58. Chương 58: Đoạt lại bản thân ở tương lai (7)

Chiều Tà - Sơn Dã Niêm Hoa

Chương 58: Đoạt lại bản thân ở tương lai (7)

Chiều Tà - Sơn Dã Niêm Hoa thuộc thể loại Linh Dị, chương 58 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lời y nói không lớn, nhưng xung quanh bỗng chốc im bặt.
Có người khẽ thì thầm: "Giả dối sao?"
"Tên này dám công khai bịa chuyện? Học khoa nào vậy?"
"Không phải sinh viên trường chúng ta nhỉ, cậu xem huy hiệu trường trên cặp hắn kìa, chẳng phải là trường bên cạnh sao?"
Giang Dã không thèm liếc nhìn phía sau thêm lần nữa, kéo tay Tiểu Dã đi thẳng về phía trước.
Cố Hải mặt mày âm trầm gọi theo: "Giang Dã, cậu dám đối xử với tôi như thế. Cậu dựa vào đâu mà làm vậy với tôi?"
Tịch Văn Lạc đứng bên cạnh, khẽ cười khẩy: "Đệt, cái loại cặn bã như mày mà còn không biết xấu hổ gào mồm lên à."
Chắc là cậu ta đã ghét Cố Hải từ lâu rồi, liền trực tiếp đứng lên bồn hoa bên cạnh, nói với đám người đang hóng chuyện: "Mọi người ơi, chính là tên này, suốt hai năm đại học đã ăn của bạn cùng phòng tôi, uống của bạn cùng phòng tôi. Bây giờ thế mà còn không biết xấu hổ bịa đặt. Hắn chỉ là một tên đào mỏ, nói hắn ăn bám cũng là còn quá lời cho hắn rồi. Khinh!"
"Thì ra là vậy, tôi đã bảo bạn cùng phòng cậu trông không giống loại người này mà."
"Cút khỏi trường chúng tôi đi."
"Cút đi!"
Cố Hải chưa bao giờ bị nhục nhã đến thế, mặt mày âm trầm nhìn những người xung quanh: "Cái lũ công tử tiểu thư nhà giàu các người có tư cách gì mà nói tôi. Tôi là sinh viên đại học Khoa học Tự nhiên bên cạnh đây. Còn các người thì sao, một lũ học dốt, ngoài việc trong nhà có tí tiền ra thì còn được gì nữa?"
Trong lúc hỗn loạn, không biết ai đã cầm miếng dưa hấu đang ăn dở, ném thẳng về phía Cố Hải.
"Vậy mày đến trường bọn tao làm gì, còn không mau cút đi!"
Tịch Văn Lạc đứng một bên xem đến đây thì cũng đủ rồi, đây là lần đầu tiên cậu ta thấy loại người này ngoài đời thực.
Cậu ta đột nhiên cảm thấy bạn cùng phòng của mình có lẽ trước đây thật sự đã nhìn người có chút vấn đề.
......
Từ lúc nãy, Tiểu Dã đã hơi ngơ ngác, mãi cho đến khi bị Giang Dã kéo đi một đoạn xa, cậu mới hoàn hồn.
"Đại Dã."
Giang Dã không nói gì, chỉ cứ thế đi thẳng về phía trước.
Nhìn sườn mặt và đôi môi mím chặt của y, Tiểu Dã biết Giang Dã đã giận rồi.
Hơn nữa, là giận cậu.
Tiểu Dã thừa nhận vừa rồi mình quả thật có chút lỗ mãng, nhưng nhìn thấy cái bộ dạng chó má của Cố Hải kia, cậu căn bản không kiềm chế được tính tình của mình.
Xong rồi.
Thế này thì dỗ kiểu gì bây giờ.
Một tay khác cậu khẽ sờ mũi, chợt thấy đốt xương ngón trỏ mình bị rách một miếng da, chắc là do vừa rồi lúc đánh Cố Hải không cẩn thận bị thương.
