Chiều Tà - Sơn Dã Niêm Hoa
Chương 56: Tuyên bố chủ quyền (5)
Chiều Tà - Sơn Dã Niêm Hoa thuộc thể loại Linh Dị, chương 56 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tiểu Dã vẫn luôn giữ vẻ mặt lạnh lùng, thoáng sững sờ rồi vội nhìn sang Đại Dã.
Cố Hải nghe lời Giang Dã nói, khó tin hỏi lại: "Cậu vừa nói gì cơ?"
Hắn đưa tay định kéo Giang Dã xuống xe.
Tiểu Dã bước xuống xe, gằn giọng nói với Cố Hải: "Cố Hải, thử động vào cậu ấy xem nào."
Cố Hải chửi thề một tiếng: "Đ*t, liên quan quái gì đến mày!"
Tiểu Dã xắn tay áo lên, sắp sửa vung nắm đấm vào mặt Cố Hải. Vừa tiến thêm một bước, cánh tay cậu đã bị một bàn tay khác kéo lại.
Đại Dã nhìn cậu, không nói gì.
Tiểu Dã nhíu mày, từ từ hạ tay xuống, quyết định để Đại Dã tự mình giải quyết chuyện này.
Giang Dã quay đầu nhìn Cố Hải: "Sang bên kia nói chuyện đi."
Cố Hải mặt mày âm trầm, hai người băng qua đường, đi tới dưới bóng cây đối diện.
Cố Hải cất lời chất vấn: "Cậu có ý gì đây?"
"Chúng ta cứ tiếp tục thế này cũng chẳng ích gì," Giang Dã nói: "Tôi không thích cậu."
Cố Hải gần như muốn trừng lồi cả mắt ra, hắn nhìn Giang Dã với vẻ khó tin: "Bên nhau hai năm, giờ cậu bảo không thích tôi? Hồi cấp ba, ngay trước mặt cả trường, cậu biến tôi thành gay. Giang Dã, có phải cậu nghĩ cả thế giới này phải xoay quanh cậu không, muốn làm gì thì làm à?"
Giang Dã khẽ cuộn ngón tay: "Chuyện lúc đó là lỗi của tôi, xin lỗi."
"Mẹ nó, cậu làm lỡ tôi hai năm, một lời xin lỗi là xong à?" Cố Hải chỉ vào Giang Dã nói: "Cậu định đền bù những gì nợ tôi thế nào?"
Giang Dã nói: "Cậu nói ra cách giải quyết đi."
Cố Hải hơi bĩu môi: "Tôi không đồng ý chia tay."
"Cậu không đồng ý cũng vô ích thôi," Giang Dã cụp mắt.
Đêm qua, y suy nghĩ cả một đêm, cuối cùng cũng nhận ra cách trả thù này thật sự sai lầm.
Trước hết, chưa nói đến việc y không thích Cố Hải.
Cho dù y có thích Cố Hải đi chăng nữa, thì thứ tình cảm pha lẫn áy náy này cũng không công bằng với cả hai.
"Chuyện trước đây là lỗi của tôi," Giang Dã lại một lần nữa ngước mắt: "Những tổn thất mà tôi gây ra cho cậu trong mấy năm nay, cậu cứ suy nghĩ kỹ xem, muốn tôi đền bù thế nào cũng được, nghĩ xong rồi nói cho tôi."
Nói xong, Giang Dã không nhìn hắn nữa, quay người bước đi.
Cố Hải gọi theo sau lưng y: "Giang Dã, mẹ nó, cậu cứ thế bỏ đi thật à?"
"Đúng vậy." Giang Dã quay lưng về phía hắn nói.
Y đi tới, nhìn thấy người kia đang dựa vào cửa xe, hơi cúi đầu. Một bàn tay che gió vừa châm điếu thuốc, nhưng không hiểu sao lại dập tắt điếu thuốc đó.
