Chồng Cưới Vội Là Cảnh Sát Ngầm
Hôn Nhân Chớp Nhoáng
Chồng Cưới Vội Là Cảnh Sát Ngầm thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
“Chỉ cần em muốn, bây giờ chúng ta có thể đăng ký kết hôn.”
Trong căn phòng khách sạn mờ tối, chỉ có duy nhất một ngọn đèn ngủ đầu giường được bật.
Ánh đèn vàng dịu dàng chiếu xuống gương mặt Lạc Ninh, cho thấy cô đã phải hạ quyết tâm rất lớn mới thốt ra lời ấy.
Người đàn ông cởi trần, ngồi trên chiếc ghế đơn đối diện. Cơ bắp rắn chắc, đường nét rõ ràng khiến mặt cô đỏ bừng, tim đập thình thịch.
Anh không nói gì, chỉ liên tục rít thuốc lá, hàng chân mày nhíu lại thành một nếp nhăn hình chữ xuyên.
Lạc Ninh nhìn chằm chằm tàn thuốc sáng tối lập lòe trong tay anh, thái dương cô nhói lên từng cơn.
Lúc này, cô co chân ngồi trên giường lớn, tấm chăn quấn chặt ngang ngực. Cơn đau râm ran khiến toàn thân cô khó chịu.
Người đàn ông quan sát mọi biểu cảm nhỏ nhặt trên gương mặt cô.
Sau một thoáng do dự, anh nhẹ giọng hỏi:
“Có cần đến bệnh viện không?”
Đêm qua anh có phần mất kiểm soát, đã quá thô bạo với cô.
Lạc Ninh hoàn hồn, khẽ lắc đầu:
“Không cần đâu, tôi là bác sĩ, tôi biết rõ tình trạng của mình.”
So với nỗi đau thể xác, việc cô vừa làm chuyện ấy với một người đàn ông xa lạ mới là điều khiến cô hoang mang và phiền muộn hơn cả.
Tối qua lúc mười giờ, em họ Lạc Thần bất ngờ gọi điện cho cô, nói rằng có một khách hàng không khỏe, nhờ cô đến khách sạn khám bệnh.
Cô vừa tan ca, đang khát nước nên khi tới nơi đã vội vàng uống nửa cốc nước cam mà Lạc Thần đưa cho.
Không ngờ chỉ một lát sau, cơ thể cô nóng ran như bị lửa đốt.
Đúng lúc này, Lạc Thần lại nói quên tài liệu quan trọng trên xe, phải xuống lấy.
Ngay khi anh ta vừa rời đi, người khách mà Lạc Thần nói là đang tắm cũng vừa bước ra.
Lạc Ninh vừa nhìn liền nhận ra, người đó căn bản không phải khách hàng nào hết, mà chính là ông chủ của Lạc Thần.
Người đàn ông nở nụ cười dâm tà, từng bước ép sát cô, nói với giọng điệu trơ trẽn:
“Lạc Ninh, đừng sợ. Anh sẽ dịu dàng với em. Chỉ cần em theo anh, vinh hoa phú quý sẽ không thiếu phần em.”
Lúc đó, Lạc Ninh mới nhận ra – mình đã bị chính em họ bán đứng.
“Cút đi!” Cô gào lên, nhưng giọng nói lại mềm yếu vô lực.
Người đàn ông càng hưng phấn hơn, lao tới giữ chặt vai cô, đôi môi hôi tanh kề sát lại gần.
Trong tình thế cấp bách, Lạc Ninh tung đầu gối lên thật mạnh.
“Á…!!” Gã đàn ông kêu thảm thiết như heo bị chọc tiết, ôm lấy chỗ yếu mà lăn lộn.
Theo bản năng, Lạc Ninh lao ra cửa, mở cửa chạy đi, rồi bất ngờ ngã nhào vào một vòng ngực rắn chắc.