Cậu khẽ đảo mắt, giả vờ "suỵt" một tiếng.
Bước chân Giang Dã khẽ dừng lại, nhưng rồi vẫn tiếp tục đi về phía trước.
Tiểu Dã kéo tay Giang Dã nói: "Đại Dã, tay tôi đau. Đi chậm một chút nha."
"Để cậu đau chết luôn đi," Giang Dã im lặng vài giây mới lên tiếng, nhưng bước chân thì lại ngừng hẳn.
Y kéo ngón tay Tiểu Dã qua kiểm tra, thấy trên khớp xương tay có vết trầy da, như bị răng va vào, y nhíu mày, rồi nhìn quanh một lượt, tìm một tiệm thuốc.
Tiểu Dã nhìn Giang Dã nhíu chặt mày, lên tiếng nói: "Vết thương nhỏ này không cần ---"
Giang Dã lạnh giọng nói: "Bẩn."
Tiểu Dã lập tức hiểu ra Giang Dã đang nói Cố Hải bẩn, bèn để mặc Giang Dã kéo cậu đi.
Ra khỏi tiệm thuốc, sắc mặt Giang Dã mới dịu đi một chút. Y trước tiên dùng nước sát trùng rửa sạch vết răng kia, rồi cụp mi, cẩn thận bôi thuốc mỡ lên vết thương của cậu.
Bóng cây hắt lên mặt y, ánh sáng và bóng tối đan xen.
Tiểu Dã ngẩn người vài giây rồi mới lên tiếng: "Sao cậu nhận ra tôi?"
Lông mi Giang Dã rung động vài nhịp, y lại kéo băng keo cá nhân ra dán lên tay cậu, rồi mới nói: "Ai mà lại không nhận ra chính mình chứ."
Tiểu Dã sửng sốt một thoáng, sau đó bỗng giơ tay ôm lấy Giang Dã.
Giang Dã sững sờ một lúc trước cái ôm bất ngờ này. Y nghe Tiểu Dã cười một tiếng, rồi nói bên tai mình: "Tôi còn tưởng sẽ dọa cậu sợ, cậu có thể nhận ra tôi, thật tốt quá Đại Dã."
Ngón tay Giang Dã hơi cứng đờ, sau một lúc lâu khóe môi y cũng khẽ cong lên.
"Cậu nói sau này hắn hại tôi phá sản? Giang Bách Xuyên cũng gặp chuyện sao?"
Chạng vạng, hai người đứng bên cầu vượt, Giang Dã cau mày lắng nghe Tiểu Dã kể chuyện lúc trước.
"Ừm." Tiểu Dã tựa lưng vào lan can, nhìn tà dương treo trên bầu trời không xa: "Giang Bách Xuyên sau này bị bệnh thế nào tôi không rõ lắm, nhưng tuyệt đối không thể thoát khỏi liên quan đến Cố Hải, có lẽ còn có Trang Từ Tuyên nhúng tay vào."
Giang Dã mím chặt môi, các khớp ngón tay siết chặt.
Tiểu Dã nhìn vẻ mặt y, giây lát đã nắm lấy tay y.
"Không sao đâu, có tôi ở đây."
Giang Dã sửng sốt vài giây, mãi sau mới nhận ra mặt mình bắt đầu nóng bừng.
Rõ ràng còn nhỏ hơn mình rất nhiều, vậy mà sao lại thành thạo đến thế.
Y muốn rút tay về, nhưng lại bị Tiểu Dã nắm chặt, không cho y rút.
Giang Dã nhìn sang cậu: "Tôi không nhớ rõ trước kia mình lại thích trêu chọc người khác như vậy."
Tiểu Dã cong mắt nhìn y: "Làm chuyện với chính mình thì sao có thể gọi là trêu chọc chứ?"
Giang Dã: "..."
