Chương 4: Cứu Vãn Kẻ Ngốc

Chiều Tà - Sơn Dã Niêm Hoa

Chương 4: Cứu Vãn Kẻ Ngốc

Chiều Tà - Sơn Dã Niêm Hoa thuộc thể loại Linh Dị, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đã thấy người ta đánh nhau rồi bỏ chạy, chứ chưa thấy ai tự dâng mình đến tận cửa như thế này bao giờ.
Đầu Đinh nhìn cánh tay và bàn tay gầy gò của y, đầu tiên ngơ ngác nhìn y vài giây, tiếp theo quay đầu nói với Mao Mao:
“Hết thuốc chữa rồi, đưa thẳng vào bệnh viện đi.”
Mao Mao vô cùng đồng ý: “Đi bệnh viện nào? Khám khoa gì? Khoa não?”
Đầu Đinh sờ trán: “Chắc không phải khoa thần kinh đâu nhỉ.”
Mao Mao: “Cứ đi bệnh viện rồi nói sau.”
Dù sao cũng quá khác thường.
Đầu Đinh đồng ý, nói với người kia: “Đi thôi, bạn học Điềm Điềm.”
Trước đây hễ gọi Tống Úc bằng cái tên này, Tống Úc sẽ tức giận, nhưng hôm nay thế mà không có động tĩnh gì.
Hai người bối rối ngẩng đầu lên, lại phát hiện trong phòng học đã trống trơn.
“Người đâu,” Mao Mao nhìn ra ngoài cửa sổ: “Không lẽ cậu ta thật sự đi tìm Giang Dã à.”
Tống Úc thật sự đi tìm Giang Dã.
Cậu ta không thể chịu đựng được việc trơ mắt nhìn bản thân mình một lần nữa trải qua những chuyện đã từng xảy ra.
Trước đó Giang Dã nói bảo cậu ta tan học đừng đi, nhưng cậu ta biết hôm nay Giang Dã không rảnh.
Bởi vì ---
Còn chưa đến gần, đã nghe thấy một loạt tiếng bước chân hỗn loạn trong con hẻm nhỏ kia.
Một giọng nam nghe vào thì không dễ chọc nói: “Mày chính là Giang Dã nhỉ, nghe bảo mày ngông lắm.”
Giang Dã nói năng liều lĩnh, khinh thường đáp: “Ông đây ngông đấy, liên quan quái gì đến mày.”
“Quả nhiên rất ngông, anh Phi, xem ra chúng ta tìm đúng người rồi, chúng ta xử lý nó kiểu gì?”
Người được gọi anh Phi nói: “Xử lý thì được, nhưng nhớ đừng đánh vào mặt, đừng làm hỏng cái mặt đẹp mã của cậu thiếu gia này.”
Nói xong chung quanh một tràng cười phá lên.
Tống Úc theo tiếng động, nhanh chóng chạy qua đó.
Giang Dã bị một đám côn đồ chặn ở con hẻm.
Cho dù một mình, đại thiếu gia cũng không hề lộ vẻ sợ hãi trên mặt: “Một lũ ngu ngốc, đừng làm phiền tao.”
“Ù ôi, cậu chủ nóng nảy rồi à? Chúng tao nghe nói bố mày quyên một tòa nhà cho trường, thật hay giả thế, sao lợi hại vậy chứ.”
“Mày ngang ngược trong trường như vậy, chẳng phải vì có ông bố lắm tiền sao?”
Giang Dã vốn không có biểu cảm gì, nghe được lời này liền cau mày lại.
Cậu ta hơi ngước mắt lên, cởi cặp sách ra, nhìn nhóm người này lạnh lùng nói:
“Sao hả, ghen tị à? Nhường cho tụi mày đấy.”
Trận này Giang Dã biết không tránh được, nhóm người này rõ ràng là đến gây sự với cậu ta, chuyên đợi lúc cậu ta đi một mình để ra tay.