Cô ngẩng đầu nhìn người trước mặt, dùng chút tỉnh táo cuối cùng còn sót lại thều thào:
“Cứu tôi…”
Người đàn ông ôm cô vào phòng bên cạnh, hỏi cô có cần gọi cấp cứu hay không.
Lạc Ninh biết rõ loại thuốc này, chỉ có một cách để hóa giải…
“Anh đã kết hôn chưa? Có bạn gái không?” Cô hỏi.
Người đàn ông lắc đầu: “Tôi độc thân.”
Lạc Ninh thở phào: “Vậy xin lỗi trước… Nhưng tôi hứa sẽ chịu trách nhiệm.”
Và rồi… cô “cưỡng” anh.
“Tôi tên Lục Thừa Uyên, hai mươi lăm tuổi, là người bản địa, có một căn hộ chín mươi mét vuông, xe là do đơn vị cấp.”
Người đàn ông rít thuốc, bình thản giới thiệu bản thân.
Lạc Ninh sững sờ, nhìn anh đầy nghi hoặc.
Sao anh lại nói cho cô những điều này?
Lục Thừa Uyên nhìn cô bằng đôi mắt đen sâu thẳm:
“Không phải em nói muốn kết hôn sao? Ít nhất cũng nên hiểu sơ về nhau một chút.”
“Anh chắc chắn muốn kết hôn với tôi?” Cô không giấu nổi bất ngờ, vốn nghĩ anh sẽ từ chối.
Lục Thừa Uyên khẽ gật đầu, cổ họng chuyển động:
“Tôi là người có suy nghĩ khá truyền thống. Đêm qua chúng ta đã là vợ chồng thực sự.”
Khóe môi Lạc Ninh giật nhẹ.
Thời buổi nào rồi còn có đàn ông cổ hủ như vậy?
Đúng là… động vật quý hiếm.
Nhưng cô cũng thấy yên tâm hơn – ban đầu còn lo lắng không biết anh có sạch sẽ không, nhỡ đâu mắc bệnh gì thì hỏng cả đời.
Ánh mắt Lục Thừa Uyên chợt tối lại, có chút vẻ ủy khuất:
“Em không muốn cưới tôi sao? Vậy sao còn lừa tôi? Là em nói sẽ chịu trách nhiệm mà tôi mới…”
“Cưới! Lát nữa chúng ta đăng ký ngay. Tôi nói được làm được.” Lạc Ninh cắt lời anh.
Cô nghĩ, với tính cách của gã ông chủ kia, chắc chắn sẽ không dễ dàng bỏ qua.
Nếu cô có chồng, bên đó hẳn sẽ hết hy vọng, ít nhất cô cũng có cớ để ứng phó với mấy kẻ đáng ghét kia.
Khóe môi Lục Thừa Uyên nhếch nhẹ, tiếp tục hút thuốc.
Lạc Ninh bị khói làm sặc, ho khan mấy tiếng rồi giơ tay bịt mũi.
Lục Thừa Uyên liếc nhìn cô, dập điếu thuốc, nói:
Lạc Ninh buông tay, bình tĩnh nói:
“Không cần xin lỗi, anh không cần thay đổi vì tôi. Tất nhiên, tôi cũng sẽ không thay đổi vì anh.”
Lục Thừa Uyên nhướn mày:
“Hút thuốc có hại cho sức khỏe. Trước đây sống một mình không sao. Bây giờ có gia đình rồi, tôi phải nghĩ cho cả nhà. Đây là lựa chọn của tôi, không phải do em ép buộc.”
Lạc Ninh hứng thú quan sát người đàn ông trước mặt. Có thể chủ động nghĩ cho người khác, cũng khá tốt đấy chứ.
Hơn nữa, anh rất hợp gu cô.
Đầu đinh gọn gàng, da ngăm khỏe mạnh, vóc người cân đối cơ bắp rõ ràng.
