46. Chương 46: Chấp Nhận Và Đau Lòng

Chiều Tà - Sơn Dã Niêm Hoa

Chương 46: Chấp Nhận Và Đau Lòng

Chiều Tà - Sơn Dã Niêm Hoa thuộc thể loại Linh Dị, chương 46 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Hôm nay cậu bị sao vậy?”
Tống Úc nhìn Giang Dã hôm nay vẫn luôn thất thần, bèn hỏi.
“Có à?” Giang Dã quay đầu nói: “Không có mà?”
Tống Úc hơi rũ mắt: “Nếu không thì cậu nhìn lại xem cậu viết gì trên bài kiểm tra đi?”
Giang Dã cúi đầu liếc nhìn, chỉ thấy trên bài kiểm tra bị cậu vô thức vẽ vài thứ lộn xộn. Ở cột tên, chữ “Dã” (野) còn chưa viết xong, chỉ mới viết “Giang Lý” (江里).
“Đổi tên từ lúc nào thế?” Tống Úc hỏi.
Giang Dã hơi dừng bút, cánh tay chống ra sau nói: “Không phải sắp thi rồi sao, có chút căng thẳng. Học kỳ này cũng sắp kết thúc rồi, đợi sau khi thi xong thì chỉ còn hơn một trăm ngày nữa.”
Cậu biết rõ những biểu hiện bất thường của mình chắc chắn không thể qua mắt được Tống Úc.
Cậu mãi mãi không thể che giấu được bản thân.
“Cậu cũng sẽ căng thẳng sao?” Tống Úc hơi buồn cười liếc nhìn cậu một cái: “Tôi tưởng cậu nhiều tiền như vậy thì sẽ không căng thẳng vì mấy kỳ thi bình thường này chứ.”
Ngón tay Giang Dã khẽ dừng lại, tay vẫn cầm bút, cậu nói: “Căng thẳng chứ, dù sao tôi còn phải thi vào cùng trường với cậu mà.”
Tống Úc nhìn cậu một cái, không biết tại sao luôn cảm thấy Giang Dã có chút không đúng.
Y ngẫm nghĩ về những chuyện xảy ra trong khoảng thời gian này, quả thật không có gì khó chịu, có lẽ Giang Dã thật sự chỉ căng thẳng vì sắp thi thôi.
Tống Úc không bận tâm nhiều.
Cho đến khi tan học, Tống Úc thu dọn cặp sách: “Mẹ tôi bảo hôm nay cậu về nhà tôi, nói muốn làm sủi cảo cho cậu ăn.”
“Sủi cảo à?” Giang Dã nói.
“Ừm,” Tống Úc nói: “Sủi cảo tự làm hoàn toàn, bà ấy nói cuối năm cậu không được ăn, hôm nay làm bù cho cậu.”
Giang Dã hơi khựng lại, phân vân không biết có nên đi hay không.
Dì đôi khi cũng nấu sủi cảo, vỏ mỏng nhân đầy, ăn ngon thì ngon thật, nhưng lại chẳng khác gì sủi cảo ở nhà hàng sang trọng. Giang Dã luôn cảm thấy thiếu một điều gì đó.
Sau này cậu mới nhận ra, có lẽ đó chính là thiếu đi không khí náo nhiệt của một gia đình quây quần bên nhau.
Nhưng –
Từ đêm qua gặp Trang Từ Tuyên, Giang Dã đã bắt đầu thấp thỏm không yên. Cứ vài giây cậu lại phải nhìn điện thoại một lần.
Nhưng cho đến tận bây giờ, bên Giang Bách Xuyên cũng không hề có bất kỳ tin tức gì.
Có lẽ Trang Từ Tuyên lừa cậu, căn bản không gửi ảnh đi.
Trong lòng Giang Dã vẫn ôm một tia may mắn, cố gắng giả vờ bình tĩnh, cong mắt nhìn Tống Úc: “Được ---”
Còn chưa nói hết chữ “được”, điện thoại khẽ vang lên. Giang Dã vô thức cúi đầu, nhìn cái tên cậu đặt cho Giang Bách Xuyên trong danh bạ: “Lão bảo thủ nghiêm túc cứng nhắc không biết thay đổi”. Cả người cậu cứng đờ.
Lão bảo thủ nghiêm túc cứng nhắc không biết thay đổi: “Cút về đây ngay!”
Giang Dã sa sầm nét mặt.
“Sao vậy?” Tống Úc nói: “Cậu có đi không?”
Giang Dã cầm điện thoại, thu lại cảm xúc trong mắt, nói với Tống Úc: “Hôm nay thì tôi không đi được rồi, để hôm khác nhé. Ông già gọi tôi về nhà.”
Tống Úc sửng sốt: “Ông ấy về rồi sao?”