Tiểu Dã nhìn vành tai đỏ bừng của Giang Dã, vì không muốn chọc người chạy mất, quyết định thấy tốt thì dừng, cậu chống tay lên lan can, đột nhiên nhớ tới thằng nhóc Mã Văn kia.
"Sao cậu cũng không liên lạc với Mã Văn?" Tiểu Dã hỏi.
Giang Dã cụp mi: "Tình cảm phai nhạt rồi."
Sau khi lên đại học, Mã Văn liền không còn gọi điện cho y lần nào nữa.
"Cậu cũng không gọi cho cậu ta à?" Tiểu Dã hỏi.
Giang Dã: "Từng gọi. Không liên lạc được."
Tiểu Dã sửng sốt vài giây, cảm thấy Mã Văn tuyệt đối không thể nào không trả lời điện thoại của y, cậu nói: "Gọi lúc mấy giờ? Gọi ban ngày hay gọi buổi tối?"
Giang Dã nghi hoặc nhìn cậu: "Chắc là buổi sáng."
Tiểu Dã nói: "Vậy cậu ta không bắt máy cũng bình thường, nước ngoài chắc chắn không giống như trong nước."
Giang Dã khựng lại: "Cậu ấy xuất ngoại à?"
Tiểu Dã nhìn y: "Cậu không biết sao? Ơ? Các cậu tốt nghiệp cấp ba là không liên lạc nữa à?"
Giang Dã cũng nhận ra có điều không đúng.
Tiểu Dã mím môi ngẩn người vài giây, sau đó lấy điện thoại ra gọi một số, giờ này bên Mã Văn hẳn là ban ngày.
Điện thoại đổ chuông vài tiếng thì được kết nối, giọng của tên ngốc Mã Văn kia truyền ra.
"Thằng cháu nào dám quấy rầy tao chơi game đấy."
Giọng nói quen thuộc, giọng điệu quen thuộc, Giang Dã vô thức cụp mắt xuống.
Tiểu Dã dừng lại nhìn Giang Dã vài giây, rồi mới lên tiếng: "Gọi ai là cháu trai đấy, gọi ông nội này."
Lời này vừa dứt, bên kia lập tức im lặng, phải sau một lúc lâu mới lên tiếng với vẻ không thể tin nổi: "Anh Giang?"
Tiểu Dã nói: "Là tôi đây, cậu sao thế hả, xuất ngoại hai năm mà chẳng có tí tin tức nào, điện thoại cũng không biết gọi một cuộc à? Quên ông nội rồi đúng không?"
Lời này vừa nói xong, bên kia chậm chạp không đáp lại.
Tiểu Dã lại gọi một lần nữa: "Mã Văn Tử?"
Giọng Mã Văn hơi khàn mà nói: "F*ck, anh Giang, không phải anh nói sau này không cho tôi liên lạc với cậu nữa sao, nên tôi không dám gọi điện cho cậu."
Tiểu Dã sửng sốt một thoáng, nhìn sang Giang Dã.
Giang Dã theo bản năng nói: "Tôi không có nói vậy."
Tiểu Dã lại hỏi: "Khi nào?"
Mã Văn không phân biệt được giọng của hai người, còn tưởng là Tiểu Dã nói: "Thì khoảng thời gian có kết quả thi đại học đó, lúc ấy lớp chín chúng ta tụ tập, tôi gửi WeChat hỏi cậu có đi không, cậu nói không đi, rồi lại gửi tin nhắn nói sau này đừng liên lạc nữa, về sau mỗi người một ngả. Sau đó thì block tôi trên WeChat luôn."
Giang Dã cau mày nhớ lại, y chưa từng gửi tin nhắn này.
Y vẫn luôn tưởng Mã Văn đã chặn mình.
"Cụ thể là ngày mấy?"
Mã Văn gần như không suy nghĩ, vô cùng phẫn hận nói: "Ngày mùng một tháng bảy. Tôi sẽ mãi mãi nhớ rõ cái ngày khiến tôi đau khổ này."
