Suốt hai năm trời, tôi luyện tập ném tú cầu – chỉ một mình Thôi Kim An là mục tiêu duy nhất.
Chín lần, chín lần liên tiếp, tú cầu từ tay tôi bay đi, đều rơi đúng vào tay hắn.
Thế nhưng mỗi lần, hắn lại cười nhạt, giả vờ bất lực, rồi ném trả về phía vị Thế tử đang đứng cạnh: "Nàng biết ta ghét nhất thứ phiền phức này, huynh đệ, giúp ta lần này đi."
Tôi im lặng.
Lần thứ mười, tôi lại ném – và hắn lại làm điều đó.
Chỉ khác một điều: lần này, tôi quay người, gả cho Thế tử Định Quốc Công – người chưa từng một lần níu tay tôi.
Đám cưới xong, tôi nghe người ta kể, Thôi Kim An đứng dưới mái hiên mưa, khóc đến sưng đỏ hai mắt.
Giọng nghẹn ngào như muốn xé toạc cả trời xưa:
"A Ninh... chẳng phải nàng từng nói, nhất định chỉ gả cho ta sao?"
Tôi mỉm cười, lòng đã cạn lời.
Nếu người không muốn giữ, thì dù tú cầu ném trúng bao nhiêu lần... cũng chỉ là vô vọng.
Truyện Đề Cử