Giang Dã: “Ừm.”
Tống Úc nhíu mày: “Về làm gì thế? Sao tự nhiên lại gọi cậu về?”
Trong trí nhớ của y, Giang Bách Xuyên rất ít khi chủ động gọi y về nhà. Thường thì toàn sau khi hai người tình cờ gặp nhau, ông ấy mới lấy tư thái trưởng bối mà trách mắng không ngừng.
“Ai biết,” Giang Dã xua tay nói: “Thôi tôi đi đây, ngày mai gặp lại.”
Thực ra cậu có thể không nghe lời, dù sao cậu cũng thích đối đầu với Giang Bách Xuyên mà.
Nhưng… có một số chuyện thì luôn phải giải quyết.
Giang Dã xoay người, Tống Úc nhíu mày nhìn bóng lưng Giang Dã. Cảm giác kỳ lạ này càng lúc càng mạnh mẽ.
Giang Bách Xuyên đột nhiên gọi Giang Dã về nhà.
Giang Dã vậy mà cũng nghe lời đi về.
Mọi việc này diễn ra quá suôn sẻ. Với những cặp cha con khác thì đương nhiên không có vấn đề gì, nhưng đối với Giang Dã và Giang Bách Xuyên thì lại suôn sẻ đến mức hơi bất thường.
Tống Úc ngẫm nghĩ, vẫn không yên tâm, bèn gọi điện cho Mã Văn.
Mã Văn chắc đang chơi game, phải đổ chuông nửa phút mới chịu bắt máy.
“Đệt, học sinh giỏi à, sao học sinh giỏi lại nghĩ đến việc gọi điện cho tôi thế?”
Tống Úc đi thẳng vào vấn đề: “Giang Dã gần đây có nói với cậu là cậu ấy gặp chuyện gì không?”
“Chuyện gì đâu, không có chuyện gì mà,” Mã Văn vừa mắng chửi trong game, vừa tranh thủ trả lời y: “Đệt, lên đi thằng gà này! Không đúng, hai người các cậu cả ngày dính lấy nhau như hình với bóng, giờ lại hỏi tôi có chuyện gì không à?”
Mắt Tống Úc khẽ động, “Được rồi. Vậy cậu chơi tiếp đi.”
Y cúp máy, đứng ở nơi xa ngẩn người một lúc lâu, rồi quay người trở về nhà.
Có lẽ y đã suy nghĩ quá nhiều rồi.
*
Giang Dã siết chặt điện thoại, khựng lại vài giây khi đến cửa. Cậu không phải sợ Giang Bách Xuyên, dù sao trước đây cậu còn từng vì chọc tức ông ấy mà rầm rộ theo đuổi tên cặn bã Cố Hải kia.
Nhưng… cậu sợ Giang Bách Xuyên sẽ nhắm vào Tống Úc. Ông ấy không biết thân phận của Tống Úc, cũng không biết quá khứ của Tống Úc.
Ngoài trời lạnh buốt, tuyết hôm qua còn chưa tan. Giang Dã cảm thấy đầu ngón tay mình đã tê cứng mới đẩy cửa vào nhà. Trong phòng không có ai khác, chỉ có một mình Giang Bách Xuyên.
Cậu ném cặp lên ghế sofa, rồi ngồi xuống đối diện Giang Bách Xuyên.
“Đi thẳng vào vấn đề luôn nhé, chính là như người thấy đấy, con thích Tống Úc, con không thể chia tay với cậu ấy được. Người cũng không cần tìm đến cậu ấy làm gì, có chuyện gì thì cứ nói với con là được.”
Giang Bách Xuyên còn chưa kịp nói gì, đã nghe thằng con bất hiếu ngồi đối diện ra tối hậu thư cho ông trước.
“Mày có biết mình đang làm gì không?” Giang Bách Xuyên trừng mắt nhìn cậu, nói: “Ban đầu tao chỉ tưởng mày làm bậy thôi, nhưng bây giờ mày đang làm cái quái gì thế này? Mày là đàn ông, mày có thể thật sự sống cả đời bên một người đàn ông sao?”
“Tại sao không thể chứ?” Giang Dã nói: “Con thích cậu ấy, thì có liên quan gì đến việc là đàn ông hay phụ nữ.”
Cho dù biết người này là chính cậu, cậu cũng sẽ vẫn thích.
Giang Bách Xuyên muốn nói chuyện một cách bình tĩnh: “Mày có biết cái gì là thích không?”
Giang Dã nói: “Biết.”
Giang Bách Xuyên cao giọng nói: “Mày có thể chắc chắn mình có thể chăm sóc nó cả đời sao?!”
Giang Dã nghiêm túc đáp: “Con có thể.”
