Khi gia tộc Thẩm đứng trước bờ vực sụp đổ, Thẩm Bích Nhiên trở về nước với một sứ mệnh: tranh giành gia sản. Với vẻ ngoài thanh tú, phong thái điềm đạm đầy cuốn hút, anh nhanh chóng trở thành tâm điểm của giới thượng lưu, đặc biệt trong các buổi xem mắt.
Để tránh xa những phiền phức tình ái, Thẩm Bích Nhiên đã khéo léo tạo dựng cho mình một "lá chắn" hoàn hảo. Mỗi khi bị hỏi về tình sử, anh điềm nhiên đáp: "Tôi chỉ yêu một người, nhưng người đó đã mất nhiều năm rồi. Chia tay trong hòa bình, không thù không hận, không có chuyện tình cũ không rủ cũng tới đâu."
Thế là, một "bạch nguyệt quang đã khuất" bỗng chốc nổi danh, trở thành tấm khiên vững chắc bảo vệ anh khỏi mọi lời ong tiếng ve.
Cho đến một ngày, sau một va chạm xe ngoài ý muốn, trong phút bốc đồng, Thẩm Bích Nhiên đã gọi vào số điện thoại mà anh cứ ngỡ đã bỏ trống từ rất lâu. Và rồi, điều không tưởng đã xảy ra: người mà anh tin rằng đã "xanh cỏ từ tám đời" lại "hiện hồn" về.
Sau nhiều năm xa cách, Cố Lẫm Xuyên đứng trước mặt anh, ánh mắt đầy thú vị và chất vấn: "Chia tay hòa bình?" "Không thù không hận?" "Còn tôi… chết nhiều năm rồi?"
Thẩm Bích Nhiên sững sờ: "Anh là…?"
Cố Lẫm Xuyên trầm ngâm một lát: "Ma nam."
***
Cố Lẫm Xuyên từng là cậu bé mồ côi được nhà họ Thẩm cưu mang. Khi người thân tìm đến, anh bị "trả về nơi cũ." Không lâu sau, Thẩm Bích Nhiên đọc được tin chuyến bay của Cố Lẫm Xuyên gặp nạn. Anh lặng lẽ lập bia mộ, cúng bái suốt bao năm, để rồi giờ đây, người đó không chỉ còn sống mà còn là người kế vị của một tập đoàn tài chính quốc tế, quyền lực ngút trời. Tính cách anh ta cũng thay đổi lớn, trở nên thâm sâu khó lường.
Một ngày nọ, sau buổi xem mắt căng thẳng, khi Thẩm Bích Nhiên đang thả lỏng đầu óc, Cố Lẫm Xuyên bỗng thản nhiên nói: "Một người bạn của tôi có nuôi một chú chó nhỏ. Cậu ta đứng núi này trông núi nọ, không muốn nuôi nữa liền đem chó đi vứt. Đến khi người khác hỏi tới, cậu ta cư nhiên lại bảo là chó chết rồi."
Thẩm Bích Nhiên nghi hoặc: "Loại cặn bã đó ở đâu ra vậy?"
Cố Lẫm Xuyên nhìn thẳng vào anh, giọng điệu đầy ẩn ý: "Là em đó."
Thẩm Bích Nhiên nhìn bóng hình cao lớn, sắc sảo trước mặt, không tin vào tai mình. "Anh vừa tự gọi mình là gì?"
Chú… chó nhỏ?
Từ một "bạch nguyệt quang đã khuất" thành một "chú chó bị bỏ rơi," liệu Thẩm Bích Nhiên sẽ phải đối mặt với quá khứ và Cố Lẫm Xuyên quyền lực, đầy bí ẩn này như thế nào?
Truyện Đề Cử






