Chiều Tà - Sơn Dã Niêm Hoa
Kiến Tạo Tương Lai Mới
Chiều Tà - Sơn Dã Niêm Hoa thuộc thể loại Linh Dị, chương 48 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thời tiết tháng Sáu, cửa sổ phòng học mở toang, gió mang theo hơi nóng thổi vào.
Chỗ ngồi của Tống Úc vừa hay ở cạnh cửa sổ, khi tiếng chuông báo kết thúc môn thi cuối cùng vang lên, y dừng bút.
Giáo viên trên bục giảng hô: "Tất cả dừng làm bài, bây giờ ngồi yên tại chỗ, chờ giáo viên thu bài thi."
Ngoài cửa sổ ánh mặt trời rất gắt, mây lại trôi lững lờ, y chợt nhớ đến hai năm trước, khi vừa mới trở lại trường, cũng là một mùa hè như thế này.
Khi đó y tràn đầy u uất, ngập tràn chán ghét cuộc đời, bây giờ lại nhớ đến những chuyện đã qua hóa ra cũng chẳng có gì to tát.
Giáo viên giám thị cất bài thi vào túi niêm phong, nhìn về phía thí sinh trong lớp: "Bây giờ các em chính thức tốt nghiệp rồi, tôi biết các em có lẽ cảm thấy lo lắng về thành tích của mình, nhưng hãy nhớ kỹ, thi cử chỉ là cách kiểm tra kết quả học tập của các em, không đủ để định đoạt cuộc đời các em.
Khi các em đã cố gắng hết sức để hoàn thành một chuyện, bất kể kết quả ra sao, cũng không ảnh hưởng đến việc giờ phút này các em chính là những học sinh xuất sắc nhất. Bởi vì ở tuổi này của các em, chỉ có lòng dũng cảm và ý chí mới là vũ khí mạnh nhất trong tay các em."
Ra khỏi cửa phòng thi, ánh nắng vẫn có chút chói mắt. Trong hành lang có học sinh ném cặp sách lên, những xấp bài kiểm tra từ trên lầu trút xuống, như một trận tuyết lớn giữa mùa hè.
"Thi thố cái quái gì nữa, mẹ kiếp, cuối cùng cũng được giải thoát rồi!"
Không biết ai hét lên một tiếng.
Tiếp theo có người phản ứng theo, chẳng mấy chốc trường đã như vườn bách thú với tiếng hú của lũ khỉ đột, hú hét không ngừng.
Tống Úc sững sờ một chút, nghe thấy dưới lầu có tiếng gọi.
"Tống Úc."
Y cúi đầu nhìn xuống, thấy Giang Dã vác cặp đứng dưới lầu vẫy tay với y.
Khói mù đè nặng trên người cậu như hoàn toàn biến mất, để lộ nụ cười nhẹ nhàng của thiếu niên như trút được gánh nặng.
"Điềm Điềm, xuống đây. Tôi dẫn cậu đến một nơi."
Tống Úc gần như vừa mới xuống bậc thang, đã bị Giang Dã một tay túm chặt lấy tay. Y hơi ngơ ngác hỏi: "Đi đâu?"
Giang Dã quay đầu nói: "Đi theo tôi sẽ biết."
"Anh Giang ---" Mã Văn vừa hay bước ra từ trong lớp học, vừa mới gọi một tiếng, đã thấy anh Giang của hắn thậm chí không thèm liếc nhìn hắn một cái mà đi thẳng qua.
"Trọng sắc khinh bạn." Mã Văn tức giận lầm bầm.
Đầu Trọc vừa hay bước ra từ phía sau hắn lúc này: "Lẩm bẩm gì đấy, ai trọng sắc khinh bạn."
"Chết tiệt!" Mã Văn giật mình.
Đầu Trọc tát vào đầu hắn: "Mã Văn, em rốt cuộc học thói nói tục này với ai mà ngày nào cũng nói vậy hả."
