32. Hít Đất Cùng Cậu Ấy

Chiều Tà - Sơn Dã Niêm Hoa

Hít Đất Cùng Cậu Ấy

Chiều Tà - Sơn Dã Niêm Hoa thuộc thể loại Linh Dị, chương 32 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tống Úc thuê một bảo mẫu chăm sóc riêng cho Trần Hồng, sáng sớm, bảo mẫu sẽ đưa Tống Giai đến nhà trẻ. Nhờ vậy, Tống Úc bớt được không ít việc.
Y nhanh chóng rửa mặt, lại nhét sách giáo khoa vào cặp, mặc đồng phục. Lúc xuống lầu, y nghe thấy giọng nói quen thuộc vọng lên từ dưới lầu.
"Tống Điềm Điềm."
Tống Úc ló đầu ra từ cầu thang, quả nhiên thấy Giang Dã đã đạp xe đạp đến. Cậu ấy chống chân xuống đất một cách phóng khoáng, khoát tay về phía Tống Úc: "Lên xe."
Tống Úc mặt mày giãn ra, nghe tiếng Trần Hồng gọi từ trong phòng: "Là Tiểu Dã tới đúng không."
Tống Úc nói: "Đúng ạ."
Sau khi Trần Hồng biết được tiền bồi thường có liên quan đến Giang Dã, bà vẫn luôn bảo Tống Úc mời cậu ấy về nhà để mặt đối mặt cảm ơn.
Tống Úc lại biết tính tình của thiếu gia Giang Dã, cậu ấy có tài nhất là làm việc tốt không để lại tên, sẽ rất ngại khi người khác nói lời cảm ơn. Sau khi Tống Úc nói cho Trần Hồng biết, bà càng thích Giang Dã hơn.
"Con hỏi xem Tiểu Dã ăn sáng chưa? Có muốn ăn sáng rồi hãy đi không."
"Cậu ấy ăn rồi," Tống Úc nói: "Mẹ, con đi học đây, thời gian không còn sớm nữa."
Trần Hồng "ôi" một tiếng.
Trên đường Tống Úc hỏi cậu: "Hôm nay cậu tới trễ thế?"
Thiếu gia nhắc đến chuyện này là tức tối: "Còn không phải mấy ngày nay Trang Từ Tuyên về nhà, mỗi ngày đóng vai đứa con hiếu thảo với ông già trong nhà."
Tống Úc tháo cặp từ trên lưng xuống, đặt phía trước: "Giang Bách… ba cậu thật sự chỉ bảo cậu đừng cãi nhau với Trang Từ Tuyên? Sống chung thật tốt với mẹ của anh ta?"
Y có chút không tin lắm. Điều này không giống phong cách của Giang Bách Xuyên. Nhưng nghĩ lại, ông ấy cũng không thể đưa ra yêu cầu gì quá đáng với con trai ruột của mình.
"Ừ," Giang Dã nói xong, dừng một chút, rồi nghĩ nghĩ vẫn nói: "Còn cả ngày thường đến công ty cùng ông ấy xử lý vài việc vặt."
Tống Úc ngây người ra. Công ty? Giang Bách Xuyên sao lại đột nhiên bảo Giang Dã đến công ty chứ? Rõ ràng trước đây, ngay cả trước khi tốt nghiệp đại học, ông ấy cũng không hề bảo y tiếp xúc với công việc của công ty.
Vốn còn muốn hỏi thêm, vậy mà đại thiếu gia đạp xe như cá gặp nước, "rầm" một tiếng, đụng xe.
Nói chính xác thì, một chiếc xe lùi mà không nhìn đường, lập tức đâm sầm vào chiếc xe đạp cũ kỹ của thiếu gia.
Bánh xe đạp lập tức biến dạng, méo mó.
Giang Dã: "…"
Sau cú va chạm, chủ xe lập tức bước xuống kiểm tra. Thấy đó là một chiếc xe nhỏ tồi tàn, không đáng giá là bao, anh ta lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
"Thế này đi, bạn học nhỏ, tôi cũng rất vội, tôi thấy cậu cũng sắp đến giờ học rồi, chúng ta không làm mất thời gian của nhau nữa. Tôi đền tiền mua một chiếc xe mới cho cậu luôn, được không."
