Chồng Cưới Vội Là Cảnh Sát Ngầm
Chương 36: Có gì đó không ổn giữa hai người
Chồng Cưới Vội Là Cảnh Sát Ngầm thuộc thể loại Linh Dị, chương 36 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Đặt điện thoại xuống, Lạc Ninh nhanh chóng thao tác và lựa chọn trên màn hình máy tính. Cô kê thêm vài phiếu chỉ định xét nghiệm.
Sau đó vẫy tay gọi một y tá tới, dặn dò đôi điều rồi đưa các phiếu xét nghiệm cho cô ấy. Y tá gật đầu, cầm lấy rồi nhanh chóng rời đi.
Người phụ nữ vừa gọi điện xong quay lại, hỏi:
“Con trai nhà tôi đâu rồi?”
Lạc Ninh:
“Đi kiểm tra rồi. Người giám hộ của thằng bé khi nào tới?”
Người phụ nữ:
“Chồng tôi đang tới, chắc khoảng nửa tiếng nữa.”
Lạc Ninh:
“Vậy mời cô ra ngoài đợi. Đợi người giám hộ đến rồi hãy cùng vào gặp tôi.”
Người phụ nữ tỏ vẻ không hài lòng, nhưng không thể làm gì khác, đành quay người rời đi.
Lục Thừa Uyên nói sẽ tới trong 20 phút, quả nhiên anh xuất hiện đúng 20 phút sau. Anh cùng Trì Húc bước vào phòng cấp cứu, lập tức khiến mọi ánh mắt trong phòng đổ dồn về phía họ.
Lục Thừa Uyên không bận tâm đến xung quanh, đi thẳng về phía bàn làm việc của Lạc Ninh. Lúc này Diệp Tử đang cúi người xem kết quả chụp chiếu của Bân Bân cùng với Lạc Ninh.
Thấy Trì Húc cũng đi cùng, Lạc Ninh nhanh chóng huých nhẹ Diệp Tử một cái ra hiệu.
“Làm gì thế?” – Diệp Tử lẩm bẩm, vừa ngẩng đầu đã chạm phải ánh mắt của Trì Húc.
Ánh mắt họ chạm nhau, đầy sự ngập ngừng.
Lục Thừa Uyên lập tức nhận ra giữa Trì Húc và Diệp Tử có điều gì đó bất thường. Ánh mắt hai người như có sợi tơ vô hình níu kéo nhau.
Anh nhìn thấu nhưng không nói ra, chỉ cúi xuống hỏi nhỏ Lạc Ninh:
“Đã có kết quả chưa?”
Lạc Ninh cảm nhận rõ ánh mắt tò mò trong phòng đổ dồn về phía hai người, khiến cô hơi mất tự nhiên một chút.
Cô chỉ vào hình ảnh chụp chiếu trên màn hình máy tính, giới thiệu:
“Kết quả cho thấy thằng bé bị chấn động não nhẹ và tổn thương phổi. Tạm thời chưa cần phẫu thuật, nhưng tốt nhất nên nhập viện để theo dõi.”
“Anh xem có cần mời pháp y của các anh đến giám định thương tích không, tốt nhất là trong hôm nay. Ba của thằng bé đang trên đường tới.”
Lục Thừa Uyên nghe xong liền đứng thẳng dậy, quay sang nói với Trì Húc:
“Liên hệ với ông Trần, bảo ông ấy cử người đến giám định thương tích. Gọi thêm Triệu Lâm và Liêu Kiệt tới đây, lát nữa sẽ đưa người về cục để lấy lời khai.”
Trì Húc gật đầu rồi ra ngoài gọi điện.
Diệp Tử thấy vậy, liền viện cớ đi vệ sinh để lặng lẽ tránh mặt, không muốn làm “bóng đèn”.
Lục Thừa Uyên kéo ghế ngồi xuống cạnh Lạc Ninh, chống cằm nhìn cô ấy.