Thầy nhìn theo hướng Mã Văn đang nhìn, lập tức nhíu mày: "Đằng trước có phải hai đứa nhóc Giang Dã và Tống Úc kia không? Mắt tôi hoa rồi sao? Mã Văn đến đây, em lại đây giúp tôi xem coi, chúng nó có đang nắm tay nhau không."
Mã Văn: "…"
Tống Úc và Giang Dã cùng chạy, hai người leo lên đỉnh núi phía sau trường học.
Trán cả hai đều đầm đìa mồ hôi, mãi đến khi để gió thổi khô, Giang Dã mới lên tiếng.
"Năm cấp ba có phải cậu vẫn luôn muốn đến đỉnh núi ngắm cảnh không."
Tống Úc nói: "Ừm."
Nhưng lúc ấy chê mệt, ngay cả khi đã tốt nghiệp vẫn chưa từng đến.
Giang Dã nói: "Tôi nhìn đỉnh núi này đã ngại leo mệt, cảm thấy lãng phí thời gian này đúng là bị bệnh."
Tống Úc lại nói tiếp: "Nhưng luôn có học sinh nói họ lên núi ngắm mặt trời mọc, cảnh sắc rất đẹp rất đẹp."
"Đúng vậy," Giang Dã nói: "Khiến trong lòng tôi cứ bứt rứt khó chịu, tôi còn từng có ý nghĩ bỏ tiền thuê người cõng tôi lên cơ. Nhưng lại cảm thấy một người đàn ông trưởng thành lại để người khác cõng lên núi, đúng là mất mặt. Cho nên ba năm cấp ba đều chưa ngắm mặt trời mọc lần nào."
Tống Úc bật cười.
Giang Dã nhìn y, bỗng ghé sát lại nói: "Cậu còn cười, cậu dám nói lúc đó cậu không nghĩ như vậy sao."
Cậu đặt tay lên vai Tống Úc, chuẩn bị nếu nghe thấy một câu không phải thì sẽ ra tay.
"Đúng," Tống Úc liếc nhìn y nói: "Giống hệt nhau."
Giang Dã nói: "Đương nhiên, ai bảo chúng ta là cùng một kiểu người. Cho nên, sau này cậu có từng leo ngọn núi này chưa?"
"Chưa." Tống Úc nói.
Y thậm chí còn quên mất ngọn núi này.
"Cho nên cậu dẫn tôi đi lên, là để ngắm hoàng hôn sao?"
Lúc này kỳ thi đã kết thúc được hai tiếng rưỡi, ánh hoàng hôn gần như nhuộm đỏ nửa bầu trời, chiếu nửa vầng hồng trong mắt Giang Dã.
"Không phải." Cậu nhìn sang Tống Úc, trên mặt hiện lên vẻ thư thái hiếm thấy trong suốt một tháng qua: "Tôi là muốn nói với cậu, ngọn núi này cũng không cao đến mức không thể với tới như thế. Tôi leo lên được, cậu cũng leo lên được."
Ngọn núi trông như mãi mãi bất tận này, leo lên rồi hóa ra cũng chỉ có vậy.
Không cao như tưởng tượng, cũng không mệt như tưởng tượng.
Tống Úc sững sờ.
Giang Dã đứng dậy, hét lớn xuống chân núi: "Cái sự giam cầm chết tiệt này, cút đi!"
Giờ phút này, trong mắt thiếu niên ánh lên tia sáng, nhìn y nói: "Dưới chân tôi là gió, trên vai tôi là cậu.
Chỉ cần cậu còn ở đây, thì tôi vĩnh viễn sẽ không bị giam cầm."
"Tôi muốn thử xem, tôi muốn thử xem mình rốt cuộc có thể đi bao xa."
*
Lúc Tống Úc về đến nhà đã 8 giờ, Trần Hồng nấu một bàn món ngon để chúc mừng y thi đại học xong.
Bà bây giờ không đến nhà máy làm việc nữa mà mua chiếc xe bán đồ ăn vặt, bán một số món ăn vặt mà trẻ em thích ở dưới lầu.
Bởi vì nguyên liệu vệ sinh, cho nên rất được người xung quanh yêu thích, kiếm được tiền không ít hơn so với khi làm ở nhà máy trước đây, quan trọng là thời gian tự chủ, có thời gian đưa đón Tống Giai.