Tiểu Dã: "..."
Cậu thấy Giang Dã cúi đầu, liền biết chuyện này chắc chắn có mờ ám, nói với Mã Văn: "Tin nhắn đó không phải tôi gửi, cậu chừng nào thì trở về, chúng ta tụ tập."
"Tụ tập," Mã Văn nghẹn ngào: "Là thật sao anh Giang, chúng ta còn có thể tụ tập nữa sao?"
Tiểu Dã: "... Cậu không thể có tí tiền đồ nào sao?"
Mã Văn nói: "Bây giờ tôi sẽ mua vé máy bay về nước."
Đồ ngốc này.
Tiểu Dã nói: "Cậu điên à, không thể đợi đến kỳ nghỉ sao?"
Mã Văn: "Tôi kích động quá, tôi không chờ được, đợi tôi nhé anh Giang, f*ck, để tôi biết là ai khiến anh em chúng ta chia cắt lâu như vậy, tôi nhất định giết chết hắn."
Tiểu Dã biết Mã Văn một khi cứng đầu thì cũng không khuyên được, bèn dứt khoát mặc kệ hắn, cậu báo địa chỉ đại học của mình qua, rồi cúp máy.
Cầm điện thoại, Tiểu Dã nhìn sang Giang Dã: "Nghĩ ra chưa?"
Giang Dã nghiêm mặt: "Ừm, ngày đó là sinh nhật Cố Hải, tôi đi mừng sinh nhật hắn. Ngày đó hắn nói là sinh nhật hắn, bảo tôi đưa điện thoại cho hắn trước, chờ tối tôi về nhà hắn sẽ trả lại cho tôi."
Tiểu Dã nghe xong, chửi một câu: "Lại là cái tên chó má này."
"Mã Văn vốn đã không ưa hắn, hắn chắc chắn là sợ sau này sẽ xen vào quan hệ của hai người các cậu, nên cố ý cắt đứt liên lạc giữa cậu và Mã Văn."
Giang Dã chậm rãi siết chặt ngón tay.
Y vì Cố Hải, bất kể là với bạn bè hay với chính mình, đều trở nên hoàn toàn khác biệt.
Y muốn véo lòng bàn tay mình, muốn giảm bớt nỗi buồn bực trong lòng, nhưng lại bị một bàn tay ấm áp giữ lại.
Lúc này, mặt trời nhuộm ánh hoàng hôn thành một màu vàng kim. Hai người đứng trên cầu vượt, Tiểu Dã chỉ vào nơi không xa: "Hoàng hôn thật ra chưa bao giờ lặn xuống núi. Giống như cậu vậy, Đại Dã."
Giang Dã ngước mắt nhìn cậu.
"Vì sao giống tôi?"
Bởi vì mặt trời tươi đẹp mãi mãi sẽ không lụi tàn, chỉ tạm thời ẩn mình đi mà thôi.
Giống như Giang Dã, thật ra chưa bao giờ thay đổi.
Nhưng Tiểu Dã không trả lời, chỉ nói bằng giọng điệu vô cùng nhẹ nhàng: "Ngày mai Mã Văn đến rồi, đến lúc đó hai chúng ta cùng ra ngoài, dọa cậu ta giật mình."
Giang Dã nhìn cậu cong mắt cười, nỗi buồn bực trong lòng đột nhiên chậm rãi biến mất, thay vào đó là nhịp tim có chút xao động.
Nhưng lần này y không nhúc nhích, cũng không lảng tránh, chỉ nhìn cậu rồi nói: "Được."
Tiểu Dã mỉm cười với y, hai người cứ đứng bên cầu vượt đến tận khi chiều tối buông xuống. Lúc này, Tiểu Dã mới nói: "Tôi đi về trước."
Cậu quay người, xoay xoay chìa khóa xe.
"Chờ đã." Giang Dã đột nhiên gọi cậu lại.