“Thật là càn quấy!” Giang Bách Xuyên bỗng đứng phắt dậy khỏi ghế sofa: “Tao tuyệt đối không cho phép con trai tao thích một người đàn ông!”
Giang Dã rũ mắt xuống, rất bình tĩnh nói: “Dù người có cho phép hay không, con vẫn sẽ thích.”
Ngày hôm đó, hai người giằng co nửa ngày trời. Cuối cùng, Giang Bách Xuyên ngồi lại trên ghế sofa, sa sầm nét mặt nói: “Tao không quản được mày nữa, chẳng lẽ còn không quản được Tống Úc sao?!”
“Người mà động đến Tống Úc dù chỉ một chút,” Giang Dã nhíu mày, lạnh lùng nói: “Con đảm bảo sau này người sẽ chỉ còn một đứa con trai duy nhất là Trang Từ Tuyên.”
Giang Bách Xuyên nheo mắt: “Mày có biết cuộc sống thiếu gia mà mày đang sống đều là nhờ ai không?”
“Nếu không có Tống Úc, con sẽ không sống nổi đâu.”
Giang Dã cũng đã chuẩn bị sẵn tâm lý cá chết lưới rách, cùng lắm thì cuối cùng cậu sẽ đưa Tống Úc rời đi. Không ngờ Giang Bách Xuyên cuối cùng lại hỏi một câu: “Bộ mày thích nó đến vậy sao?”
Giang Dã: “Đúng vậy. Không có cậu ấy thì không có con.”
Giang Bách Xuyên đứng dậy, quay người đi ra ngoài. Vết tích tức giận vừa rồi biến mất không còn chút nào. Ông nói: “Có thời gian thì dẫn nó về nhà ăn một bữa cơm đi.”
Giang Dã càng thêm kinh ngạc.
Nhìn Giang Bách Xuyên gần như đã đi ra ngoài, cậu mới mấp máy môi: “Người đồng ý sao? Người mặc kệ thật à?”
“Tao đã đồng ý với mẹ mày là trước mười tám tuổi sẽ không để mày lầm đường lạc lối. Tuy mấy năm nay tao quả thật đã thiếu sót trách nhiệm của một người cha, nhưng cũng may,” Giang Bách Xuyên dừng bước, lần đầu tiên buông bỏ tư thái trưởng bối: “Thằng nhóc mày đây lớn lên còn coi như đoan chính. Về phần thích ai, tự mày lựa chọn, chỉ cần gánh nổi hậu quả là được.”
Ông vươn tay đẩy cửa ra, lại chợt nhớ đến lời Tống Úc nói lúc trước.
Giữa cha con, quả thật nên giao tiếp với nhau nhiều hơn. Ông thì quay cuồng với công việc kinh doanh đến mức hô mưa gọi gió, lại quá khắc nghiệt khi đối xử với con trai mình.
“Thằng nhóc kia, tao thấy cũng khá thuận mắt, nhưng đôi khi cũng rất thiếu đòn,” Giang Bách Xuyên híp mắt nói: “Cái nết bướng bỉnh đó, đôi khi tao lại ít nhiều nhìn thấy bóng dáng của thằng con khốn nạn nhà mày từ nó.”
Giang Dã không biết đây là lần thứ mấy mình sững sờ trong đêm nay nữa.
Cậu hơi hé miệng nói: “Vậy người có nghĩ tới không, cậu ấy trước đây có lẽ thật sự đã là con trai của người.”
Giang Bách Xuyên nghe thấy cách nói này, vậy mà thật sự nghiêm túc suy nghĩ một lát.
“Có lẽ thế. Có lẽ kiếp trước tao không đủ yêu nó, đời này để mày thay thế tao. Cha thiếu nợ thì con trả thay đi.”
Đây là lần đầu tiên Giang Dã nói chuyện phiếm với Giang Bách Xuyên một cách yên bình như vậy, cuộc trò chuyện giữa hai người không hề có mùi thuốc súng.
Giang Dã cảm thấy mình thật sự quá dễ xúc động.
Cuối cùng, lúc Giang Bách Xuyên ra ngoài, cậu vậy mà lại hỏi một câu: “Giao thừa năm nay người có về không?”
Vừa nói ra, cậu liền hối hận.
“À ừm, con chỉ hỏi chút thôi. Nếu người không về thì con sẽ khóa cửa sớm một chút, nghe nói mấy năm gần đây trộm cắp quậy lắm.”
Giang Bách Xuyên biết cái nết của con mình, nói chuyện thẳng thắn, nói ra lại ngượng ngùng, sau đó tự mình lấp liếm.
“Để nói sau đi, mẹ mày – dì Từ có lẽ cũng về chung. Đến lúc đó cả nhà sẽ sum họp.”