Lạc Ninh cau mày:
“Anh định ngồi đây mãi à?”
Lục Thừa Uyên nhướng mày cười:
“Không được à?”
Lục Thừa Uyên cười khẽ:
“Anh thay đồ ở cục lúc trưa rồi. Bọn anh trong đội hình sự thường mặc thường phục để tiện làm việc. Mặc cảnh phục nhiều khi bất tiện…”
“Em thích nhìn anh mặc cảnh phục à? Tối về anh mặc cho em xem nhé.”
Khóe miệng Lạc Ninh giật nhẹ:
“Anh nói chuyện với ai cũng ‘nói nhiều’ vậy à?”
Lục Thừa Uyên bật cười:
“Tất nhiên là không rồi, anh chỉ như vậy với em thôi. Với người khác thì anh nghiêm túc lắm.”
Lạc Ninh cho rằng anh đang trêu chọc mình, liền hỏi sang chuyện khác:
“Sao anh lại dẫn Trì Húc tới?”
Lục Thừa Uyên:
“Cậu ta nhất quyết đòi theo. Lúc anh chuẩn bị ra ngoài thì gặp, tiện nói chuyện vài câu, ai ngờ cậu ta cứ đòi đi cùng. Anh biết rõ lý do cậu ta muốn theo.”
Lạc Ninh nhướng mày:
“Lý do gì?”
Lục Thừa Uyên cười cười:
“Vì bác sĩ Diệp – bạn thân của em đó. Em cũng thấy rồi còn gì.”
Lạc Ninh bĩu môi:
“Nhưng ba của Diệp Tử không muốn có con rể làm cảnh sát.”
Lục Thừa Uyên cười nhạt:
“Vậy thì đành chịu. Lát anh sẽ tìm cơ hội nói với Trì Húc, bảo cậu ấy đừng bận tâm đến bác sĩ Diệp nữa.”
Lạc Ninh phản đối:
“Đừng can thiệp vào chuyện của người khác. Đó là chuyện duyên phận của họ, để họ tự quyết định.”
Lục Thừa Uyên gật đầu:
“Được rồi, nghe lời em. Hôm nay tan ca đúng giờ chứ? Chúng ta còn đi siêu thị nữa.”
Lạc Ninh:
“Chỉ cần người của anh làm việc đừng chậm chạp là được.”
Lục Thừa Uyên:
“Yên tâm, đội anh làm việc rất nhanh gọn.”
Đúng như lời Lục Thừa Uyên nói, pháp y và cảnh sát do Trì Húc liên hệ đã nhanh chóng tới nơi. Trong khi đó, ba của Bân Bân mới từ từ xuất hiện.
Người đàn ông vào phòng, trước tiên nói chuyện vài câu với người vợ hiện tại, rồi mới tới tìm Lạc Ninh.
Giọng anh ta khá gay gắt:
“Tôi là ba của Bân Bân, họ Lâm. Xin hỏi cô tên gì?”
Lạc Ninh ngẩng cằm, lạnh nhạt đáp lời:
“Tôi họ Lạc.”
Người đàn ông:
“Bác sĩ Lạc phải không? Vợ tôi nói con trai tôi chỉ vô tình ngã cầu thang, vậy mà vào viện lại bất tỉnh nhân sự. Các người đã làm gì thằng bé vậy?”
“Gọi cấp trên của cô tới đây, tôi muốn một lời giải thích, nếu không tôi sẽ khiếu nại lên Sở Y tế!”
Lạc Ninh vẻ mặt không thay đổi, nhìn thẳng anh ta:
“Anh Lâm, ý anh là con trai anh bị thương đầy mình, tổn thương phổi và chấn động não đều do tôi gây ra sao?”
Người đàn ông trừng mắt:
“Cô nói gì? Thằng bé bị thương đầy mình? Còn có tổn thương phổi và chấn động não? Thằng bé chỉ vì nghịch quá nên tự lăn cầu thang thôi mà.”