Giang Dã không hiểu sao lại có một cảm giác, đột nhiên thấy mình có thể hiểu được cậu ta.
Đúng lúc này, người kia cũng nhìn thấy y, bước vài bước đến bên đường. Lông mày cậu ta nhướn lên, thấp thoáng vẻ căng thẳng: "Cậu và hắn ---"
Giang Dã nói: "Chia tay rồi."
Tiểu Dã sững sờ một lát, sau đó hàng mày đang nhíu chặt lập tức giãn ra. Cậu ngẩn người vài giây, nỗi không vui suốt dọc đường đi lập tức tan thành mây khói.
"Lên xe đi."
Mãi cho đến khi xe chạy được mười phút, Giang Dã mới nhận ra đây không phải đường về trường y.
"Cậu dẫn tôi đi đâu vậy?" Giang Dã hỏi.
Tiểu Dã không trả lời y, cứ thế lái xe thẳng đến nhà hàng Michelin nọ.
Giang Dã sững sờ.
Thực ra y rất thích nhà hàng này, đồ ăn và đồ ngọt ở đây đều hợp khẩu vị của y. Trước đây từng dẫn Cố Hải đến một lần, sau đó thì không đến nữa.
"Đúng là đại thiếu gia có khác, ăn một bữa cơm bằng cả tháng lương của người thường chúng tôi," Cố Hải nói: "Cậu khinh thường tôi, nên cố ý đưa tôi đến đây để làm tôi mất mặt à?"
Giang Dã vì áy náy, lúc đó cố nén tính tình nói: "Tôi chỉ muốn cậu nếm thử thôi."
"Nếm thử ư?" Cố Hải nhìn quanh rồi nói: "Có thời gian đó thì thà chuyển thẳng tiền cho tôi còn hơn."
Bữa cơm đó kết thúc trong không khí chẳng mấy vui vẻ.
Giang Dã cụp mắt: "Cậu dẫn tôi đến đây làm gì?"
"Đi thôi, tâm trạng không tốt thì nên ăn nhiều đồ ngọt." Tiểu Dã vừa đi vừa nói: "Không phải cậu thích nhất gan ngỗng và sữa đông khoai lang quế của nhà hàng này sao?"
Giang Dã sững sờ một thoáng, chợt ngẩng đầu nhìn cậu: "Sao cậu biết tôi thích gì?"
Tiểu Dã vừa nói xong, mới nhận ra mình đã lỡ lời. May mà lúc này nhân viên phục vụ đi tới.
Sau khi hai người ngồi xuống, im lặng vài giây, Tiểu Dã hỏi: "Sao lại đột nhiên chia tay vậy?"
Giang Dã hơi mím môi: "Không có gì, chỉ là cảm thấy cứ tiếp tục thế này thì vô ích thôi."
Tiểu Dã nói: "Cậu không thích hắn sao?"
Giang Dã trầm ngâm một lát: "Tại sao cậu biết tôi thích sữa đông khoai lang quế của nhà hàng này?"
Hai người nhìn nhau qua chiếc bàn, không ai nói gì. Nhân viên phục vụ mang món ăn lên, đứng bên cạnh giới thiệu.
Giang Dã không nghe lọt tai, đáp án cho câu hỏi vừa lóe lên trong đầu y, nhưng quá nhanh, y không kịp nắm bắt.
Ăn uống xong đã gần 8 giờ tối. Tiểu Dã đưa y về, đến cổng trường, Giang Dã xuống xe và nói lời cảm ơn với cậu.
Y cúi đầu bước đi, Tiểu Dã ở phía sau cũng xuống xe, dừng lại vài giây rồi cất tiếng.
"Cậu vĩnh viễn không cần phải nói cảm ơn với tôi."
Giang Dã hơi sững sờ, số lần y sững sờ trong tối nay quả thực đặc biệt nhiều.
Y không hỏi vì sao, bước vào ký túc xá gần như là trốn tránh.