"Điềm Điềm về rồi?" Trần Hồng ngẩng đầu, vô thức liếc nhìn một lượt: "Tiểu Dã đâu, sao nó không đi cùng con?"
"Cậu ấy về bệnh viện rồi," Tống Úc nói.
Trần Hồng hơi tiếc, từ trong túi lấy ra hai phong bao lì xì giao cho Tống Úc: "Mẹ còn tưởng Tiểu Dã sẽ tới cùng, cũng chuẩn bị xong bao lì xì, vậy lúc con gặp Tiểu Dã, giúp mẹ giao cho thằng bé nhé."
Tống Úc cúi đầu liếc nhìn, phong bao lì xì rất dày, chắc chắn không phải số tiền nhỏ.
Vốn không định nhận, nhưng nhìn ánh mắt mong chờ của Trần Hồng, y gật đầu đồng ý, cất vào cặp sách.
"Vậy mới đúng chứ," Trần Hồng nói: "Cũng không còn sớm nữa, hôm nay con đói lả rồi đúng không, mau rửa tay rồi vào ăn cơm đi. Quả Quả, anh trai về rồi con, ra đây ăn cơm đi."
Liên tiếp mấy ngày, Giang Dã bận đến mức chẳng thấy tăm hơi đâu.
Chỉ có những tin nhắn trả lời mới có thể đoán được cậu đang làm gì.
Giang Dã: "Một bộ phận nhân viên của công ty đi rồi, có một bộ phận còn chưa đi. Họ đi tìm khách hàng, xem tài chính có thể xoay sở được mấy ngày không."
Tống Úc: "Cậu cũng đi theo?"
Giang Dã: "Ừm."
Giang Dã: "Có lẽ thiếu gia đây tuổi trẻ khí thế hừng hực, họ ghen tị với tài năng và vẻ ngoài của tôi, nên chẳng thèm gặp tôi."
Tống Úc khẽ cười, sau đó lại nhíu mày.
Tuy Giang Dã nói rất nhẹ nhàng, nhưng y biết một người 18 tuổi khởi nghiệp một công ty khó khăn đến nhường nào.
Tống Úc muốn hỏi mệt không, gõ xong lại xóa.
Sao lại không mệt chứ.
Y một lần nữa gõ tin nhắn trên điện thoại.
Tống Úc: "Ăn cơm chưa?"
Giang Dã: "Còn chưa, chỗ này không có quán ăn nào cả."
[Hình ảnh]
Tống Úc nhấp mở hình ảnh, nhìn hoàn cảnh xung quanh, đó là khu công trường xây dựng.
Giang Dã: "Đến chim cũng chẳng thèm đậu, thiếu gia đây đâu chịu nổi cảnh này, chờ gặp mặt rồi, cậu nhất định phải an ủi tôi thật tốt đấy. [đáng thương jpg]"
Tống Úc: "Địa chỉ ở đâu?"
Giang Dã: "Làm gì?"
Tống Úc: "Đặt cơm hộp cho các cậu khao cậu một bữa."
Giang Dã: "Không cần đâu, nhiều người mà."
Tống Úc: "Địa chỉ."
Thiếu gia không dám để Tống Úc hỏi lần thứ ba, cậu gửi định vị đi, gõ tin nhắn nói: "Không nói nữa, hình như người đến rồi."
Tống Úc nhìn định vị Giang Dã gửi đến, mím chặt môi. Y nghỉ hè ở nhà không có chuyện làm, chỉ nhận dạy kèm cho một đứa trẻ cấp hai ở khu chung cư bên cạnh.
Nhưng đứa trẻ kia hôm nay không ở nhà.
Y cầm lấy cặp sách, ra ngoài. Trần Hồng đang chuẩn bị đồ ăn cho xe bán đồ ăn vặt buổi tối trong bếp, nghe thấy động tĩnh liền ngó đầu ra.
"Điềm Điềm, hôm nay không phải không cần dạy kèm à?"
Tống Úc ánh mắt khẽ động: "Vâng, ra ngoài có chút việc ạ."