Nếu đặt vào trường hợp những người khác, chắc chắn họ sẽ vô cùng vui mừng.
Giang Dã đeo cặp lệch vai, mặt mày đen sầm nói: "Tôi chỉ muốn chiếc xe này của tôi."
"Không phải," chủ xe nói: "Nhóc con à, cậu không nghe hiểu hay là không giỏi tính toán thế, tôi cho cậu tiền mua xe mới cũng không được sao?"
Giang Dã nhíu mày nhìn anh ta nói: "Tôi thiếu chút tiền này của anh à?"
Chủ xe: "…"
Anh ta đánh giá cậu ta từ trên xuống dưới một lượt mới phát hiện ra, đây là gặp phải một cậu ấm rồi.
Anh ta chỉ có thể tự nhận xui xẻo: "Được được được, tôi sửa giúp cậu được chưa."
Thiếu gia nói: "Sửa xong rồi thì đưa đến trường của tôi."
Giang Dã kéo Tống Úc quay người rời đi, chủ xe ở phía sau gọi với theo: "Này, cậu học trường nào."
"Trung học số Hai."
Vốn thời gian đi từ nhà Tống Úc đến trường vừa vặn, trên đường lại chậm trễ như vậy, hai người thành công đến trễ học.
Tống Úc nhìn Tôn Đức Tài lúc này đang đứng tại cổng, với vẻ mặt và tư thế như thể ai đến trễ thì chết chắc rồi.
Y nhìn sang Giang Dã hỏi: "Làm sao bây giờ?"
Giang Dã trốn học đã thành kinh nghiệm: "Đừng vội."
Cậu lấy điện thoại ra, gửi thẳng tin nhắn cho Mã Văn.
Giang Dã: "Chúng tôi lại bị Đầu Trọc chặn rồi, mau tới cứu giá."
Mã Văn: "Chúng tôi?"
Giang Dã: "Tôi và Tống Úc."
Mã Văn: "Tống Úc quay lại rồi?"
Giang Dã: "Ừm."
Giang Dã: "Đừng nói nhảm nữa, tranh thủ đến đây."
Mã Văn: "Đến đây Hoàng thượng, tiểu nhân đến ngay đây."
Sau đó, Tống Úc liền thấy Mã Văn ôm bụng đi ra từ khu dạy học.
Đầu Trọc vừa nhìn thấy hắn đã đau đầu, đau răng hỏi: "Mã Văn, em lại bị làm sao nữa thế?"
"Thầy, bệnh đau dạ dày của em lại tái phát rồi, phải ra ngoài lấy chút thuốc." Mã Văn giả bệnh với kỹ thuật gần như điêu luyện: "Thầy ơi, thầy có thể đỡ em đi không ạ?"
Đầu Trọc nghiến răng: "Mỗi ngày em chỉ không học hành mà còn một thân tật xấu."
Ông nói thì nói vậy, nhưng vẫn đỡ hắn đi ra ngoài trường.
Giang Dã cười nhe răng với Tống Úc: "Bây giờ chúng ta có thể đi rồi."
Tống Úc khẽ kéo vạt đồng phục, giả vờ không nhìn thấy vẻ mặt tranh công của Giang Dã.
Hai người vừa mới đi được vài bước, không ngờ Đầu Trọc đã ra khỏi cổng trường quay trở lại một cách bất ngờ, đứng phía sau, gầm lên như sư tử Hà Đông mà cất tiếng:
"Đứng lại, hai tên nhãi ranh các em."
Đây là lần thứ hai trong học kỳ này họ vào văn phòng Tôn Đức Tài. Tôn Đức Tài tức giận đến nỗi cái bụng bia khẽ phập phồng, uống mấy hớp trà kỷ tử trong bình giữ nhiệt, lúc này mới dịu bớt.
Tiếp theo, nước bọt tung tóe, chỉ vào ba người mà mắng chung: "Treo đầu dê bán thịt chó, đầu cơ trục lợi ngay dưới mí mắt tôi, các em rốt cuộc muốn làm gì? Nói đi."
Mã Văn đứng ngay trước nhất, cao to, che chắn hơn phân nửa hỏa lực.