Nhìn tư thế này, liền biết chắc chắn chúng đã rình mò mấy ngày nay rồi.
Anh Long mắng một câu: “Mẹ kiếp, cái thằng không biết điều! Còn muốn xuống tay với mày nhẹ chút, đánh chết nó cho tao!”
Côn đồ cầm gậy gộc lao về phía Giang Dã.
Tống Úc nhìn từ cách đó không xa, cậu ta nhớ rõ hôm nay.
Tuy không bị đánh chết, nhưng bắp chân lại bị thanh sắt đâm thủng, phải ở nhà dưỡng thương suốt hai tháng mới một lần nữa trở lại trường học.
Bởi vì bị chậm trễ quá lâu, Giang Bách Xuyên gọi điện cho hiệu trưởng, bảo tìm người dạy kèm cho cậu ta, lúc đó đã tìm Cố Hải.
Nhớ tới người này, Tống Úc liền thấy buồn nôn.
Giang Dã ngày thường đại thiếu gia luôn ra vẻ ta đây, đánh nhau đều không cần tự mình ra mặt, giờ đây đối mặt với tình huống thật, mới nhận ra mình song quyền khó địch tứ thủ.
Trên tay và chân đều bị ăn vài gậy.
Da cậu lại trắng, gậy vụt xuống lập tức nổi lên một mảng bầm tím. Giang Dã bị đau, khóe mắt suýt bật khóc.
Nhưng thiếu gia muốn giữ thể diện, cố nén đau, dùng quai cặp quật vào vài tên. Cậu ta cũng chẳng thèm giữ phong thái quân tử, chuyên nhằm vào mắt người ta mà đánh.
Điều này hoàn toàn chọc giận tên Anh Phi, hắn nhe răng trợn mắt nói: “Bắt lấy nó cho tao, hôm nay ông đây thế nào cũng phải giết chết nó!”
Mấy gã côn đồ tóm lấy cánh tay Giang Dã.
Anh Phi cầm gậy đứng một bên, nhắm ngay bụng Giang Dã: “Ha thằng nhóc, hôm nay ông cho mày nhớ đời, sau này ở trường liệu mà khiêm tốn vào.”
Nào ngờ gậy còn chưa giáng xuống, tiếng còi cảnh sát hú vang đột nhiên vọng đến từ con phố bên cạnh.
Đám côn đồ như một tổ ong vò vẽ lập tức khựng lại.
“Cảnh sát tới rồi!”
Trong hỗn loạn không biết ai hô một câu.
“Cảnh sát đến đây tuần tra à?”
“Cảnh sát tới, chạy mau!”
“Còn đánh không anh Phi?”
Anh Phi đá một cú thật mạnh vào mông gã đàn em:
“Đánh cái con khỉ gì! Mới ra khỏi đồn cảnh sát lại muốn tao vào đó lần nữa à!”
Đám côn đồ tản đi, để lại Giang Dã khóe miệng bầm tím, ngồi phệt xuống đất.
Cậu ta cau mày, nhe răng nhăn nhó thử cử động người.
Vừa rồi không biết thằng khốn nào đá trúng mắt cá chân cậu ta, vừa nhúc nhích là đau.
Cậu ta cũng không muốn vào đồn cảnh sát.
Vừa rồi cậu ta đánh trả, lỡ đâu bị cảnh sát bắt được, thuộc về đánh nhau gây rối, cậu ta là trẻ vị thành niên, khả năng cao sẽ bị thông báo cho phụ huynh.
Giang Dã vừa nhớ tới cái bản mặt nghiêm túc của Giang Bách Xuyên là cậu ta đã thấy đau đầu. Cậu ta chỉ có thể nhích từng chút một. Mới vừa dịch vài bước, trước mắt xuất hiện đôi chân thon gầy, dù mặc đồng phục cũng không che được, và đôi giày vải màu trắng.
“...”