Nghe thấy cái tên này, Giang Dã “chậc” một tiếng, rất không vui mà nói: “À.”
Năm ngoái người phụ nữ này toàn chê trong nước lạnh nên ra nước ngoài ăn Tết, cũng không biết năm nay về làm gì.
Cuối cấp nghỉ muộn, đợi đến lúc họ được nghỉ, đã là 29 âm lịch.
Đúng vào ngày Giao thừa.
Trang Từ Tuyên và Từ Ái Nhã quả nhiên đều đã về.
Giang Bách Xuyên nói muốn cùng nhau đón năm mới, năm nay ông ấy thật sự đã tập hợp được mọi người.
Giang Dã vốn định ra ngoài với Tống Úc trước, nhưng lại bị Giang Bách Xuyên kiên quyết giữ lại trong nhà.
Giang Dã gửi tin nhắn, lúc cậu ấy nói không đi được, Tống Úc đang dán câu đối Tết ở nhà.
Chân Trần Hồng hồi phục rất nhanh, đã hoàn toàn không còn nhìn ra dáng vẻ bị thương lúc trước. Bà đang vội vàng chuẩn bị đồ ăn Tết trong bếp, còn Tống Úc thì bảo Quả Quả cầm câu đối Tết, bản thân y thì dán câu đối lên cửa.
Quả Quả búi hai chỏm tóc tròn trên đầu, hai bên đeo một bông hoa đỏ rực, ăn mặc trông rất vui mắt.
“Anh ơi, Tết vì sao phải dán cái này ạ?”
Tống Úc nhẹ nhàng kéo băng dính, rồi nhìn Quả Quả nói: “Bởi vì mọi người đều mong đợi những điều tốt đẹp cho năm sau.”
Y hơi rũ mi, nhiều năm như vậy mà đây thật ra là lần đầu tiên y dán câu đối Tết. Dù sao cuộc sống trước kia, y cũng chẳng có gì để chờ đợi ở năm sau.
Đúng lúc này, tiếng chuông điện thoại trên bàn cắt ngang sự chú ý của y.
Tống Úc tay vẫn đang cầm đồ, nói với Quả Quả: “Quả Quả, giúp anh lấy điện thoại đi.”
Quả Quả rất nghe lời, chạy đến chỗ đó.
Tống Úc hỏi: “Là ai gọi thế?”
Quả Quả nhìn vài lần trên màn hình, nhận ra chữ Giang phía trước: “Là anh Tiểu Dã gọi tới.”
Tống Úc khẽ cong môi.
Y lau tay, rồi nhận lấy điện thoại.
Giang Dã mở cuộc gọi video. Giọng nói truyền đến trước, hình ảnh chập chờn một lát rồi cậu ấy mới xuất hiện: “Năm mới vui vẻ nhé, Điềm Điềm!”
Hôm nay, thiếu gia mặc chiếc áo lông màu đỏ rực, cả người đỏ chót như vừa đi nhập Đảng về.
Tống Úc nói: “Năm mới vui vẻ.”
“Cậu đâu rồi, sao tôi không nhìn thấy cậu?”
Tống Úc liếc nhìn, rồi lại cúi đầu nhìn chính mình.
Ừm… y cũng đang mặc màu đỏ.
Y xoay ngược màn hình lại, lập tức cả người y xuất hiện trong khung hình.
Ánh mắt Giang Dã dừng lại trên người Tống Úc, cho đến khi Tống Úc gọi cậu, cậu mới hoàn hồn.
“Giang Dã?”
“À,” Giang Dã ho khan một tiếng, ánh mắt hơi dời đi, nói: “Cậu mặc màu đỏ trông cũng khá đẹp đấy.”
Màu đỏ quả thật rất tôn da. Da Tống Úc vốn đã trắng, mặc màu đỏ thì càng trông trắng hơn.
Thật ra Giang Dã mặc vào cũng rất đẹp, nhưng Tống Úc cảm thấy nếu khen như vậy thì có vẻ hơi tự luyến.
Y đổi đề tài, nhìn bối cảnh phía sau Giang Dã hẳn là phòng ngủ, y hỏi: “Cậu đang làm gì thế? Không phải đang liên hoan sao?”
Bây giờ chưa quá 9 giờ, liên hoan thì hẳn sẽ không đi ngủ sớm như vậy.
Giang Dã nói: “Tôi lên đây trước, bọn họ vẫn đang ở dưới lầu.”
Tống Úc hơi nhướn mày: “Người bảo thủ vậy mà không nói gì cậu à?”
“Ông ấy bây giờ không rảnh mà lo quản tôi,” Giang Dã nói.
Tống Úc cảm nhận được điều gì đó trong lời nói của cậu: “Có chuyện gì thế?”