Đầu Trọc chỉ vào hắn nói: "Tôi biết em khỏe như trâu, mỗi ngày đều đi ra ngoài lấy thuốc, mà mỗi lần đều đi vào lúc vừa bắt đầu giờ học, chắc chắn có mờ ám."
Mã Văn khẽ lau mặt: "Thầy, em đau dạ dày thật mà."
Tôn Đức Tài không tin vẻ mặt đó, ông chuyển ánh mắt sang Giang Dã: "Tôi thấy cái thằng phá phách như em đây mới yên ổn được mấy ngày lại bắt đầu rồi đúng không?"
Giang Dã hơi trốn ra sau: "Chủ nhiệm, em nói trên đường em đến bị đụng xe, thầy có tin không ạ?"
"Đụng xe?" Mũi Tôn Đức Tài suýt nữa méo vì tức giận, thở hổn hển mà nói: "Sao em không nói em đỡ bà cụ qua đường lớn nên mới đến muộn ấy, ngày nào cũng nói dối tôi."
Ông sợ hai đứa nhãi ranh này nói chuyện tiếp sẽ làm ông tức chết, chuyển ánh mắt về phía học sinh ngoan duy nhất trong ba người.
"Tống Úc, em nói đi, rốt cuộc có chuyện gì."
Tống Úc ngước mắt nói: "Quả thật bị đụng xe."
Tôn Đức Tài: "…"
Giáo viên khác trong văn phòng đứng dậy, cầm sách vở chuẩn bị lên lớp, liếc nhìn sang bên này rồi bảo: "Ba tên nhóc các em đừng chọc chủ nhiệm của mình tức đến ngất đấy."
Tôn Đức Tài hận không thể tự bóp nhân trung mình, ông chỉ vào sân thể dục bên kia nói: "Đi, đi hết đi, qua đó đứng phạt cho tôi."
Trên sân thể dục có lớp đang học thể dục, ánh mắt học sinh lia về phía bọn họ.
Có mấy người huýt sáo: "Anh Giang, anh Tiểu Mã, các anh thế là sao vậy."
Giang Dã lười nói chuyện.
Mã Văn đáp lại: "Đang tiếp nhận kiểm duyệt nhân dân."
Bên kia cười một tiếng: "Vậy các anh tiếp tục kiểm duyệt nha, chúng tôi đi chơi bóng."
Chuyện phạt đứng này thường xảy ra, không phải chuyện gì lớn. Vài người cũng chỉ nhìn rồi thôi.
Mã Văn đứng kế bên, nhìn Giang Dã hỏi: "Anh Giang, cậu bị xe đụng xe thật hả."
Giang Dã nâng mắt liếc hắn một cái: "Cậu cũng rảnh quá nhỉ."
Mã Văn chưa từ bỏ ý định, lại nhìn sang Tống Úc bên cạnh với dáng vẻ một học sinh ngoan tiêu chuẩn.
Hắn vóc dáng cao, nước da lại đen, khổ người trông rất to lớn. Người không quen biết sẽ cảm thấy hắn là một kẻ cục súc, còn người quen biết hắn ---
Tống Úc nhìn dáng vẻ không có IQ sắp lộ rõ kia của Mã Văn, có chút nghi ngờ sau khi y xảy ra chuyện, người không bắt máy kia liệu có phải là Mã Văn thật không?
Y dời mắt đi nói: "Ừm. Đụng phải. Bánh xe trước bị đè bẹp lép."
"F*ck f*ck, anh Giang cậu trâu bò thật à?" Mã Văn trợn tròn mắt, đánh giá cậu từ trên xuống dưới: "Sao cậu làm được xe bị đụng nát bét như vậy mà người không hề hấn gì?"
Giang Dã: "…"
Đồ đần này.
Thiếu gia sĩ diện, đặc biệt là ở trước mặt Tống Úc, Giang Dã một tay móc lấy cổ Mã Văn, hạ giọng hỏi hắn: "Cậu không nói lời nào thì chết à?"
Mã Văn bị một cú khóa họng ho khan vài tiếng, xua tay nói: "Không hỏi, không hỏi."
Ba người đứng suốt một tiết. Tiết thứ hai của lớp chín vừa vặn là thể dục.
Thầy thể dục ôm bóng rổ đi vào sân thể dục, vừa thấy họ đã cười vui vẻ.
"Ôi ôi, đây không phải đại ca lớp chúng ta à? Sao đứng đây."