Tiểu Dã quay đầu lại: "Không nỡ xa tôi sao?"
Giang Dã làm lơ lời nói không đứng đắn của cậu: "Cậu về ký túc xá à?"
Tiểu Dã suy nghĩ một chút, cậu cảm thấy mình mà nhìn thấy cái mặt của Cố Hải kia, có thể sẽ không nhịn được mà đánh hắn.
"Thôi vậy, xui xẻo quá," Tiểu Dã nói: "Tôi đi tìm một khách sạn ở tạm là được, chờ rảnh xem có thể đổi ký túc xá không."
Nơi hai người ở cách trường không xa, Tiểu Dã đi đến bên cạnh xe mình vẫy tay với Giang Dã: "Ngày mai gặp, Đại Dã."
Chỉ là cậu vừa vặn chìa khóa, thì đã thấy Giang Dã mở cửa xe, lập tức ngồi vào.
Tiểu Dã ngước mắt, hơi ngạc nhiên: "Đại Dã?"
Giang Dã nói: "Ngày mai Mã Văn trở về, nên tôi không về trường."
Tiểu Dã mấp máy môi: "À, cùng đi khách sạn không?"
Giang Dã ngẩng đầu, không nóng không lạnh liếc nhìn cậu một cái.
Tiểu Dã xấu hổ sờ mũi.
Đến khách sạn, dọc đường đi Tiểu Dã vẫn đang băn khoăn chuyện nên thuê một phòng hay hai phòng.
Một phòng, cậu lo Giang Dã sẽ không thoải mái.
Hai phòng, cậu và chính mình, còn là bạn trai mình, mà lại muốn thuê hai phòng.
Nhưng cuối cùng cậu vẫn thuê hai phòng.
Lúc vào thang máy, điện thoại của Giang Dã vang lên, là Tịch Văn Lạc gọi tới.
"Giang Dã, hôm nay sao cậu còn chưa về?" Tịch Văn Lạc có chút lo lắng hỏi: "Không có chuyện gì chứ?"
"Không có gì," Giang Dã nói: "Tối nay tôi không về, cậu đóng kỹ cửa ký túc xá nhé."
Tịch Văn Lạc "à" một tiếng: "Không về ký túc xá thì cậu đi đâu ngủ?"
Giang Dã: "Khách sạn."
Tịch Văn Lạc: "Tôi đệt? Đang yên đang lành cậu đi ở khách sạn làm gì? Một mình cậu à?"
Giang Dã liếc nhìn Tiểu Dã bên cạnh rồi mới nói: "Không phải."
"Đù má? Với ai? Cậu không phải lại làm hòa với Cố Hải rồi đó chứ." Giọng Tịch Văn Lạc cũng cao lên tám độ.
"Yên tâm," Tiểu Dã tiến đến bên cạnh nói: "Đại Dã đang ở với tôi đây."
Tịch Văn Lạc "a" một tiếng lớn hơn nữa, cậu ta lập tức nghe ra người nói chuyện kia chính là người trông như anh em sinh đôi với bạn cùng phòng mình.
Cậu ta im lặng vài giây rồi mới nói: "Ừm, vậy các cậu đi đi, tôi sẽ không quấy rầy nữa, bái bai."
Nói xong nhanh chóng cúp máy.
Giang Dã: "..."
"Bạn cùng phòng này của cậu cũng thú vị thật." Tiểu Dã bước ra khỏi thang máy nói.
"Ừm, người cũng không tệ, chỉ là nghiện internet kinh khủng," Giang Dã cầm thẻ phòng quét mở cửa phòng: "Vậy tôi vào trước đây."
Tiểu Dã dừng ở cửa, chỉ chỉ phòng bên cạnh: "Tôi ở ngay cách vách, có việc thì gọi tôi."