Giang Dã không để ý lắm, nói: “Từ Ái Nhã bây giờ đang ầm ĩ đòi ly hôn với ông ấy dưới lầu đấy.”
Tống Úc cau mày: “Ly hôn sao?”
Trước đây y không nhớ rõ Từ Ái Nhã từng ầm ĩ đòi ly hôn. Y cuộn ngón tay, nhìn Quả Quả nói: “Em đi xem tivi trước đi Quả Quả, lát nữa anh sẽ ra tìm em.”
Nói xong, y xoay người vào phòng ngủ, tiện tay đóng cửa lại: “Sao lại thế?”
“Không biết,” Giang Dã không thích người phụ nữ này, cho nên cũng không mấy hứng thú với chuyện bà ta và Giang Bách Xuyên có ly hôn hay không: “Hẳn là vì chuyện cổ phần công ty, cụ thể thì tôi cũng không nghe rõ lắm.”
Tống Úc cau mày càng lúc càng sâu. Trong ấn tượng của y, mãi đến khi công ty của Giang Bách Xuyên phá sản, Từ Ái Nhã mới ly hôn. Mốc thời gian bây giờ không khớp sao?
Chẳng lẽ là vì sự xuất hiện của y mà dẫn đến việc mọi chuyện đã xảy ra thay đổi?
“Tống Úc, cậu đang lo lắng điều gì sao?” Giang Dã nhìn Tống Úc cau mày hỏi: “Cuối cùng họ có ly hôn không?”
“Ừm,” Tống Úc rũ mi nói: “Nhưng không phải là bây giờ.”
Giang Dã nói: “Không sao đâu. Giờ họ đang cãi nhau, Từ Ái Nhã hẳn chỉ dùng chuyện đó để hù dọa Giang Bách Xuyên thôi. Bà ta làm sao nỡ từ bỏ cơ hội làm bà chủ nhà giàu, ngày ngày ra ngoài đánh bài chứ.”
Tống Úc “ừ” một tiếng. Có lẽ chỉ là do lúc trước y chưa từng gặp phải chuyện này mà thôi.
Y cảm thấy gần đây mình có lẽ hơi nhạy cảm quá.
Giang Dã lúc này đột nhiên ghé sát vào điện thoại nói: “Bên cạnh cậu không có ai đúng không? Quả Quả đâu rồi?”
“Ở bên ngoài đấy,” Tống Úc giãn mày ra, nhìn dáng vẻ lén lút của Giang Dã, hỏi: “Sao vậy, anh Giang?”
Giang Dã thở dài một hơi: “Mới hai ngày không gặp mà tôi đã nhớ cậu rồi. Cậu qua năm xong định làm gì?”
Tống Úc nói: “Đi thăm người thân.”
Hình như nghe Trần Hồng có nói, sau Tết cho đến tận mùng sáu đều phải đến nhà từng họ hàng một chuyến.
Mặt Giang Dã lập tức nhăn như trái khổ qua.
“Được rồi.” Cậu nói: “Vậy mùng bảy thì sao, mùng bảy cậu có bận gì không?”
Tuy mùng tám đã khai giảng, nhưng Giang Dã cảm thấy mình khó có thể chịu đựng thêm dù chỉ một ngày.
Tống Úc ngẫm nghĩ: “Mùng bảy tôi cũng có việc.”
Giang Dã cảm thấy mình sắp chết đến nơi rồi, chết vì bệnh tương tư mất thôi.
Thấy vẻ mặt thất vọng xen lẫn tủi thân của Giang Dã, Tống Úc nói: “Mùng bảy phải đi dỗ bạn trai.”
*
Sau Tết Nguyên đán, việc học của năm cuối cấp càng nặng nề.
Ngư Đường đến lớp đúng 6 giờ 50 sáng, cầm bình giữ nhiệt của thầy đứng ở cửa. Thấy học sinh nào đến muộn một chút là thầy lại nói: “Năm cuối rồi, bạn học. Sao em còn ngủ được thế?”
Số ngày thi đại học trên bảng đen cũng bắt đầu giảm dần từng ngày.
Từ hơn một trăm ngày giảm xuống còn hơn năm mươi ngày, rồi hơn bốn mươi ngày, cuối cùng chỉ còn một tháng.
Tống Úc thì thật ra không quá căng thẳng với việc thi đại học, dù sao y cũng từng thi một lần rồi. Nhưng lúc đó y chỉ sống qua ngày, thi cử cũng không chú tâm.
“Số lần đi công tác của ông già gần đây giảm bớt rõ ràng,” Giang Dã lấy sách luyện tập ra, rút ra một kiểu đề đã làm rất nhiều lần, nói: “Dạo này vẫn luôn ở nhà.”
