nhận.
"Ừm, mất điện nên ngủ sớm, cậu làm gì mà quay lại?"
Tống Úc mặc nguyên bộ quần áo ướt vào nhà, đi thẳng vào vấn đề: "Ngủ chung đi."
Giang Dã suýt nữa làm rơi đèn pin xuống đất, phản ứng kịp lời của Tống Úc có ý gì, đầu óc lập tức trống rỗng.
Trong lòng cậu thầm nghĩ.
Tống Úc đã thích mình đến thế, nếu mình từ chối thẳng liệu có làm cậu ấy tổn thương không.
Giang Dã đứng ở cửa, trầm ngâm suy nghĩ mãi, mới thốt ra được một câu:
"Không được, tôi còn mấy ngày nữa mới đủ 18 tuổi!"