50. Chương 50: Lời Hẹn Ước

Chiều Tà - Sơn Dã Niêm Hoa

Chương 50: Lời Hẹn Ước

Chiều Tà - Sơn Dã Niêm Hoa thuộc thể loại Linh Dị, chương 50 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ba năm sau.
Giang Bách Xuyên tuy không hồi phục được như trước, nhưng ngồi xe lăn giao tiếp và dùng bữa thì không thành vấn đề. Bác sĩ nói có thể hồi phục đến mức này đã là rất tốt rồi.
Giang Dã thỉnh thoảng sẽ về thăm ông khi không có tiết học ở trường.
“Tiểu Tống?”
Thật ra ông muốn hỏi Tiểu Tống đâu rồi.
Nhưng vì di chứng, Giang Bách Xuyên nói chuyện rất chậm. Ông lại quá xem trọng thể diện nên không nói được câu dài dòng, mở miệng chỉ vỏn vẹn vài chữ.
Nếu không biết, có lẽ người ta còn tưởng ông kiêu căng lắm.
Giang Dã hiểu rõ tính cách của ông lão, không nói thêm gì, chỉ nhấc chân bắt chéo ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh.
“Tống Úc là con trai ruột của người,” Giang Dã nhướng mày nói, “Con là con nhặt được đúng không?”
Giang Bách Xuyên nhìn cậu với vẻ mặt không nóng không lạnh. Đúng lúc này, cửa phòng giám hộ vang lên hai tiếng gõ.
Trợ lý công ty cầm tài liệu đi vào. Giang Bách Xuyên thu ánh mắt lại, theo phản xạ giơ tay về phía trợ lý, định cầm lấy tài liệu.
Trước kia mọi chuyện đều theo quy trình này.
Kết quả là mấy người kia chỉ nhìn ông một cái, chào “Sếp Giang” rồi lập tức đi về phía Giang Dã.
“Sếp Giang nhỏ, cậu xem tài liệu này rồi ký tên nhé.”
Giang Dã cầm tài liệu xem vài lượt, tay vung lên, ký cái tên như rồng bay phượng múa của mình. Đợi nhóm trợ lý đều đi ra ngoài, cậu liền nhìn thấy Giang Bách Xuyên thổi râu trừng mắt nhìn mình.
Giang Dã bật cười.
Hai cha con họ bây giờ, một người như đứa con bất hiếu mưu phản soán ngôi, một người như Thái Thượng Hoàng bị quản thúc, cộng thêm chiếc xe lăn kia, quả thực càng giống hơn.
“Nếu không, ông già ngài bây giờ thoái vị luôn đi.”
Tống Úc từ cửa đi vào, ánh mắt dừng trên mặt Giang Dã, nhìn cậu cười, khó hiểu hỏi: “Thoái vị gì?”
Giang Dã lập tức đứng dậy, đi về phía Tống Úc: “Cậu nói chuyện xong với viện trưởng rồi? Thế nào, cậu có đến không? Không phải nói viện trưởng đích thân mời, hy vọng cậu đến bệnh viện này à?”
Ba năm trôi qua, vóc dáng hai người cao hơn trước đáng kể, đặc biệt là Giang Dã, khí chất ngông cuồng trên người càng ngày càng nặng.
Nhưng chính kẻ ngông cuồng này, vừa nhìn thấy Tống Úc, những “móng vuốt” trên người liền biến thành xúc tu bạch tuộc, dính chặt lấy người ta.
Giang Bách Xuyên nhìn dáng vẻ mất thể diện kia của con trai mình, tức giận đến nỗi dời mắt đi, hừ lạnh ra một tiếng từ trong mũi.
“Vô dụng.” Ông nói.
“Ừm,” Tống Úc liếc nhìn Giang Dã, rồi lại nhìn thoáng qua Giang Bách Xuyên: “Bao trọn chi phí thực tập, miễn phí chỗ ở.”
Giang Dã biết sinh viên y như họ khi đi thực tập không chỉ không có lương, mà một số người ở xa nhà còn phải tự mình trả tiền thuê trọ.
“Đây không phải là điều hiển nhiên sao? Ông già kia sớm vậy đã chiêu mộ người rồi,” Giang Dã nói, “Điềm Điềm, nếu không cậu đừng đến đó làm trâu làm ngựa. Cứ theo tôi lăn lộn là được.”