Tống Úc biết quan hệ giữa Giang Dã và Giang Bách Xuyên đã dịu đi không ít, y cũng rất vui. Dường như những điều y từng hy vọng trước đây, đang từng bước một trở thành hiện thực trên người Giang Dã.
“Gần đây Từ Ái Nhã còn đang ầm ĩ nữa à?” Tống Úc hỏi.
Giang Dã nói: “Đúng vậy. Lần này không biết bà ta bị làm sao, cứ làm ầm ĩ mãi, còn yêu cầu phân chia cổ phần công ty cho bà ta.”
Tống Úc cũng nhíu mày, có chút không hiểu Từ Ái Nhã muốn làm gì.
Người phụ nữ này tuy rất thích đánh bài, nhưng đặc biệt giỏi dỗ dành đàn ông, sao lần này lại thế này?
Đại thiếu gia tùy ý xua tay: “Kệ bà ta đi, bà ta có ở đây hay không đều giống nhau, có bà ta còn ảnh hưởng đến sự thanh tịnh của tôi.”
Đặc biệt là Trang Từ Tuyên.
Từ lần trước hắn gửi ảnh chụp cho Giang Bách Xuyên, phát hiện Giang Bách Xuyên không hề có phản ứng khác, Trang Từ Tuyên đã trở nên rất bất thường.
Cũng không hẳn là bất thường, hắn vẫn giả vờ ngoan ngoãn hiểu chuyện trước mặt ông già, nhưng... luôn có chỗ nào đó không đúng lắm.
“Đúng rồi, Điềm Điềm,” Giang Dã hỏi: “Ông già bảo tôi hỏi cậu, khi nào cậu đến nhà tôi ăn một bữa cơm.”
Ngón tay Tống Úc khẽ động.
Đột nhiên y cảm thấy có chút kỳ diệu.
Trước kia toàn ăn cơm với Giang Bách Xuyên dưới thân phận của Giang Dã.
Lần này vậy mà lại là bạn trai của Giang Dã.
Thật ra chuyện của y và Giang Dã, y không ngờ Giang Bách Xuyên lại chấp nhận nhanh như vậy.
Trước đây vì chuyện của Cố Hải, y từng cãi nhau với Giang Bách Xuyên. Hai người chiến tranh lạnh hai tháng, cuối cùng Giang Bách Xuyên mới không kiên trì nữa.
Lúc ấy ông nói: “Chỉ cần mày gánh vác được hậu quả từ lựa chọn của mình là được.”
Lông mi Tống Úc khẽ run, nói: “Xong kỳ thi thử cuối cùng rồi lại đi.”
Giang Dã tính toán, họ đã thi thử hai lần, tháng cuối còn một lần thi thử. Hẳn là thứ sáu này.
“Cũng được.” Cậu nói.
……
Thứ sáu ngày thi, ngay cả Mã Văn, người thức đêm chơi game mỗi ngày, cũng đến rất sớm.
“Đệt, buồn ngủ chết mất. Toàn do mẹ tôi sáng sớm gọi tôi dậy.”
Kỳ thi thử cuối cùng khác với mấy lần trước. Nó được thiết kế dựa theo độ khó của kỳ thi đại học. Nói theo một nghĩa nào đó, thành tích thi lần này gần như chính là thành tích thi đại học của họ. Trừ phi có ngoài ý muốn, nếu không thì kết quả sẽ không chênh lệch quá lớn.
Cho nên học sinh đều rất coi trọng kỳ thi lần này.
Mã Văn đi vào lớp học, yếu ớt nhìn Tống Úc nói: “Sao cậu còn ở đây vậy Tống Úc? Người khác đều đến phòng thi sớm rồi.”
“Cậu có thấy Giang Dã không?” Tống Úc cau mày hỏi.
“Đệt?” Mã Văn nhìn trái nhìn phải: “Ơ? Anh Giang còn chưa đến à?”
Tống Úc: “Chưa.”
“Vậy lạ thật, hôm nay không nên thế chứ,” Mã Văn móc điện thoại ra: “Cậu gọi điện cho cậu ấy chưa?”
Hắn vừa mới lấy điện thoại ra, Ngư Đường đã đứng ở cửa: “Mã Văn, làm gì đấy? Đừng tưởng sắp thi là em có thể muốn làm gì thì làm. Giao điện thoại đây cho tôi.”
Mã Văn: “.......”
“Còn có điện thoại của em, cũng tịch thu,” Ngư Đường lại sa sầm nét mặt, lấy điện thoại ra khỏi cặp của Tống Úc: “Đừng đứng đây nữa, còn không mau đến phòng thi!”
Tống Úc còn chưa kịp nói gì, đã bị Vương Ngư Đường đẩy đến phòng thi.
Bài thi đầu tiên là Ngữ văn.
