Nếu cuộc đời trao cho bạn một cơ hội thứ hai để sửa chữa những sai lầm, để tìm lại những yêu thương đã mất, hay để sống một cuộc đời trọn vẹn hơn? Liệu khi đó, ta có đủ sáng suốt để nhận ra điều mình thực sự khao khát, để tránh khỏi những vết thương lòng và không còn lầm đường lạc lối? Cuộc đời mới có thể không như ta tưởng tượng, đôi khi lại bắt đầu từ những điều nhỏ nhặt, dở khóc dở cười nhất... Như Văn Mân, một người phụ nữ đang đứng trước ngưỡng cửa của sự khởi đầu. Ngay cả việc chuẩn bị bữa ăn cũng có thể biến thành một "hiện trường vụ án" đầy kịch tính: "Nhìn khớp xương là có thể biết được tuổi tác, con người là vậy, mà động vật cũng như thế. Hôm nay em chọn chân giò khá được, vẫn trong giai đoạn còn non, ở giữa các khớp xương có một lớp sụn, tầm tuổi của con heo này, chắc chắn mới chỉ có vận động nhẹ…" Văn Mân nhíu mày, nắm chặt con dao trong tay, cố gắng phớt lờ lời bình phẩm chuyên nghiệp đến khó tin. Cô nhắm mắt, giơ tay chém xuống, xử lý chiếc móng giò trên thớt. "Chỗ cắt bị rích rắc, không hề gọn gẽ, bước đầu phán đoán là bị chặt từ 4 đến 5 nhát. Từ tình trạng tụ máu chỗ vết thương có thể thấy, vào thời điểm chặt, con heo này vẫn còn thoi thóp, kiểm tra triệu chứng bệnh tật thì…" Văn Mân hít thở sâu vài lần, cực lực khắc chế xúc động muốn quay đầu lại phát hỏa. "Tiểu Mân, tất cả điều này đều chứng minh, móng giò hôm nay em mua được loại heo nhà nông dân. Hơn nữa trình độ chặt của người này còn rất kém cỏi, nếu đổi thành anh ra tay…" "Tiếu Đồng, anh chính là đồ rùa rụt cổ! Anh có còn muốn ăn giò heo hầm nữa không?!" Trong một cuộc đời mới đầy rẫy những tình huống dở khóc dở cười và những con người kỳ lạ, liệu Văn Mân có tìm thấy hạnh phúc mình hằng mong, hay chỉ là khởi đầu của một chuỗi rắc rối mới?