Giang Dã theo chân nhìn lên, nhìn thấy gương mặt thanh tú lại tối tăm kia.
Mặt cậu ta lập tức tối sầm: “Sao cậu ở đây?”
Chính là gương mặt này đã làm hỏng tan tành món quà cậu ta đã làm ròng rã hai tháng.
Vốn đã bực bội, giờ lại càng bực hơn.
Tống Úc không nói lời nào, nhặt cặp sách của Giang Dã lên, trực tiếp duỗi tay kéo cậu ta.
Đáng tiếc cậu chủ không hề cảm kích: “Chuyện chiều nay tôi còn chưa tính sổ với cậu đâu đấy.”
Tống Úc: “Đám người kia chừng năm phút sẽ quay lại nữa.”
“Về cái quái gì!” Giang Dã cười khẩy một tiếng: “Trở về để bị cảnh sát tóm à.”
Đôi mắt đen láy của Tống Úc vẫn nhìn chằm chằm cậu ta.
Giang Dã hơi nhíu mày, rốt cuộc dần hiểu ra: “Vừa rồi là cậu làm?”
Tống Úc như cũ nhìn cậu ta, ngầm thừa nhận.
Giang Dã: “Làm bằng cách nào?”
Tống Úc: “Đồ chơi xe cảnh sát của trẻ con.”
Giang Dã thầm nghĩ, tiếng của đồ chơi có thể lớn như vậy, lừa ai chứ lừa quỷ à?
Cậu ta lần đầu tiên nghiêm túc đánh giá người trước mặt này, rõ ràng trông gầy gò, yếu ớt, nhìn là biết ngay học trò ngoan trong mắt giáo viên. Trước đó Giang Dã cũng từng gặp cậu ta trong trường, khi đó đến ngẩng đầu nhìn cậu ta cũng không dám.
Hiện tại cả người trước mắt lại như đã thay đổi một trời một vực.
Tống Úc trông rất phiền mà vươn tay: “Rốt cuộc có đi không, cậu còn ba phút để suy nghĩ đấy.”
Giang Dã cúi mắt nhìn bàn tay đang chìa ra trước mặt, chìm vào trầm tư.
Đi hay không đi đây là một vấn đề.
Đi theo người này, mặt mũi cậu ta thật sự không thể nào chịu nổi.
Không đi theo cậu ta, với bộ dạng này của cậu, thật sự không chạy được xa.
Ngay lúc cậu chủ còn đang do dự, đám côn đồ vừa rồi chạy thục mạng, thế mà còn nhanh hơn dự đoán, tức tối đến muốn hộc máu quay lại rồi.
Anh Phi dẫn đầu, trong tay cầm một chiếc xe cảnh sát đồ chơi cùng với một chiếc loa phóng thanh mà nhà nào ở chợ nông thôn cũng có, cả khuôn mặt đen sì như gan heo.
Giang Dã nhìn chiếc loa lớn, khóe miệng hơi giật giật, cuối cùng cũng biết tại sao tiếng lại lớn như vậy rồi.
Tuyệt thật.
Ai nghĩ ra được chiêu này cũng đúng là một nhân tài.
“Mẹ kiếp, nếu để ông đây tóm được thằng nào đang chơi khăm ông đây, ông đây sẽ giết chết nó!”
“Anh Phi, anh nhìn phía trước, có thêm một người nữa, có phải thằng nhóc kia làm không?”
Giang Dã thầm nghĩ không ổn, Tống Úc nếu dẫn theo mình thì chắc chắn không thoát được.
Ánh mắt cậu ta lại rơi vào thân hình nhỏ bé dường như gió thổi là ngã của Tống Úc.
Cậu ta khẽ tặc lưỡi một tiếng, với thân hình này, chỉ sợ một gậy cũng không chịu nổi.