Thời gian: hai tiếng rưỡi.
Tống Úc chỉ liếc qua đề một lần đã bắt đầu làm bài. Cộng thêm bài làm văn chỉ dùng một tiếng rưỡi, y có chút bận tâm về chuyện của Giang Dã.
Viết xong, y đặt bút xuống. Thậm chí còn chưa kiểm tra lại, y đã úp bài thi xuống bàn.
“Nộp bài thi.” Tống Úc nói.
Không chỉ giáo viên trợn tròn mắt, mà học sinh cả phòng thi cũng ngẩng đầu nhìn về phía y.
Giáo viên giám thị ngẩng đầu nhìn đồng hồ: “Nếu không thì em kiểm tra lại đi, còn một tiếng nữa mà. Bây giờ không thể rời phòng thi trước được.”
Tống Úc thật ra có chút nôn nóng, y muốn xem Giang Dã rốt cuộc có chuyện gì: “Vậy mấy tiếng nữa thì mới ra được ạ?”
Giáo viên giám thị nói: “Ít nhất cũng phải nửa tiếng nữa.”
Tống Úc ngồi tại bàn, gần như là đếm từng giây để vượt qua nửa tiếng này. Cây bút chì than đen trong tay bị y xoay đi xoay lại. Gần như ngay khi kim giây dừng lại ở vạch thời gian đó, y liền bước ra ngoài mà không ngoảnh đầu lại.
Giáo viên giám thị nghẹn họng nhìn trân trối, cuối cùng gõ bàn nhìn các thí sinh trong lớp nói: “Sao nào, các em cũng làm xong hết rồi à? Còn không mau làm bài đi!”
Trên hành lang không được phép dừng lại lâu. Tống Úc đi đến phòng thi của Giang Dã, liếc nhìn qua cửa sổ.
Trên bàn cạnh cửa sổ trống trơn, trên chỗ ngồi không có một bóng người nào.
Giang Dã quả thật không đến.
Khoảnh khắc ấy, tay Tống Úc cũng run rẩy, đầu ngón tay lạnh buốt, như đang cầm chặt một cục nước đá.
Y lại sợ Giang Dã cũng giống như y, nộp bài trước. Y tìm ba lần trên dưới cả tòa nhà, nhưng kết quả vẫn như vậy.
Không có ai cả. Toàn bộ trên lầu, trừ y ra, thậm chí không có một ai nộp bài thi sớm như vậy.
Giang Dã tại sao lại không đến thi?
Tại sao điện thoại không liên lạc được?
Đã xảy ra chuyện gì rồi?
Vô số phỏng đoán thoáng qua trong đầu y. Bây giờ y chỉ muốn tranh thủ ra cổng trường để đi tìm Giang Dã. Nhưng khi đi đến cổng lớn, y lại bị bảo vệ trường ngăn lại.
“Bây giờ là thời gian thi, cổng trường không mở.”
Tống Úc nói: “Tôi muốn đi ra ngoài.”
“Ôi, cậu là học sinh lớp mấy?” Bảo vệ bước ra khỏi phòng bảo vệ: “Đã nói rồi, hôm nay chưa thi xong thì không được tùy tiện ra vào.”
Tống Úc nói lại một lần nữa: “Tôi muốn đi ra ngoài.”
Y như chỉ biết nói một câu đó. Lúc bảo vệ vẫn bất động, y dùng tay bắt đầu đập vào cổng sắt của trường.
“Thằng nhóc này không phải điên vì thi rồi đấy chứ?”
“Đây là học sinh lớp mười hai, chúng ta cũng không thể chạm vào cậu ta. Gọi điện cho giáo viên chủ nhiệm của họ đi.”
“Hỏi cậu ta lớp mấy.”
“Cậu ta không phản ứng tôi.”
“Tôi hình như đã gặp em này rồi, hình như là lớp của thầy Ngư Đường đúng không?”
Vương Ngư Đường rất nhanh đã đi xuống lầu, thấy Tống Úc, cau mày gọi từ phía sau: “Tống Úc? Em làm gì thế?”
Tống Úc không phản ứng thầy, vẫn dùng tay đập vào cổng sắt. Tay y cọ rách một lớp da, nhưng y như không hề phát hiện ra vậy.
Vương Ngư Đường mắng một câu “nhãi ranh”, một người rồi hai người đều không khiến thầy bớt lo được.
Thầy gọi từ phía sau: “Giang Dã ở bệnh viện đấy! Em ấy không có chuyện gì đâu, là ba em ấy bị bệnh.”
Nghe thấy cái tên này, Tống Úc lập tức dừng lại.
“Bệnh viện nào?” Y nhìn chằm chằm Vương Ngư Đường hỏi.