"Ôi chao," thầy đảo mắt nhìn sang Tống Úc: "Còn có một học sinh ngoan bầu bạn nữa chứ."
Học sinh trong lớp cười rộ lên.
Vốn bọn họ không quá dám, nhưng sau hơn một tháng nay họ phát hiện trùm trường cũng không đáng sợ đến thế.
Giang Dã cầm lấy áo khoác đồng phục, thản nhiên hỏi: "Thầy, chúng em có thể đi về chưa?"
Thầy thể dục hỏi: "Sao ở đây?"
Giang Dã cụp mắt: "Đến trễ."
Thầy thể dục: "Đứng bao lâu rồi."
Giang Dã: "Một tiết ạ."
"Vậy qua đây đi, tội không đến mức chết người," thầy thể dục thổi còi: "Ba người các em nghe lệnh, về đơn vị."
Họ vừa định đi về, kết quả Tôn Đức Tài không biết từ đâu ôm bình giữ nhiệt đi bộ đến, gầm một tiếng: "Tôi xem ai dám."
Thầy thể dục cười nhìn sang: "Chủ nhiệm Tôn, hôm nay sao lại rảnh rỗi đến đây thế?"
"Tôi đến xem mấy nhãi ranh này," Tôn Đức Tài khó khăn lắm mới nguôi giận, thấy họ lại "tạch tạch" bừng bừng tức giận trở lại: "Giang Dã, em đứng đàng hoàng cho tôi, cà lơ phất phơ ra thể thống gì hả?"
"Tức quá coi chừng ngất xỉu," thầy thể dục nói: "Như vậy, tôi sẽ dạy dỗ bọn chúng giúp thầy."
Tôn Đức Tài ánh mắt sáng lên: "Dạy thế nào?"
Thầy thể dục chỉ huy Mã Văn nói: "Mã Văn bước ra khỏi hàng."
Mã Văn đứng nghiêm xong, hô một tiếng: "Có!"
Thầy thể dục: "Chạy ba vòng đi."
Mã Văn: "… Thầy, chạy ít một vòng được không ạ."
Thầy thể dục: "Lảm nhảm nữa thì chạy bốn vòng."
Mã Văn nhăn mặt chạy.
Ánh mắt thầy thể dục lại rơi xuống Giang Dã, Giang Dã rất tự giác nói: "Chạy vòng đúng không ạ?"
Cậu liếc nhìn Tống Úc, nắng gắt như vậy, cậu cảm thấy Tống Úc có lẽ không chịu nổi.
"Em chạy thay Tống Úc." Cậu tạm dừng một giây, nhìn sang thầy thể dục: "Thầy đừng phạt cậu ấy."
Giang Dã trừ chơi game, chơi bóng, tham gia đại hội thể thao, ồ, bây giờ cộng thêm đạp xe đạp, ngày thường, phần lớn thời gian thiếu gia có thể nằm thì tuyệt đối không đứng, chạy bộ là môn thể thao cậu ghét nhất.
Tống Úc khó hiểu liếc nhìn Giang Dã một cái.
"Em tự chạy."
"Được rồi, đừng biểu diễn tình bạn thâm sâu của bạn cùng bàn nữa, đừng mơ mộng nữa," thầy thể dục nhìn hai người nói: "Giang Dã bước ra khỏi hàng, hít đất năm mươi cái. Một cái cũng không thể thiếu."
Biểu cảm trên mặt thiếu gia suýt nữa sụp đổ rồi.
Hít đất còn chẳng bằng chạy bộ.
Thầy thể dục thúc giục: "Tranh thủ thời gian."
Giang Dã rề rà cởi áo khoác đồng phục, tìm một chỗ sạch sẽ, chống ngón tay trên mặt đất.
Tôn Đức Tài rất đỗi vừa lòng với sắp xếp này, ánh mắt lại rơi vào Tống Úc: "Vậy em này thì sao?"
Thầy thể dục ngẫm nghĩ, chỉ vào Giang Dã đang tập hít đất rồi bảo: "Em đi lên, tăng thêm chút trọng lượng cho trò ấy."
Bạn học cả lớp lập tức "oa" một tiếng.
Thầy thể dục gân cổ lên gọi: "Đi đi, ngồi lên người trò ấy."