Tống Úc không nhanh không chậm liếc xéo cậu một cái: “Theo cậu lăn lộn, cậu nuôi tôi sao?”
“Tôi nuôi cậu mà,” Giang đại thiếu gia làm trò ngay trước mặt “Thái Thượng Hoàng” trong nhà, rất hào phóng nói, “Tôi chia cậu một nửa cổ phần công ty được không? Cậu cứ đến công ty tôi đi.”
Tống Úc nhìn cậu, cảm thấy Giang Dã càng ngày càng ngang ngược. Sau khi đủ lông đủ cánh, mỗi ngày cậu đều tìm cách khiêu khích Giang Bách Xuyên.
“Ba cậu còn ở đây đấy,” Y nhắc nhở.
Ý ngầm chính là, vất vả lắm ông ấy mới tỉnh lại, đừng lại khiến người ta tức đến hôn mê.
Giang Dã phất phất tay: “Không sao đâu, bây giờ tôi đã soán vị thành công, chỉ thiếu đăng cơ thôi. Đợi tôi cách chức ông ấy rồi, lại chia cậu một nửa.”
Giang Bách Xuyên nghe lời nói của đứa con bất hiếu này, chỉ cảm thấy một hơi tức nghẹn trong lồng ngực. Ông nhìn quanh phòng bệnh, kết quả cũng không tìm được thứ gì.
Cuối cùng ông cũng mặc kệ chuyện giữ thể diện hay không, cởi một chiếc dép ra, ném về phía thằng con bất hiếu này.
“Nghịch tử, cút!”
Giọng nói này vang như chuông đồng, ai có thể ngờ được đây là tiếng hét của người từng nằm liệt giường một tháng trước chứ.
Giang Dã né đi, “Chậc” một tiếng. Cậu nói với Giang Bách Xuyên: “Được được được, nhi thần xin cáo lui. Tống Úc, chúng ta đi thôi.”
Cậu kéo Tống Úc sắp sửa đi ra ngoài. Giang Bách Xuyên mang một chiếc dép, lại ngồi thẳng tắp, nhìn sang Tống Úc nói: “Con ở lại một chút, ta có lời muốn nói với con.”
Giang Dã giữ chặt Tống Úc: “Người muốn làm gì? Đây là của con. Đứa con trai này của người mà mất, con cũng mất luôn.”
Giang Bách Xuyên lại cởi chiếc dép còn lại ném tiếp.
“Đồng chí lão Giang,” Giang Dã bám trên khung cửa, “Người trước kia dù sao cũng là quân tử động khẩu không động thủ, bị bệnh một đợt xong sao giờ lại trở nên cáu kỉnh vậy?”
Tống Úc nhìn cách ở chung của hai cha con bây giờ, trong lòng chợt có một cảm xúc khó tả.
Giống như mọi thứ đều đang chậm rãi tốt đẹp hơn.
Giống như thời gian chậm rãi trôi qua, tất cả mọi chuyện an bài, đều là lựa chọn tốt nhất mà số phận đã sắp đặt.
Mười phút sau, Tống Úc ra khỏi phòng bệnh. Giang Dã đứng ở cửa chờ y.
“Giờ đi đâu?” Tống Úc hỏi.
Giang Dã nói: “Tên ngốc Mã Văn kia từ nước ngoài về rồi, rủ chúng ta ra ngoài tụ họp, còn có bạn học cũ của lớp chín nữa.”
Thành tích thi đại học của Mã Văn không tốt. Ba hắn lúc ấy đánh cho hắn một trận rồi ném sang nước ngoài. Theo lời Mã Văn tự miêu tả, ba năm nay hắn sống đến là kêu khóc hãi hùng, đặc biệt tưởng nhớ đồng bào trong nước.
Tống Úc “ừ” một tiếng.
Hai người đi thang máy xuống lầu, lại gọi một chiếc xe ở cổng bệnh viện. Giang Dã vẫn không nhịn được: “Vừa nãy ông già nói gì với cậu vậy?”
Nhịn đến bây giờ mới hỏi.
Tống Úc hơi nhếch khóe môi: “Hỏi tôi có hứng thú làm con của ông ấy không, ông ấy muốn phế bỏ thân phận Hoàng thái tử của cậu.”