"Được," Trần Hồng thường không can thiệp thói quen sinh hoạt thường ngày của y: "Vậy chú ý an toàn nhé con, hôm nay nóng, cẩn thận bị say nắng."
Tống Úc vâng một tiếng.
Y đến nhà hàng gần đây rất hot, đi mua bánh bao gạch cua Giang Dã thích nhất, rồi đóng gói thêm năm suất cơm. Vốn muốn ngồi xe buýt, nhưng nhớ tới hình ảnh Giang Dã gửi cho y đến cả bóng cây cũng không có, bèn bắt taxi.
"Công trường phía trước không cho xe vào, tôi chỉ có thể đưa cậu đến đây thôi." Tài xế dừng ở một giao lộ nói.
"Vâng," Tống Úc xuống xe: "Cảm ơn."
Y đi bộ qua giao lộ phía trước, đi bộ khoảng mười phút, y đã thấy Giang Dã và vài người trong công ty ở phía trước.
Một chiếc xe đen từ bên trong chạy ra. Giang Dã dẫn người đi qua đó, cậu rũ bỏ tính cách thiếu gia, nói theo cách những người làm ăn trong thương trường.
"Xin chào, tôi là Giang –"
Cũng chưa nói hết lời, người đàn ông ngồi ghế sau chiếc xe đen gắt gỏng quát người tài xế phía trước một câu: "Bên bảo vệ không muốn làm nữa à, sao ai cũng dám thả vào đây thế. Lỡ trong công trường mất đồ, nó đền nổi không."
Giang Dã hơi siết chặt hàm răng, nếu với tính tình của thiếu gia trước đây, đã sớm bỏ đi rồi, chẳng thèm để ý.
Nhưng rất nhanh cậu đã kiềm chế cảm xúc: "Tổng giám đốc Lưu, tôi muốn đại diện tập đoàn Giang thị để nói chuyện với ông."
Người trong xe cười khẩy một tiếng: "Mèo chó gì cũng có thể nói chuyện với tôi sao? Chưa đủ lông đủ cánh đã đòi đại diện Giang thị, sao tôi nhớ Giang thị cũng sắp phá sản rồi cơ mà."
Giang Dã siết chặt quai hàm.
Đến Tống Úc đứng cách đó không xa cũng nhíu chặt lông mày, y muốn đến đó, nhưng lại nhớ Giang Dã nói muốn tự mình thử sức.
Y đứng yên tại chỗ.
"Tôi nhỏ tuổi, vậy lúc ông gây dựng sự nghiệp, ông cũng đã lớn tuổi rồi mới bắt đầu sao?" Giang Dã đột nhiên nhìn ông nói.
Người trong xe đầu tiên sững sờ, sau đó sắc mặt trầm xuống nói: "Tôi là dựa vào chính mình mà từng bước một đi lên trong nhiều năm qua, tưởng cũng giống như mấy cậu ấm chỉ biết ăn chơi trác táng các cậu à?"
Giang Dã không tiếp lời ông, chỉ nhìn người đó bằng đôi mắt đen láy, nói: "Chỉ cần ông cũng chạy ngược chạy xuôi khắp nơi cầu cạnh người khác vì công ty như vậy, tôi không thấy có gì khác biệt."
Bên cạnh có người kéo Giang Dã, ra hiệu cho cậu lùi lại.
Người trong xe quả nhiên sắc mặt càng thêm khó coi, nói với tài xế: "Lái xe đi, một thằng nhóc vô tri lại liều lĩnh, tôi chẳng rảnh mà nghe nó nói nhảm ở đây."
Sự bướng bỉnh của Giang Dã trỗi dậy, cậu nói vọng theo chiếc xe đã lái đi: "Đôi khi sự liều lĩnh và vô tri mới có thể giúp người ta vượt qua giới hạn, ông một ngày không đồng ý, tôi sẽ tiếp tục 'vô tri'."
Xe không dừng, tiếp tục lái đi.
Một người đeo mắt kính đi theo hỏi: "Chúng ta còn chờ tiếp không?"