Giang Dã "ừ" một tiếng, đẩy cửa đi vào. Mãi sau mới nhận ra hôm nay đã xảy ra nhiều chuyện đến vậy, vốn tưởng hôm nay sẽ không ngủ được, kết quả vừa chạm gối đầu đã nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
Ngày hôm sau, lúc tỉnh dậy đã tám giờ.
Trên điện thoại có tin nhắn của Tiểu Dã gửi đến mười phút trước.
"Dậy chưa?"
Giang Dã gõ chữ trả lời: "Mới vừa dậy."
Giang Dã: "Mã Văn mấy giờ đến?"
Tiểu Dã: "Hơn 10 giờ. Đi xuống ăn sáng trước."
Dưới lầu có quán điểm tâm sáng kiểu Quảng Đông, Tiểu Dã dẫn Giang Dã đi vào đó. Ánh mắt của những người xung quanh đều dừng trên người hai người họ.
Hai người giống nhau như đúc đi cùng một chỗ, quả thật rất thu hút ánh nhìn.
"Đêm qua ngủ được không?" Tiểu Dã lại không quá để ý những ánh mắt đó.
"Cũng ổn," ánh mắt Giang Dã rơi lên vết thương trên tay Tiểu Dã, vô thức nhíu mày: "Băng keo cá nhân đâu?"
Tiểu Dã duỗi tay liếc nhìn tay mình: "Hôm qua tắm tiện tay gỡ xuống rồi. Không đáng ngại."
Giang Dã nhíu mày sâu hơn, y nói: "Đưa tay đây."
Tiểu Dã vô thức đưa tay qua: "Sao thế?"
Giang Dã từ trong túi lấy ra một miếng băng keo cá nhân, rồi dán lên vết thương ban đầu.
Tiểu Dã kinh ngạc nói: "Cậu ra ngoài còn mang theo băng keo cá nhân sao?"
Mi Giang Dã rung nhẹ vài nhịp.
Lúc y ra ngoài, nhớ tới trên tay Tiểu Dã còn có vết thương, lại quay trở lại nhét miếng băng keo cá nhân còn dư hôm qua vào túi.
Tiểu Dã đột nhiên nhanh trí, ghé sát vào hỏi: "Đại Dã, cậu chắc không phải là cố ý chuẩn bị cho tôi đó chứ?"
"Không phải," Giang Dã nói: "Hôm qua tiện tay để vào."
Tiểu Dã nhìn quần áo mới thay hôm nay của Giang Dã, nhấn giọng nói: "Ồ, tiện tay để vào à."
Giang Dã: "..."
Lời nói dối bị vạch trần, y có chút mất tự nhiên mà nhích về phía sau. Cũng may có người phục vụ đến giải vây, mang một phần thực đơn đến.
Giang Dã cũng không hỏi Tiểu Dã thích gì, dù sao không có ai hiểu rõ khẩu vị của mình hơn chính mình.
Một bữa cơm diễn ra rất yên tĩnh, mãi cho đến lúc sắp ăn xong, điện thoại của Tiểu Dã vang lên.
"Mã Văn Tử, cậu bây giờ không phải nên ở trên máy bay sao. Sao có thời gian gọi điện thế, đừng nói với tôi là đến muộn đấy nhé."
"Ha ha ha, anh Giang, lần này cậu đoán sai rồi," Mã Văn nói: "Tôi tới sớm rồi nhé. Ngạc nhiên không, bất ngờ không?"
Tiểu Dã: "Tới rồi sao?"
Giang Dã ngẩng đầu.
Mã Văn nói: "Vì muốn sớm gặp anh Giang cậu, tôi cố ý tiêu tiền để đổi chuyến bay sớm hơn. Chuẩn bị nghênh đón tôi đi, giờ cậu đang ở đâu?"
Tiểu Dã nhìn sang Giang Dã: "Ăn xong chưa?"
Giang Dã ngón tay khẽ nhúc nhích: "Ừm."