Tống Úc: "?"
Giang Dã: "…"
Tống Úc không biết giáo viên thời nay sao lại đều thích cách trừng phạt này nữa, y không nhúc nhích, cảm thấy có chút kỳ cục. Thầy thể dục còn đang kêu: "Đi nào, đừng lề mề."
Giang Dã liếc nhìn Tống Úc bảo: "Không sao, cậu ngồi lên eo tôi đi."
Tống Úc hơi mím môi, nhìn Giang Dã vài giây, vẫn nghe lời thầy thể dục.
Giang Dã cảm thấy trọng lượng trên eo trầm xuống, trọng lượng của Tống Úc đúng như cậu nghĩ, không quá nặng.
Chỉ là… cảm giác này rất kỳ lạ. Giang Dã ngày thường ghét nhất người khác lại gần mình, nhưng mà Tống Úc…
Tiếp xúc gần gũi như vậy, còn ở trên eo cậu.
Cổ họng Giang Dã bất giác khẽ nuốt khan.
Thầy thể dục không cảm nhận được bầu không khí kỳ lạ lúc này, nói với học sinh bên cạnh: "Các em đừng nhe răng đứng cạnh cười ngây ngô nữa, đếm đi."
Thầy thể dục lại nhìn sang Giang Dã: "Thằng nhóc em đừng lười biếng đấy, cánh tay nhất định phải hạ xuống, rồi nâng lên."
Một cái.
Tốt.
Hai cái.
"Lên, xuống đi, Tống Úc, em cũng không cần giúp trò ấy, tôi bảo em đi lên để tăng trọng lượng." Thầy thể dục nói.
Tống Úc cảm thấy mình không thể ngồi như vậy được nữa.
Y hơi cúi đầu, nhỏ giọng hỏi bằng giọng mà chỉ hai người họ nghe thấy được: "Giang Dã, cậu mệt không?"
Giang Dã thật ra không cảm thấy mệt.
Nhưng Tống Úc sợ cậu không chịu nổi trọng lượng của y, nên y hơi dịch người ra sau.
Mặt trời trên cao rất gắt, một giọt mồ hôi theo cằm Giang Dã lăn xuống. Cậu cảm nhận được động tác của người trên mình, hơi cứng lại, tiếp theo gằn giọng chợt nói.
"Đừng nhúc nhích."
Tống Úc bị Giang Dã nói sửng sốt, suốt quãng chống đẩy còn lại, không dám nhúc nhích chút nào trên eo Giang Dã.
Tôn Đức Tài ở bên cạnh nhìn, không cảm nhận được bầu không khí vi diệu đó, chỉ cảm thấy hình phạt này hơi không đúng lắm.
"Thế nào, hình phạt này hợp lý chứ." Thầy thể dục còn rất đắc ý hỏi.
Tôn Đức Tài ra một cử chỉ tán thành với thầy: "Vẫn nhờ cậu, thầy thể dục."
Giang Dã làm xong 50 cái hít đất, cậu đứng dậy, ghét bỏ vỗ vỗ bụi đất trên tay, lúc này mới nhìn sang Tôn Đức Tài nói: "Thực hiện xong rồi, bây giờ được rồi chứ ạ?"
Mã Văn vừa vặn cũng chạy xong ba vòng, hắn hô to một tiếng: "Báo cáo chủ nhiệm, em cũng chạy xong rồi."
Tôn Đức Tài giờ đã gần như hết giận, đối với ba người nghiêm khắc phê bình thêm một lần nữa: "Lần sau đến trễ lừa giáo viên nữa, thì không phải phạt nhẹ như vậy đâu."
Mã Văn đứng tư thế nghiêm: "Biết rồi thưa chủ nhiệm!"
Đầu Trọc vừa lòng rời đi.
Mã Văn quay đầu nhìn sang Giang Dã, mắt lộ vẻ kinh ngạc: "F*ck, anh Giang, sao anh ra mồ hôi còn nhiều hơn cả tôi chạy bộ thế, nóng hả? Tôi vừa định đi mua nước lạnh, có muốn mua cho cậu một chai không?"
Tên ngốc này.
Giang Dã cạn lời, tuốt tay áo ngắn lên cao thêm, tuốt tận đến trên vai, cậu căng mặt nhìn Mã Văn: "Vậy cậu còn không mau đi!"