“Em thi xong thầy sẽ nói cho em,” Vương Ngư Đường nói: “Bây giờ quay về thi đàng hoàng cho thầy!”
Tống Úc đứng bất động tại chỗ. Vương Ngư Đường hít sâu một hơi, cầm điện thoại của Tống Úc trả lại cho y.
Tống Úc nhíu mày, Vương Ngư Đường nói: “Nhìn thầy làm gì? Mở khóa điện thoại đi. Thằng nhóc Giang Dã kia gửi tin nhắn cho em. Lúc ấy thầy thấy em vào phòng thi rồi nên không nói cho em.”
Ai ngờ người trông ổn định như vậy, cũng điên rồ đến thế.
……
Thi đến tận 7 giờ tối. Tuy Giang Dã đã gửi tin nhắn cho y nói không có việc gì, nhưng sự nóng nảy trong lòng Tống Úc vẫn không sao dịu xuống được.
Mãi cho đến bệnh viện, y thấy Giang Dã đang ngồi trên hành lang phòng chăm sóc đặc biệt ICU, cánh tay chống đầu gối, vùi đầu vào lòng bàn tay.
“Tiểu Dã.”
Tống Úc gọi cậu một tiếng.
Giang Dã dường như ngẩn người ra, sau đó ngẩng đầu cố gắng nở một nụ cười với y, nói: “Cậu đến rồi à? Tôi cũng đã nói tôi không sao mà.”
Tống Úc nhói lòng: “Rốt cuộc có chuyện gì?”
Giang Dã gục đầu xuống nói: “Không biết nữa. Lúc tôi biết được thì ông ấy đã... đang cấp cứu rồi. Bác sĩ nói, dù có cấp cứu được thì trừ phi có kỳ tích xảy ra, nếu không thì có lẽ ông ấy sẽ mãi mãi không tỉnh lại.”
Tống Úc ngơ ngẩn khi nghe thấy ba chữ “không tỉnh lại” này.
Y vốn cho rằng thay đổi quá khứ thì có thể thay đổi tương lai.
Tại sao mọi chuyện vẫn sẽ như vậy?
Tống Úc đột nhiên cảm thấy hơi khó thở. Tất cả mọi chuyện sớm đã có dấu vết để lần theo, y hẳn nên sớm phát hiện ra.
Nhưng phát hiện sớm thì lại có thể làm gì chứ?
Y và Giang Dã như những con cá bị nhốt trong bể kính, dù có va chạm thế nào cũng chẳng thể đâm vỡ được lớp tường trong suốt ấy.
Giang Dã nhìn Tống Úc nói: “Tống Úc, cậu có thể mua chút đồ ăn không? Tôi hơi đói bụng.”
Cổ họng Tống Úc nghẹn lại, chỉ có thể nói “được”.
“Cậu muốn ăn gì?”
Giang Dã nói: “Bánh bao đi, tôi thích ăn bánh bao nhất.”
Tống Úc nói “được”.
Đợi lúc y trở về, Giang Dã ngẩng đầu nhìn y nói: “Tống Úc, sao cậu lại đi ra ngoài? Mua đồ à? Bây giờ tôi không đói lắm.”
Tống Úc cắn môi, lập tức không biết nói gì.
“Giang Dã.”
Giang Dã nắm lấy tay y, ngơ ngác nói: “Bây giờ chúng ta có phải giống nhau rồi không, Đại Dã?”
Từ đêm qua đến giờ, những cuộc điện thoại Giang Dã nhận được về Giang Bách Xuyên, tất cả đều là của những người đòi nợ, sợ Giang Bách Xuyên chết rồi mà chưa trả tiền cho họ.
Từ Ái Nhã đã cuỗm đi khoản tiền công trình của công ty, Trang Từ Tuyên cũng không còn bóng dáng. Cả gia đình và công ty đều đè nặng lên một mình Giang Dã.
Giang Dã vùi đầu vào cánh tay, khổ sở nói: “Thật xin lỗi, tôi không biết lúc ấy cậu đã đau khổ đến vậy.”
Bây giờ cậu mới biết được nỗi đau lòng mà Tống Úc phải chịu đựng lúc trước nông cạn đến mức nào. Cậu không thể tưởng tượng được lúc trước Tống Úc đã chống đỡ một mình ra sao.
“Không đau đâu,” Tống Úc im lặng một lúc lâu, rồi nắm lấy bàn tay lạnh lẽo của Giang Dã, nói: “Cũng không cần phải giống nhau, cậu còn có tôi mà.”
Y giống như đã hiểu rõ ý nghĩa của việc gặp được chính mình.
Điểm kết thúc của mọi cực khổ, đều là con đường y từng vì mình mà bước qua.
— Họ là tấm gỗ trôi của nhau.