Tiểu Dã quay đầu nói với điện thoại: "Chờ đó, ông nội đi đón cậu."
Mã Văn sửng sốt một thoáng: "Còn có người khác sao, ai thế? Tôi có biết không?"
Tiểu Dã cười một tiếng: "Chờ tới rồi cậu sẽ biết."
Bên này cách sân bay không xa, lái xe mười phút là tới.
Cách rất xa, Tiểu Dã đã nhìn thấy tên ngốc Mã Văn kia đứng ở cửa.
Cậu nói với Giang Dã: "Đại Dã, cậu ở trong xe nhé, lát tôi sẽ đưa người đến."
Giang Dã gật đầu.
Mã Văn đeo một chiếc ba lô hai vai, nhìn Tiểu Dã đầu tiên là câu "f*ck" quen thuộc: "Mấy năm nay sao cậu không thay đổi tí nào thế, anh Giang?"
Tiểu Dã liếc hắn một cái: "Mới hai năm, lại chẳng phải mười năm, muốn thay đổi gì chứ."
Mã Văn gật đầu: "Cũng đúng. Cậu đến bằng cách nào?"
Tiểu Dã chỉ chỉ xe: "Lái xe tới, qua đó đi."
"F*ck, cậu mới mua hả?" Mã Văn nói: "Ba cậu đưa hết tài sản cho cậu rồi sao?"
Tiểu Dã "chậc" một tiếng: "Cậu có phải thiếu đánh không thế, thuê đó. Rốt cuộc có ngồi hay không?"
Mã Văn kéo ba lô trên lưng mình xuống: "Ngồi ngồi ngồi, tôi ngồi đâu, ghế phụ à?"
Hắn vừa nói, vừa mở cửa ghế phụ ra.
"Ghế phụ có… người." Tiểu Dã cũng chưa kịp ngăn cản, thì đã thấy Mã Văn bốn mắt nhìn nhau với Giang Dã trên ghế phụ.
Ước chừng nửa giây, Mã Văn trợn tròn mắt: "F*ck."
Tiếp theo vì kinh hãi quá độ mà ngồi bệt xuống đất.
Tiểu Dã một tay kéo hắn đứng dậy: "Tôi đã nói rồi mà, ghế phụ có người."
Mã Văn cũng không kịp phủi bụi đất trên người, hắn trợn to mắt nhìn người này, rồi nhìn người kia, vẫn không thể lý giải.
"F*ck, f*ck, f*ck hai mắt tôi có vấn đề hả? Vì sao lại có hai anh Giang?"
Tiểu Dã nói với Mã Văn: "Lên xe trước đi, chờ tới khách sạn rồi tôi sẽ giải thích cho cậu."
Cậu nhét Mã Văn đang kinh hãi vào ghế sau, lái xe trở về khách sạn. Dọc đường đi, Giang Dã vẫn luôn rũ mắt không nói gì.
Hai năm không gặp, y thật ra không biết nói gì.
Nhưng nhìn cách ở chung của Mã Văn và Tiểu Dã, khiến y lại nhớ đến hồi cấp ba.
Ba người trở về khách sạn, vào phòng Tiểu Dã.
Mã Văn mãi cho đến bây giờ vẫn chưa hoàn hồn: "Các cậu rốt cuộc ai mới là anh Giang thật sự? F*ck?"
Nhìn diện mạo thì người này trông tương đối bằng tuổi với hắn.
Nhìn tính cách, người này rõ ràng nhỏ hơn bọn hắn một hai tuổi, tương đối giống.
Mã Văn hoàn toàn mơ hồ.
Tiểu Dã nhìn Mã Văn rồi cười một tiếng âm trầm: "Bộ cậu không nghĩ tới chúng tôi đều không phải sao?"
Những lời này lại dọa Mã Văn sợ tới mức run lên, vẫn là Giang Dã lên tiếng: "Tiểu Dã, đừng dọa cậu ấy."