Giang Dã đứng dưới mặt trời, phơi nắng đến nóng rát, cậu rũ mắt nhìn cái bóng của mình trên mặt đất nói: "Chờ."
Tống Úc ở cách đó không xa nhìn, đột nhiên muốn đến ôm cậu một cái thật chặt.
Nhưng có quá nhiều người.
Không phải thời điểm thích hợp, cũng không phải địa điểm thích hợp.
Y kiềm nén cảm xúc, gọi vọng sang bên kia: "Giang Dã."
Giang Dã quay đầu, thấy Tống Úc thì sững sờ.
"Tống Úc?" Cậu nhanh chóng đi về phía Tống Úc, ngạc nhiên nói: "Sao cậu lại đến đây vậy?"
Tống Úc nói: "Không phải tôi nói sẽ mang cơm hộp đến khao cậu một bữa sao."
Giang Dã nhỏ giọng lầm bầm, cái khí thế cà khịa người khác ban nãy lập tức biến mất: "Cậu cũng chưa nói là cậu sẽ mang đến mà."
"Ừm, vừa hay hôm nay rảnh," Tống Úc đưa đồ trong tay cho cậu: "Cậu có cần không, không cần thì tôi đi đây."
"Muốn chứ, muốn chứ, muốn chứ!" Giang Dã nhận lấy, liếc nhìn vào túi giữ nhiệt: "Không phải mua cho mình tôi sao? Những người khác cũng có phần à."
Tống Úc lạnh lùng nhìn cậu.
Giang Dã: "Được… rồi."
Những người xung quanh có người tò mò tụ lại, nhỏ giọng hỏi nhau: "Đây là ai vậy? Sếp Giang bé nhỏ?"
Giang Dã nhìn sườn mặt Tống Úc đầu tiên hơi khựng lại, sau đó nhét hộp giữ nhiệt vào tay người kia: "Phát cho những người khác đi."
Người kia vốn đang xấu hổ, nghe vậy liền nhận lấy hộp rồi lủi đi mất.
Giang Dã lợi dụng lúc những người khác đang lấy cơm, nhanh chóng hôn một cái lên má Tống Úc, nhưng cái nỗi tương tư mấy ngày nay không thể xoa dịu chỉ với một nụ hôn này.
Tống Úc còn chưa kịp né, đã bị Giang Dã hôn thẳng lên môi một cái.
Đúng lúc này, một nữ đồng nghiệp ngoài hai mươi tuổi đi tới: "Sếp Giang bé nhỏ, cái này là của cậu. Ôi -- tôi xin lỗi, lát nữa tôi quay lại sau."
Tai Giang Dã lập tức đỏ ửng, nhanh chóng đứng thẳng người dậy: "Cảm… ơn, để bên kia là được."
Tống Úc bị Giang Dã chọc cười, y nói: "Sếp Giang bé nhỏ, cậu mau ăn đi, lát nữa nguội mất."
Giang Dã: "…"
Rõ ràng biết Tống Úc cố tình, nhưng ở đây nhiều người, cậu lại không thể làm gì được, chỉ có thể hung hăng cắn miếng bánh bao gạch cua mà Tống Úc mua cho cậu dưới nắng.
Chờ lúc cậu và Tống Úc ở riêng, nhất định sẽ trả thù lại một trận nên thân.
Đúng lúc này, một người trẻ tuổi mặc áo sơ mi từ cửa đi tới, dừng lại trước mặt hai người họ.
Giang Dã ngẩng đầu, đến gần mới nhận ra đây là người tài xế ban nãy.
"Sếp Giang bé nhỏ, sếp chúng tôi nói chiều nay ông ấy có rảnh, bảo cậu đến."
Giang Dã sững sờ một chút, rồi nhìn sang Tống Úc.
Cậu không biết tổng giám đốc Lưu kia sao đột nhiên đổi ý, nhưng chỉ cần gặp mặt, đã thành công một nửa rồi.
Cậu nói với tài xế: "Được."
Sau khi Tống Úc về đến nhà, 10 giờ đã nhận được tin nhắn của Giang Dã, sếp Lưu kia nhượng bộ rồi.