Mở cửa ký túc xá, Tịch Văn Lạc vậy mà không chơi game. Thậm chí, nhìn thấy Giang Dã trở về, cậu ta mới thở phào một hơi nhẹ nhõm thật dài.
"Làm tôi sợ chết khiếp, tôi cứ tưởng tối nay cậu không về chứ?"
Giang Dã không hiểu sao việc y không về ký túc xá lại khiến cậu ta sợ chết khiếp.
Y nhìn cậu ta rồi hỏi: "Cậu đang đợi tôi sao?"
"Đúng vậy," Tịch Văn Lạc nói: "Lo đến mức tôi còn chẳng chơi game nổi."
Giang Dã liếc nhìn cậu ta với ánh mắt phức tạp.
Tịch Văn Lạc nhìn Giang Dã, đột nhiên nhận ra lời mình nói có hơi không ổn lắm, vội giải thích: "À, đừng hiểu lầm nhé, tôi thích con gái."
Giang Dã nhìn khắp tường dán đầy poster sao nữ và nhân vật nữ của Tịch Văn Lạc, nói: "Tôi biết rồi."
Nói xong, y lấy quần áo để tắm trong tủ ra, nói: "Tôi đi tắm trước đây."
Ở bệnh viện lâu như vậy, Giang Dã cảm thấy trên người mình có mùi nước sát trùng.
Chờ y tắm rửa xong đi ra, Tịch Văn Lạc vẫn không chơi game, ngồi xếp bằng trên giường, dường như đang suy nghĩ điều gì đó.
"Hôm nay cậu sao thế?" Giang Dã nhìn cậu ta: "Cai game rồi à?"
Không giống phong cách thường ngày của cậu chút nào.
"Không có," Tịch Văn Lạc há miệng, cuối cùng không nhịn được, hỏi: "Ừm, Giang Dã, tôi có thể hỏi cậu một câu hỏi khá riêng tư không?"
Giang Dã nhìn cậu ta: "Sao thế?"
Tịch Văn Lạc ấp úng nói: "Cậu và Cố Hải bên nhau lâu như vậy, vì sao… chưa từng làm chuyện đó?"
Giang Dã: "Cái gì cơ?"
Tịch Văn Lạc ho khan một tiếng: "Chính là… chính là… chính là…"
Một câu hỏi riêng tư như vậy, cậu ta có hơi không hỏi ra lời.
Giang Dã nhìn vẻ ngượng ngùng của bạn cùng phòng, nói: "Thuê phòng à?"
Không ngờ mình còn chưa kịp hỏi ra lời đã bị Giang Dã nói toẹt ra, Tịch Văn Lạc vò đầu bứt tai nói: "Đúng vậy, chính là… cái đó."
Giang Dã không có gì phải giấu giếm: "Không thích."
Cố Hải đã từng gọi y ra ngoài vào buổi tối, nhưng Giang Dã làm sao cũng không thể vượt qua được rào cản trong lòng, thậm chí còn cảm thấy ghê tởm.
Tịch Văn Lạc "À" một tiếng.
Giang Dã tiếp tục nói: "Tôi và hắn đã chia tay rồi."
Tịch Văn Lạc lại "À" một tiếng.
Khoảng năm phút sau, cậu ta mới nâng cao giọng: "Cái gì? Chia tay rồi ư?"
Cậu ta chạy tới, định ôm vai Giang Dã, nhưng lại đột nhiên nhớ ra người bạn cùng phòng này không thích người khác chạm vào y.
Vì thế, cậu ta chuyển sang tự mình nhảy cẫng lên tại chỗ: "Cuối cùng cậu cũng nghĩ thông rồi, đá bay cái thằng cặn bã làm màu kia đi thôi!"
Giang Dã: "..."
Đúng lúc này, điện thoại của Giang Dã reo lên. Y nhìn màn hình rồi hơi nhíu mày, không nhúc nhích.
Tịch Văn Lạc thò đầu qua hỏi: "Ai gọi thế, không nghe à?"