Bọn họ kể lại ngọn nguồn câu chuyện cho Mã Văn, lúc kể, cơm hộp, bia, thịt nướng, đồ uống đều đã được mang tới.
"F*ck! Tôi biết ngay cái thằng cháu rùa kia không phải người tốt gì," Mã Văn nghe thấy mà lửa giận bốc lên phừng phừng, thậm chí cũng bất chấp kinh ngạc chuyện có hai Giang Dã: "Đệt, người đâu, tôi mẹ nó bay đến đánh nó một trận."
Tiểu Dã giữ chặt Mã Văn: "Mới vừa về nước đã gây chuyện, cậu không sợ ba cậu treo cậu lên nóc nhà đánh cậu nhừ đòn à?"
Nói đến ba hắn, Mã Văn lại chùn bước, cuối cùng chỉ có thể nốc bia để nén lửa giận của mình.
Cũng không biết có phải ở nước ngoài mấy năm rồi nên tửu lượng giảm xuống hay không, chưa uống mấy lon, Mã Văn cũng đã hơi say.
"Anh Giang à, lúc ấy tôi thật sự tưởng cậu chặn tôi, còn buồn rất lâu, cho rằng tình anh em ba năm của chúng ta lại không chịu nổi một đòn như vậy. Không ngờ là cái thằng chó má Cố Hải kia làm."
Hắn vừa định ôm Giang Dã nước mũi nước mắt giàn giụa khóc lóc kể lể một chút, kết quả đã bị một bàn tay kéo ra.
"Đây là người của tôi, chiếm hời nữa coi chừng tôi đánh cậu đấy."
Mã Văn liếc nhìn Tiểu Dã, trong đầu không hiểu "người của tôi" kia là có ý gì.
Hắn bĩu môi, men say khiến hắn cũng sắp không mở mắt ra được, chỉ có thể lẩm bẩm nói: "Người của cậu thì người của cậu, vậy tôi ngủ được rồi chứ."
Nói xong, hắn loạng choạng đứng dậy, cũng không biết mình lúc này đang ở trong phòng ai, trực tiếp mềm nhũn ngã lên giường lớn.
Tiểu Dã: "..."
Cậu đi qua: "Này, Mã Văn Tử, đây là giường của tôi. Cậu tránh ra cho tôi."
Đáng tiếc con ma men không hiểu tiếng người, Mã Văn trên giường ôm chặt gối đầu không buông tay.
"Người không cho tôi chạm vào, thì ít nhất để cho tôi một cái giường chứ anh Giang." Mã Văn ngọng nghịu nói.
Giang Dã ngồi bên cạnh, nhìn hai người đùa giỡn, khóe môi khẽ nhếch lên, như lại quay về thời cấp 3.
Bên ngoài cửa sổ có đèn xe lọt vào mắt y, lúc này y mới hoàn hồn, cúi đầu nhìn thoáng qua thời gian, đã hơn 12 giờ.
Y đứng dậy nói với Tiểu Dã: "Vậy tôi cũng đi về phòng trước đây."
Giang Dã ra khỏi phòng Tiểu Dã, đi đến phòng mình bên cạnh, vừa định đóng cửa, thì bị một bàn tay nhanh nhẹn chặn lại.
Giang Dã ngẩng đầu, nhìn Tiểu Dã đang đứng ở cửa.
Giang Dã sửng sốt một thoáng: "Làm gì đó?"
Tiểu Dã không nói gì, cậu cũng uống không ít rượu.
Đôi mắt đen ấy vẫn nhìn y chăm chú, khác với bình thường, tình yêu và dục vọng chiếm hữu trong đôi mắt ấy gần như lộ ra trần trụi, không có chút che giấu nào.
Giang Dã rốt cuộc cũng nhận ra điều gì đó từ trong ánh mắt này, ngẩn vài giây mới thử thăm dò nói: "Hay là nói --- cậu muốn ngủ với tôi?"