"Đi, đi ngay đây, đúng rồi Tống Úc cậu uống không?" Mã Văn lại nhìn sang Tống Úc, thấy y không đổ mồ hôi chút nào, không khỏi hâm mộ nói: "Vẫn là các cậu học giỏi có ưu đãi, cùng là bị phạt, đây cũng quá không công bằng."
Giang Dã chê hắn nói nhiều, một cước đá hắn đi rồi.
Chờ cậu quay lại nhìn Tống Úc, Tống Úc đứng dưới gốc cây, đồng phục mùa hạ mặc trên người, mang theo vẻ đĩnh đạc, gầy gò của thiếu niên.
Giang Dã vén gấu áo ngắn tay, vô thức quạt mặt vài cái, đi đến bên cạnh Tống Úc.
Tống Úc nhìn cậu: "Mệt không?"
"Còn ổn," Giang Dã nói: "Tôi cảm thấy tôi còn có thể làm thêm một trăm nữa."
Cho dù không làm được, mặt mũi vẫn phải có.
Tống Úc khẽ cười, dùng ánh mắt chỉ chỉ mặt đất với cậu: "Vậy cậu đi đi."
Trên đôi mắt đen láy ấy như bao phủ một lớp thủy tinh trong suốt, giống như có thể nhìn thấu lòng người vậy.
Giang Dã khẽ giật giữa mày, cậu luôn cảm thấy Tống Úc rất hiểu cậu.
Đến nỗi vì sao, thiếu gia quy cho những việc này là do Tống Úc ngày thường chắc chắn đã quá chú ý cậu.
Tên ngốc Mã Văn vừa vặn lúc này cầm nước lạnh quay trở về.
"Anh Giang, Tống Úc, đón lấy."
Giang Dã đứng dậy khỏi bậc thang, đón lấy đồ uống, rồi đưa tới tay Tống Úc.
Hết tiết thể dục, chuyện mấy người bị phạt đứng đã truyền đến tai Ngư Đường. Ngư Đường dường như chẳng hề tức giận, tận tình khuyên bảo ba người: "Lần sau đừng đến muộn nữa, có chuyện gì thì trực tiếp xin nghỉ với thầy."
Lời thầy nói thường thì người trong lớp đều nghe một chút rồi thôi.
"Được rồi, các em trở về đi," Ngư Đường nói: "Đúng rồi, Giang Dã, ba em hôm nay gọi điện đến nói bảo em tan học về thẳng nhà."
Giang Dã quay đầu cau mày: "Làm gì ạ?"
Ngư Đường nói: "Chuyện nhà em thì thầy nào biết được chứ, dù sao lời thầy cũng đã chuyển cho em rồi, tan học đừng chơi nữa, nghe không?"
Tống Úc nhìn Giang Dã "vâng" một tiếng chẳng hứng thú gì.
Y ra cửa hỏi: "Chuyện gì thế?"
"Còn có thể chuyện gì," Giang Dã trên người lộ rõ vẻ bực bội: "Không phải Trang Từ Tuyên sắp đi, thì chính là Từ Ái Nhã về nhà. Dù là cái nào thì bọn họ cũng đều phải tụ tập, tụ tập, tụ tập. Không biết chuyện vớ vẩn này có gì mà phải tụ tập mãi. Cứ cút luôn đi không phải hơn à?"
Tống Úc hiểu rõ sự bực bội này của Giang Dã. Nếu là ngày thường, cậu có lẽ sẽ mặc kệ, dù sao cậu không đi thì thôi, sau đó theo Mã Văn đến tiệm net chơi game suốt đêm.
Nhưng vì chuyện của y, Giang Dã chỉ có thể nhịn tính tình mà đi tham gia buổi tụ tập ngu ngốc này.
Y hiện tại không phải Giang Dã, không có cách nào nói gì thay cho Giang Dã.
Tống Úc rũ mắt.
Giang Dã nhìn ra tâm trạng Tống Úc đột nhiên ủ dột, hình như còn là vì chuyện của mình.
"Haiz, chuyện chẳng có gì to tát," Giang Dã thu lại vẻ bực bội trên người, giả vờ tùy ý nói: "Chỉ một bữa cơm, tôi tuy đảm bảo không nổi nóng, nhưng không đảm bảo chuyện khác, đến lúc đó tôi sẽ làm cho bọn họ ghê tởm chết đi được."