Đặc biệt nhất là đôi mắt sâu hút hồn và sống mũi cao thẳng như tạc.
Là bác sĩ, từng gặp đủ hạng người ở bệnh viện, Lạc Ninh hiếm khi thấy người đàn ông nào rắn rỏi, điển trai như anh.
Còn mấy anh chàng “công tử mặt hoa da phấn” thì cô đã gặp nhiều rồi.
Lạc Ninh thật sự muốn đưa anh đến bệnh viện làm mẫu vật, treo bảng chú thích: “Đây mới là cơ thể khỏe mạnh tiêu chuẩn!”
Lạc Ninh đang thất thần thì chợt nghe giọng nói trầm thấp của Lục Thừa Uyên vang lên bên tai:
“Vậy… bác sĩ Lạc, chúng ta đăng ký kết hôn luôn chứ?”
“Anh biết tôi họ Lạc? Còn biết tôi là bác sĩ?” – Lạc Ninh buột miệng hỏi.
Lục Thừa Uyên đáp rất tự nhiên:
“Tối qua chính em tự nói với tôi mà.”
Lạc Ninh cắn môi, trong lòng như có một đám khói ngu ngốc lượn lờ bay lên – quả nhiên, tối qua mình giống như một kẻ ngốc thật sự.
Giờ cô mới nhớ ra, khi anh định gọi xe cấp cứu, cô đã níu chặt lấy tay anh, không cho bấm gọi.
Lúc đó cô còn thều thào:
“Tôi tên là Lạc Ninh, bác sĩ khoa cấp cứu Bệnh viện Đức Khang. Loại thuốc này chỉ có một cách hóa giải, gọi xe cứu thương cũng vô dụng… Anh đã cứu tôi, thì làm ơn làm phúc cứu đến cùng, giúp tôi hóa giải thuốc đi.”
Lục Thừa Uyên lúc này liếc nhìn đồng hồ, nói:
“Nếu bác sĩ Lạc không có vấn đề gì, nửa tiếng nữa chúng ta trả phòng. Trước tiên đi ăn sáng, sau đó đến Cục Dân Chính.”
“Sao phải vội thế? Anh sợ tôi đổi ý bỏ chạy à?” – Lạc Ninh ngạc nhiên hỏi lại.
“Ừ.” – Lục Thừa Uyên gật đầu.
Lạc Ninh: “…”
Lục Thừa Uyên cong môi, nở nụ cười nhẹ:
“Đùa thôi. Thật ra, nửa tiếng trước tôi nhận được tin nhắn của sếp, công ty đã đặt vé máy bay tối nay cho tôi ra nước ngoài để tiếp nhận một dự án, có lẽ phải một thời gian mới quay lại được.”
Lạc Ninh im lặng vài giây, rồi hít một hơi thật sâu, gật đầu dứt khoát:
“Được. Vậy thì đi đăng ký thôi.”
…
Hai tiếng sau.
Lạc Ninh và Lục Thừa Uyên lần lượt bước ra khỏi Cục Dân Chính.
Mỗi người cầm trên tay một cuốn sổ đỏ chói.
Lạc Ninh cảm thấy như đang mơ – chuyện gì thế này, cô thực sự đã “gả” chính mình đi rồi?
Hơn nữa lại là… gả cho một người đàn ông xa lạ.
Lục Thừa Uyên đưa điện thoại đến trước mặt cô, thản nhiên nói:
“Kết bạn với anh đi. Anh sẽ gửi địa chỉ nhà cùng mật mã cửa cho em. Thu xếp xong thì nhờ công ty chuyển nhà dọn đồ giúp em.”
“Bây giờ anh phải đến cơ quan ngay. Sang bên kia có thể điện thoại này sẽ không dùng được. Nhưng em yên tâm, anh xong việc sẽ quay về. Trong thời gian anh không có mặt, em nhớ giữ gìn sức khỏe.”