Ông ấy nói câu nói của Giang Dã rất có lý, khiến ông ấy nhớ đến mình hồi còn trẻ.
Quả thật đôi khi, con người dựa vào sự liều lĩnh và vô tri ấy mới có thể vượt qua giới hạn, sức mạnh này tạm gọi là lòng dũng cảm.
Sau nữa, Giang Dã lại chạy rất nhiều nơi gặp rất nhiều người, có người đồng ý, nhưng có người ngay cả mặt cũng không gặp, nhưng duy nhất không thay đổi, là Giang Dã chưa từng bỏ cuộc. Gần nửa tháng, cả người cậu gầy đi trông thấy.
Tống Úc mỗi lần muốn giúp cậu, lại đều bị Giang Dã từ chối khéo.
Cho đến ngày nọ, Tống Úc nhận được điện thoại của Giang Dã.
Cậu nhấn nút nghe máy, giọng nói là của một người đàn ông trưởng thành xa lạ vang lên: "Có phải bạn học Tống không?"
Tống Úc nhíu mày: "Đúng vậy, Giang Dã đâu rồi?"
Người nọ nói: "Sếp Giang bé nhỏ cậu ấy uống say rồi, cứ ôm chặt lấy chỗ ngồi, ai gọi cũng không chịu đi, nhất quyết phải chờ cậu đến."
Tống Úc biết tửu lượng của Giang Dã, bình thường sẽ không say. Y không biết đây là uống bao nhiêu chén rồi, Tống Úc cau mày vội vàng hỏi: "Ở đâu?"
Người kia báo địa chỉ, chờ lúc Tống Úc chạy tới nơi, thì nhìn thấy đại thiếu gia ôm chặt lấy chỗ ngồi không buông tay, ai kéo cũng không chịu buông.
"Cậu ấy đã uống bao nhiêu rồi?" Tống Úc cau mày hỏi.
Có người nói: "Khách hàng này nổi tiếng là khó tính, lại còn thích uống rượu, vốn dĩ định ép một nữ đồng nghiệp uống, nhưng Sếp Giang bé nhỏ đã giành uống thay."
Tống Úc nhíu mày, nói với những người còn lại: "Được, tôi biết rồi, mọi người cứ về trước đi."
Cho đến khi trong phòng không ai, Tống Úc nhìn gương mặt gầy đi trông thấy của Giang Dã, gọi một tiếng: "Giang Dã?"
Giang Dã ngẩng đầu: "Ừm?"
Cậu xoa xoa mắt, thấy Tống Úc tay mới buông chỗ ngồi ra: "Gặp ma rồi, sao tôi lại nhìn thấy Tống Úc, à không phải, là Đại Dã."
Tống Úc nói: "Đi thôi, về nhà."
"Ò đúng, về nhà," thiếu gia đứng dậy, nhưng không đứng vững, lại lập tức ngồi về: "Đầu hơi choáng váng. Cậu đừng đi vội, chờ tôi một lát rồi chúng ta cùng về nhà."
Giang Dã xoa xoa mũi, tỉnh táo lại một lúc, lại cong mắt nhìn Tống Úc cười: "Bây giờ ổn rồi, chúng ta về nhà thôi."
Tống Úc cảm thấy trái tim như được xoa dịu một cách nhẹ nhàng, y hỏi: "Vì sao lại liều mạng đến thế?"
Y nhìn Giang Dã đi tới cửa, như không nghe thấy lời y nói gì.
Cho đến khi lên xe, Tống Úc báo địa chỉ cho tài xế, Giang Dã mới đột nhiên rũ mắt xuống nói:
"Tôi muốn tạo ra một tương lai khác cho cậu, và cho chính bản thân tôi."
Tống Úc từng nói, vận mệnh luôn có nhiều ngã rẽ, y là người ở ngã rẽ tồi tệ nhất.
Cậu không thích điều đó.
Mặt trời mọc ở phía Đông rồi lặn về phía Tây, vinh quang sẽ luôn đến, cậu muốn điều tốt đẹp nhất.