Đại thiếu gia tuân theo tinh thần nghĩa khí được dạy dỗ, vừa định nói cậu ta cứ đi trước đi, kết quả Tống Úc không kiên nhẫn liếc cậu ta một cái, một tay kéo cậu, để cậu vòng tay qua cổ mình, nhanh chóng cõng lên lưng, xoay người bỏ chạy.
Giang Dã: “Cái quái gì?”
Cậu chủ kinh ngạc đến mức không kịp giãy giụa, đã bị Tống Úc cõng lên.
“Anh Phi! Anh Phi! Bọn nó chạy rồi!”
Anh Phi đá một cú thật mạnh vào mông gã đàn em:
“Phi cái con khỉ khô! Còn không mau đuổi theo!”
Tống Úc – người bị cậu chủ càu nhàu là cơ thể quá yếu đuối – cõng người chạy qua hai con phố, Giang Dã sợ đến mức trái tim cũng sắp nhảy ra ngoài.
Cho đến khi phía sau hoàn toàn không nhìn thấy ai, cậu ta mới gào bảo: “Thả tôi xuống!”
Lỡ bị người quen nhìn thấy, cậu ta còn mặt mũi nào nữa.
Tống Úc đặt người xuống, biết chút tâm tư này của cậu ta. Cậu ta cúi mắt nhìn Giang Dã đang dựa vào tường, đau đến nhe răng nhăn nhó vì cổ chân sưng đỏ. Cậu ta thế mà không hiểu sao lại có chút cảm giác tách biệt.
Đây là chính mình ư?
Chẳng qua mới mấy năm ngắn ngủi, nhìn bản thân mà thấy xa lạ.
Tống Úc hơi siết chặt nắm tay, sợ lộ ra điều bất thường trước mặt Giang Dã, liền xoay người đi chỗ khác.
Giang Dã tưởng cậu ta định đi, liền gọi một tiếng: “Này, Tống Úc phải không?”
Tống Úc sau một lúc lâu mới “ừ” một tiếng.
Đúng rồi, mình bây giờ không phải Giang Dã, mà là cái tên này.
Giang Dã đỡ tường đứng dậy, khập khiễng đi vài bước.
Cậu ta không giỏi nói lời cảm ơn, ấp úng nửa ngày, cuối cùng mới thốt ra được một câu: “Chuyện hôm nay, không cho nói ra ngoài.”
Nói xong, lại ho khan một tiếng tiếp tục nói: “Xét việc vừa rồi cậu đã giúp tôi, tạm tha cho cậu chuyện cậu làm vỡ đồ của tôi.”
Tống Úc nhìn cậu ta một cái.
Đối với bản thân trước kia, cậu ta thế mà không còn lời gì để nói.
Nói gì bây giờ, nói mình là cậu ta của mười năm sau à?
Nói nhảm nhí để người ta cười à.
Ai sẽ tin.
Cậu ta xoay người chuẩn bị đi.
Giang Dã cũng không ngăn cản, suy cho cùng cũng không thân với Tống Úc. Cậu ta lấy điện thoại ra, gọi cho đám bạn xấu của mình: “Còn chuyện gì nữa, bị người ta vây thôi. Đến đón tôi đi.”
“Tụi mày ở tiệm net à? Game quan trọng hay tao quan trọng?”
Tống Úc đi ra ngoài một đoạn đường.
Đầu dây bên kia không biết nói gì đó, Giang Dã nói: “Mày nói gọi cho Cố Hải? Sao tao không nghĩ ra nhỉ. Coi như mày đầu óc thông minh, đợi thứ hai anh Giang dẫn tụi mày đi ăn một bữa.”
Ngực Tống Úc lập tức thắt lại, đầu ngón tay cậu ta tê dại.
Lại là Cố Hải, lại là Cố Hải, sao lúc nào cũng chỉ biết Cố Hải.
Cậu ta cố nén luồng oán giận đó, lại đi ngược trở về.
Cúp máy, ngón tay Giang Dã bắt đầu lướt trên màn hình điện thoại, vừa tìm được tên Cố Hải, còn chưa bấm nút gọi, điện thoại đã bị một bàn tay giật mất.