Giang Dã liếc cậu ta một cái: "Thằng cặn bã trong miệng cậu đấy."
Tịch Văn Lạc: "..."
Giang Dã nhìn cuộc gọi của Cố Hải. Sau khi nó tự động tắt, hắn lại gọi thêm một lần nữa. Y dứt khoát tắt chế độ im lặng rồi ném điện thoại sang một bên.
***
Sắc mặt Cố Hải âm trầm, hắn gọi hết lần này đến lần khác, nhưng điện thoại trước sau vẫn không có ai nghe máy.
Mãi cho đến khi Tiểu Dã bước vào ký túc xá.
"Cậu đi đâu?" Cố Hải âm trầm hỏi.
Tiểu Dã bước vào cửa, nhìn sắc mặt Cố Hải, cười khẩy một tiếng: "Liên quan gì đến cậu à?"
Cố Hải nhìn gương mặt đó, đột nhiên một cơn tức giận trào lên.
Bắt đầu từ khi người này xuất hiện, mọi chuyện đã bắt đầu vượt khỏi tầm kiểm soát của hắn.
Giang Dã vốn rất nghe lời hắn, vậy mà bây giờ lại đề nghị chia tay với hắn.
Tất cả là lỗi của cậu.
Cố Hải đưa tay, một tay túm lấy cổ áo Tiểu Dã.
Tiểu Dã sắc mặt bình tĩnh, thậm chí không hề nhúc nhích, chỉ lạnh giọng nói: "Bộ quần áo này của tôi hai vạn bảy (~10 triệu đồng), cậu nghĩ kỹ xem mình đền nổi không?"
Trong ánh mắt bình tĩnh đó, Cố Hải từ từ buông lỏng tay ra, đôi mắt hắn càng lúc càng đỏ ngầu.
Rời khỏi Giang Dã, hắn không thể xoay sở được nhiều tiền như vậy cùng lúc.
Cuối cùng, Cố Hải cầm lấy quyển sách giáo khoa bên cạnh ném mạnh xuống đất.
Hắn quát vào người đối diện: "Có phải là cậu không? Giang Dã chia tay với tôi, có phải tất cả đều là vì cậu không?"
Tiểu Dã cười lạnh một tiếng.
Người này từ sau khi tốt nghiệp cấp ba, bản lĩnh chẳng thấy tiến bộ, nhưng tính tình thì thật ra càng lúc càng lớn.
Quen thói hư tật xấu.
"Là tôi thì sao nào?" Tiểu Dã nheo mắt nói: "Cậu ngoài việc học giỏi hơn Giang Dã một chút ra, còn có gì giỏi nữa không?"
Một câu nói trúng tim đen của Cố Hải. Hắn cắn răng nói: "Giang Dã từ cấp ba đã theo đuổi tôi, chúng tôi ở bên nhau hai năm, cậu nghĩ cậu chỉ cần châm ngòi vài câu là có thể khiến Giang Dã chia tay với tôi sao?"
Tiểu Dã nhìn hắn, vẻ giễu cợt trong ánh mắt đặc biệt rõ ràng. Cậu lấy điện thoại ra, gọi đến một số.
Điện thoại chỉ đổ chuông một tiếng đã được kết nối.
Giọng Giang Dã vang lên.
"Sao thế?"
Hắn thậm chí không cần hỏi cũng biết đối phương là ai.
Cố Hải nhìn dãy số trên màn hình mà mình đã gọi vô số lần không được, tay nắm chặt điện thoại.
Tiểu Dã liếc hắn một cái, nói với Giang Dã:
"Đại Dã, bây giờ cậu độc thân rồi đúng không?"
Giang Dã im lặng vài giây: "Không phải cậu đã biết rồi sao?"
Tiểu Dã cong mắt, hỏi trong ánh mắt phẫn hận của Cố Hải: "Vậy bây giờ tôi có thể theo đuổi cậu không?\