Tống Úc nhìn về phía cậu: "Cậu muốn ghê tởm như thế nào?"
Thiếu gia nói: "Đến lúc đó thì tùy cơ ứng biến vậy."
Giang Dã nói mấy câu để Tống Úc thả lỏng hơn.
*
Chẳng qua là làm việc một tháng bên ngoài, trở lại lớp học lần nữa, Tống Úc liền cảm nhận được tốc độ thời gian trôi trong trường dường như được bật chế độ tua nhanh vậy.
Sau mấy tiết, một ngày đã hết.
Tuy Giang Dã mỗi ngày đều sẽ đến "nhà ma" giảng lại một lần những gì giáo viên từng giảng cho y, song vẫn có rất nhiều điểm kiến thức không theo kịp.
Tống Úc chọn mấy quyển sách luyện tập về nhà, chuẩn bị buổi tối kết hợp kiến thức trong sách giáo khoa, làm bù những nội dung đã bỏ sót.
Sau khi về đến nhà, dì bảo mẫu còn chưa về, đang nấu cơm chiều, Mao Mao đang ngồi trong phòng Trần Hồng.
Trần Hồng thấy Tống Úc vào nhà, vẫy vẫy tay với y: "Điềm Điềm, Mao Mao đến này. Con nói thằng bé tới thì tới thôi, sao còn cầm nhiều đồ như vậy."
Tống Úc cúi đầu, thấy góc tường đều là đủ loại đồ bổ Mao Mao xách đến.
"Tôi tan làm sang đây thăm dì Hồng," Mao Mao đứng dậy nhìn Tống Úc: "Cậu mới vừa tan học à?"
Ánh mắt cậu ấy dừng trên cặp của Tống Úc, rồi nhanh chóng dời đi.
Mẹ Mao Mao bị nhồi máu não dẫn đến liệt, từ sáng đến tối đều không thể rời khỏi người, chỉ có thể nhờ cha cậu ấy chăm sóc. Gánh nặng gia đình liền rơi hết lên vai một mình Mao Mao.
Cho nên cậu ấy không có cách nào giống như Tống Úc, quay về trường học tiếp tục đi học nữa.
Phòng ngủ của Trần Hồng không lớn, thêm một người đứng thì có vẻ càng chen chúc hơn, bà nói với Mao Mao:
"Các con chơi chung từ nhỏ, lại là bạn cùng lứa, các con có nhiều chuyện để nói hơn. Đi ra ngoài nói chuyện đi, chỗ dì không sao."
Tống Úc đi đến trước bàn trà, rót ly nước cho Mao Mao.
Mao Mao hơi dè dặt, cậu ấy nhìn Tống Úc mặc đồng phục, ánh mắt không nén được vẻ hâm mộ.
"Cậu còn có thể trở lại trường lần nữa, thật sự rất tốt."
Tống Úc không biết nói gì, chỉ có thể ừ một tiếng.
"Kỳ thật," sau một lúc lâu, y lên tiếng: "Cậu có thể đến lúc đó đi thi đại học, tóm lại, đó là một cơ hội."
Mao Mao rũ mắt, như tự giễu mà nói: "Tôi làm sao có thời gian học tập. Đi thi cũng chẳng có tác dụng gì."
Cậu ấy nói sang chuyện khác, rồi hỏi: "Lý Hạo gần đây thế nào rồi? Tôi thấy cậu ấy đăng lên vòng bạn bè rằng những trang bị đó bị ba cậu ấy tịch thu?"
"Ừm," Tống Úc nói: "Ba cậu ấy nói thi đại học xong sẽ trả lại cho cậu ấy."
Mao Mao nói: "Vậy à."
Đầu Đinh một lòng muốn đi ra ngoài lang bạt, lại bị nhốt trong trường. Mao Mao liều mạng học tập, nhưng thậm chí cũng chẳng thể quay trở lại trường.
Dường như số phận luôn thích trêu cợt người khác, khi khiến bạn cho rằng mình chỉ cần nhảy thêm một bước là có thể nắm bắt được hy vọng, lại giáng một đòn vào đầu, đẩy bạn xuống vực thẳm.