Giang Dã nghi hoặc ngẩng đầu, thấy mặt Tống Úc, không vui vẻ lắm nói: “Cậu lại muốn làm gì. Cho dù hôm nay cậu giúp tôi, nhưng đến lúc tôi nên đánh cậu thì cũng sẽ không nương tay đâu đấy ---”
Tống Úc nói: “Tôi đưa cậu về.”
Giang Dã còn chưa nói dứt lời tàn nhẫn, đã bị chặn lại.
Theo tính cách bình thường của cậu ta, chắc chắn sẽ khinh thường mà nói một câu: “Cần cậu đưa à?”
Nhưng lời nói trong miệng, nhìn đôi mắt vương tơ máu đỏ ấy của Tống Úc, không biết sao lại chuyển hướng ngay, Giang Dã nói: “Cũng được.”
Tống Úc vốn vẫn muốn cõng. Giang Dã với trọng lượng của một thiếu niên kém xa so với một người trưởng thành như Giang Bách Xuyên, nên việc cõng cậu ta về nhà hoàn toàn không thành vấn đề.
Nhưng cậu chủ chết sống không chịu.
Tống Úc hoàn toàn không thèm để ý đến việc Giang Dã có chịu hay không, cứ thế mà làm theo ý mình.
Cậu ta biết rõ tâm tính của mình, thay vì nói hận Cố Hải, chi bằng nói hận bản thân mình của lúc đó.
Cho nên không cách nào có sắc mặt tốt với chính mình.
Hai người đi trên đường, Giang Dã trước giờ miệng không chịu yên, không có chuyện gì để nói thì cũng tự tìm chuyện để nói: “Sao cậu ở bên này?”
Tống Úc mím môi, đè xuống câu hỏi mình rằng tại sao cậu lại thích một kẻ ngu: “Đi ngang qua thôi.”
Giang Dã không phải muốn hỏi thật, chỉ là miệng không chịu ngồi yên, đi được một hồi lại hỏi: “Hôm nay tại sao cậu đập đồ của tôi?”
Vấn đề này cậu ta thì thật ra rất muốn biết.
Tống Úc không nói.
Giang Dã lại đột nhiên ghé sát vào nhìn cậu ta một cái, với vẻ mặt tìm được chân tướng: “Tôi biết rồi, cậu có phải cũng thích Cố Hải không?”
Mặt Tống Úc lập tức tối sầm lại.
Giang Dã cũng không biết nhìn sắc mặt người khác, nói với giọng điệu “quả nhiên là vậy, tôi biết ngay mà”: “Có gì mà không dám thừa nhận, tôi cũng sẽ không làm gì cậu đâu.”
Cậu ta vỗ vai cậu ta một cái, mặc cho sắc mặt Tống Úc ngày càng đen lại, rất hào phóng nói: “Yên tâm, tôi ở trong trường thì hơi ngốc nghếch thật, nhưng đối với chuyện này trước giờ luôn rất công bằng, sau này hai chúng ta cạnh tranh công bằng.”
Một tiếng “bịch”.
Tống Úc bỗng buông tay, Giang Dã gần như không kịp phòng bị mà ngã xuống đất. May mắn thay đây là một bãi cỏ, nên không đến mức ngã quá thảm.
Cậu chủ còn chưa kịp phản ứng.
Tống Úc, người vừa rồi còn trầm ổn, bình tĩnh trước mọi chuyện, giờ lại như biến thành người khác. Trong ánh mắt cậu ta bừng bừng lửa giận, quát với Giang Dã: “Tự cậu mà đi đi!”
Câu hỏi kia khỏi cần hỏi nữa, giờ thì cậu ta đã biết đáp án rồi.
Bởi vì cậu ta chính là một tên thiểu năng trí tuệ.
Giang Dã ngã lấm lem bùn đất, trên đầu còn dính cọng cỏ: “...”