Giang Dã: “…”
Một lúc lâu sau, thiếu gia mới nhỏ giọng nói: “Cậu vốn dĩ cũng là con ông ấy mà.”
Tống Úc cũng không ngờ được, vòng đi vòng lại, bây giờ mình thế mà thật sự được coi là nửa con trai của ông.
Y im lặng một hồi rồi nói: “Lúc ấy ông ấy hỏi tôi, tại sao cậu lại chọn Quản trị Kinh doanh, có phải cậu thích chuyên ngành này thật không.”
Giang Dã sửng sốt.
“Mới vừa tỉnh được bao lâu đâu, đã rảnh rỗi lo chuyện bao đồng rồi,” Giang Dã nói, “Tôi đương nhiên là vì để ông già xuống sân khấu, tiếp quản tài sản của ông ấy trước.”
Tống Úc lẳng lặng nhìn cậu.
Không ai có thể giấu được chính mình. Khi còn nhỏ y ghét nhất bị đủ loại thứ liên lụy kiềm chân, đặc biệt là nhìn thấy Giang Bách Xuyên vì chuyện công ty mà bỏ bê gia đình. Y khi đó đã nghĩ, trưởng thành tuyệt đối sẽ không giống như ông.
Nhưng chính một người như vậy, cuối cùng lại chọn Quản trị Kinh doanh, quyết định tiếp quản công ty thay Giang Bách Xuyên.
Bị đôi mắt ấy nhìn chăm chú, Giang Dã cuối cùng bại trận: “Được rồi.”
Tài xế không mở điều hòa, gió ngoài cửa sổ thổi vào. Giang Dã ngả vào chỗ tựa lưng ghế sau, là một tư thế thả lỏng.
“Thật ra cũng không vĩ đại như vậy, tôi chỉ là nghĩ con người ít nhất cũng phải có thứ để gánh vác, ít nhất phải có chút năng lực chịu đựng áp lực. Nếu không thì làm sao sống thoải mái được.”
Trước kia cậu luôn oán hận Giang Bách Xuyên, cảm thấy ông có nhà lại không về, chỉ biết bận rộn với mấy việc vặt vãnh của chính mình, cho đến sau này Giang Bách Xuyên ngã bệnh.
Cậu mới biết được mình sở dĩ được sống những ngày tháng thảnh thơi tùy ý, là bởi vì có người gánh vác mọi việc. Ông không được coi là người cha tốt theo nghĩa truyền thống, ông ngoan cố, cứng nhắc, nghiêm khắc.
Nhưng từ nhỏ đến lớn cũng không thiếu cậu ăn, không thiếu cậu tiền tiêu, thậm chí sống có thể coi là tự do tự tại.
“Con người không thể muốn có tất cả,” Giang Dã nói.
Tống Úc sửng sốt.
Giang Dã lại nói: “Tựa như cậu lúc ấy chọn Học viện Y vậy.”
Hai người vốn là một thể, rồi lại chia lối rẽ vào năm 18 tuổi.
Nhưng bản chất lại không thay đổi.
Mẹ Mao Mao, Trần Hồng, Giang Bách Xuyên, một phần bất hạnh của họ là bởi vì cuộc đời, một phần là bởi vì bệnh tật.
Đời người không thay đổi được, nhưng bệnh tật lại có thể chữa khỏi.
Hai người đều không nói thêm nữa, cả hai đều ngầm hiểu ý nhau mà không cần nói.
Sau khi xuống xe, Giang Dã chỉ chỉ chỗ ngã tư với Tống Úc: “Đại Dã, cậu xem phía trước có phải An Tĩnh và tên ngốc Mã Văn kia không.”
“Hai người họ vẫn luôn liên lạc à?” Tống Úc hỏi.
“Chênh lệch múi giờ lớn như vậy, mà vẫn giữ liên lạc suốt ba năm, đây đúng là tình yêu đích thực rồi.” Giang Dã nói.
Tống Úc cười một tiếng. Vừa vặn hai người nhìn sang hướng họ, Mã Văn lớn giọng gọi: “F*ck f*ck, là bọn anh Giang!”