Lạc Ninh nhìn thẳng vào mắt anh ta:
“Ai nói với anh là do thằng bé nghịch nên bị ngã? Và anh biết không, vết thương trên người thằng bé không phải do một lần ngã mà có – cả ngực lẫn lưng đều đầy vết thương, cả vết mới lẫn vết cũ.”
“Chẳng lẽ con anh mỗi ngày đều lăn cầu thang, khiến bản thân bầm dập như vậy sao?”
Người đàn ông sững sờ:
“Chuyện này là sao? Chẳng lẽ… là bị đánh? Không thể nào, vợ tôi luôn chăm sóc Bân Bân rất cẩn thận…”
Anh ta nói đến đây thì dừng lại, quay sang nhìn vợ:
“Là em đánh nó à?”
Người phụ nữ vội vàng lắc đầu:
“Không phải em! Anh à, em thương Bân Bân còn không kịp, sao có thể đánh nó? Là cô ta vu khống em, cố ý nói quá sự việc lên, muốn kiếm tiền của chúng ta!”
Lạc Ninh nhếch môi cười lạnh:
“Đây là Bệnh viện Đức Khang, cô nghĩ Đức Khang của chúng tôi thèm mấy đồng tiền của các người ư?”
Đúng lúc đó, Tiểu Cầm đẩy Bân Bân quay lại.
Nhìn thấy con trai ngồi trên xe lăn, người đàn ông thở phào nhẹ nhõm một tiếng:
“Không phải các người nói thằng bé ngất xỉu sao? Nhìn thế này chẳng phải vẫn ổn đó sao?”
Lạc Ninh không đáp lời, bước qua người đàn ông, đi tới trước mặt Bân Bân, ngồi xuống, nhẹ nhàng hỏi:
“Bân Bân, cháu có thể như lúc nãy khi bác sĩ kiểm tra, cởi áo ra cho ba cháu xem được không?”
Bân Bân hơi do dự một chút, rồi ngoan ngoãn cởi áo ra.
Người đàn ông sững người khi nhìn thấy khắp người con trai chi chít những vết thương đáng sợ, mãi một lúc lâu mới hoàn hồn. Anh ta lập tức giơ tay, tát thẳng vào mặt người phụ nữ:
“Đồ đàn bà độc ác! Tôi tin tưởng cô như vậy, vậy mà cô dám hành hạ con trai tôi!”
Lục Thừa Uyên liếc mắt ra hiệu cho cấp dưới.
Triệu Lâm và Liêu Kiệt lập tức bước tới, rút giấy chứng nhận công tác, giơ ra trước mặt hai vợ chồng.
Triệu Lâm nói:
“Xin mời hai người theo chúng tôi về cục để làm rõ sự việc.”
Người phụ nữ thấy chuyện đã bại lộ, lập tức khụy xuống đất, ôm chặt lấy chân chồng mình, khóc lóc cầu xin:
“Chồng ơi, em sai rồi, em không nên đánh Bân Bân… nhưng em thật sự là vì muốn tốt cho thằng bé!”
Lạc Ninh trợn mắt:
“Vì muốn tốt cho nó mà đánh đến mức nội thương và chấn động não? Cô cũng giỏi thật đấy…”
“Còn anh nữa, anh Lâm, tốt nhất nên hỏi lại vợ mình xem tại sao cô ta lại đẩy con anh xuống cầu thang. Đây không phải là dạy dỗ con cái, đây là mưu sát! May mà thằng bé mạng lớn.”
Người đàn ông quay sang người vợ:
“Sao cô lại đẩy Bân Bân xuống cầu thang?”
Người phụ nữ vẫn cố chối:
“Không phải em, là thằng bé tự ngã!”
Trì Húc lạnh giọng nói xen vào:
“Về cục rồi nói tiếp, tối nay tôi sẽ ‘làm việc’ kỹ với hai người.”
Nói xong, anh quay người bước đi trước.