Trong phòng khách trở nên im lặng, hai người đối diện nhau không nói gì. Mao Mao ngồi một lát thì đứng dậy nói: "Cậu còn phải làm bài tập nhỉ, tôi sẽ không chậm trễ cậu nữa, tối tôi còn mấy ca làm thêm phải làm."
Trần Hồng vừa nghe Mao Mao định đi, liền lên tiếng: "Ăn cơm rồi hãy đi con."
Mao Mao cúi đầu, không để ai nhìn thấy khóe mắt mình: "Không được rồi dì Hồng, chờ qua mấy ngày con lại đến thăm dì."
Tống Úc đưa Mao Mao xuống lầu, thấy thân hình nhỏ gầy của cậu đi trên con đường trống trải, như bị một đôi tay vô hình đè nặng, phải khom lưng.
Giang Dã về đến nhà, quả nhiên Từ Ái Nhã đã về, mặc một chiếc váy liền màu đỏ ngồi trên sofa, trên môi tô son đỏ rực như bà kẹ.
"Đại thiếu gia trở về rồi." Bà ta nói với giọng điệu quái gở.
Giang Dã vốn không muốn để ý bà ta, nhưng thấy Giang Bách Xuyên ngồi bên cạnh nhìn mình, Giang Dã khó chịu ném cặp xuống, thản nhiên ngồi xuống một bên.
"Đúng vậy. Bà đây là lại đánh bài thua nên về đòi tiền à?"
Từ Ái Nhã sắc mặt lập tức thay đổi, nhìn sang Giang Bách Xuyên, đặc biệt uất ức mà nói.
"Lão Giang."
Giang Bách Xuyên lạnh giọng, chỉ vào Giang Dã nói: "Sao nói chuyện với mẹ mày như thế hả, sắp đến giờ rồi, mày đi lên lầu gọi anh mày xuống."
Giang Dã vừa định lên tiếng nói dựa vào đâu mà bảo tôi gọi, tự hắn ta không có chân hay không có tay. Ngẩng đầu thì thấy Giang Bách Xuyên uy hiếp nhìn cậu.
Giang Dã vô cùng không vui đi lên lầu.
Trang Từ Tuyên ngày thường không hay về, cho nên phòng ngủ ở lầu 3, tầng lầu này gần như trừ hắn ta ra thì không có ai đi lên.
Giang Dã ở cửa gọi vài tiếng: "Ê ê, có ở đây không."
Không đáp lại.
"Trang Từ Tuyên, ba anh gọi anh xuống lầu."
Như cũ không đáp lại.
Giang Dã nhíu mày, phát hiện cửa khép hờ. Cậu vốn dĩ không muốn quan tâm, lại nghĩ nếu không gọi được người thì Giang Bách Xuyên lại muốn dong dài lằng nhằng, cuối cùng ma xui quỷ khiến mà đẩy cửa ra.
Trong phòng quả nhiên không ai, chỉ có máy tính bật. Trên màn hình đang phát phim, Giang Dã tùy ý thoáng nhìn, chỉ thoáng nhìn này thôi, đã khiến cậu khựng lại tại chỗ.
Giữa màn hình máy tính là hai người đàn ông trần truồng quấn lấy nhau.
Thiếu gia tuy từng dùng Cố Hải chọc tức Giang Bách Xuyên, nhưng trước nay chưa từng thấy thứ này, cũng không biết nó có thể như vậy. Trong lúc nhất thời, cảm giác máu toàn thân đều bắt đầu chảy ngược.
Hình ảnh này gây ra đả kích quá lớn với Giang Dã. Trong đầu cậu không hiểu sao lại hiện ra cảnh tượng Tống Úc ngồi trên eo cậu trong tiết thể dục buổi sáng, hai đùi kẹp bên eo, lay động theo sự lên xuống.
Đệt, Giang Dã, tao thấy mày điên thật rồi.
Mặt thiếu gia đỏ bừng, cảm thấy mình có hơi bỉ ổi.
Lúc này, điện thoại khẽ vang lên, Giang Dã giật mình suýt đánh rơi.
Là Giang Bách Xuyên gọi đến.
Phản ứng đầu tiên của Giang Dã thế mà lại nghĩ, còn may không phải Tống Úc.