Giang Dã đi qua, vỗ mạnh vai hắn một phát: “Cậu lại f*ck, câu cửa miệng này của cậu xuất ngoại ba năm rồi cũng chưa sửa lại à? Ở nước ngoài cũng chửi người khác như vậy sao?”
“Anh Giang,” Mã Văn thấy đồng bào thì suýt rớt nước mắt, nhào tới định ôm chầm lấy người ta. Bị Giang Dã nhanh chóng né tránh.
Giang Dã khinh thường nói: “Cậu cách tôi xa một chút.”
Mã Văn lại nhào tới Tống Úc, bị Giang Dã một tay nhanh chóng kéo ra: “Mã Văn, đừng ép tôi phải đánh cậu.”
Cho đến giờ phút này, Mã Văn rốt cuộc ý thức được địa vị của mình đã tụt dốc thê thảm.
“Được được được, chỉ các cậu có người thương được rồi chứ.”
Giang Dã nói: “Đúng vậy, cho nên người độc thân như cậu đây cách chúng tôi xa một chút, đừng làm kỳ đà cản mũi.”
Ngư Đường lúc này từ nhà hàng đi ra. Ba năm trôi qua, tóc thầy càng ngày càng thưa, trông hệt như chủ nhiệm giáo dục sắp hói.
“Đừng trò chuyện nữa, chỉ thiếu mấy đứa em đó, còn không vào.”
Giang Dã liếc nhìn tóc Ngư Đường, lén tiến đến trước mặt Tống Úc: “Đại Dã, chúng ta sau này, tóc có dấu hiệu bị hói không?”
Tống Úc muốn ghẹo cậu, vì thế cau mày bảo: “Tôi thì không rồi, nhưng cậu không chỉ phải học môn chuyên ngành, còn phải dành thời gian quản lý công ty nữa.”
Biểu cảm trên mặt Giang Dã cứng ngắc lại.
Tống Úc nói: “Nếu không cậu chờ một chút, chờ tôi nghiên cứu thuốc mọc tóc nhé.”
Mặt Giang Dã cứng đờ, ăn cơm cũng chẳng ăn mấy miếng.
Tống Úc sợ thật sự dọa sợ cậu: “Lừa cậu đó, hói đầu thật ra do gen di truyền quyết định. Giang Bách Xuyên và mẹ tôi tóc đều dày.”
Giang Dã ngẫm nghĩ, chưa nói đến mái tóc dài đen nhánh của mẹ họ, chỉ riêng Giang Bách Xuyên bị bệnh nặng, nằm liệt giường một năm mà tóc cũng chẳng rụng mấy sợi.
Cậu lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
Tiếp theo, cậu lại nghe thấy Tống Úc nhỏ giọng nói: “Huống hồ cậu biến thành dáng vẻ gì, tôi đều thích.”
Tống Úc rất ít khi bày tỏ tình cảm thẳng thắn như vậy, Giang Dã khựng lại một thoáng.
Cậu đột nhiên rất muốn hôn Tống Úc.
Nhưng xung quanh toàn là bạn học, Giang Dã một tay kéo người, rồi đi ra ngoài.
Ngư Đường sửng sốt: “Đi đâu đó?”
Tống Úc cũng không biết đại thiếu gia làm sao vậy, cho đến khi Giang Dã kéo y đến một hành lang vắng vẻ. Y vừa định mở miệng, môi đã bị người chặn lại.
Giang Dã hôn y rất gấp, hơi thở phả vào tai.
Đầu hành lang bên kia có người qua lại, tiếng bước chân từ xa lại gần rồi lại đi xa. Tống Úc không nhìn thấy, song nghe thấy được.
Những tiếng bước chân đó khiến y theo phản xạ lùi về sau, nhưng lại bị một vòng tay giữ chặt, không thể lùi thêm.
Cho đến khi y cảm thấy trên ngón tay mình nhiều thêm một thứ. Giang Dã không biết từ khi nào, đã đeo một chiếc nhẫn vào ngón tay y.
Tống Úc sửng sốt.
Giang Dã cằm tựa lên vai y, ôm y hỏi: “Đại Dã, chờ chúng ta tốt nghiệp rồi kết hôn được không?”
Cậu đã không chờ kịp nữa, muốn đưa bản thân về nhà.
Như vậy mới thật sự là mọi chuyện đã an bài.