Chương 38: Chuẩn bị ra mắt gia đình

Chồng Cưới Vội Là Cảnh Sát Ngầm

Chương 38: Chuẩn bị ra mắt gia đình

Chồng Cưới Vội Là Cảnh Sát Ngầm thuộc thể loại Linh Dị, chương 38 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lục Thừa Uyên hiểu Lạc Ninh muốn hỏi gì, anh thành thật đáp:
“Ừ.”
Lạc Ninh khó hiểu hỏi:
“Tại sao?”
Lục Thừa Uyên cười:
“Trì Húc thích Diệp Tử.”
Lạc Ninh nhíu mày:
“Nhưng họ sẽ chẳng có kết quả tốt đẹp đâu. Bố mẹ Diệp Tử không muốn cô ấy lấy chồng là cảnh sát.”
Lục Thừa Uyên nhìn cô với ánh mắt đầy ẩn ý:
“Anh tin rằng mọi chuyện đều có thể thay đổi nếu có sự cố gắng.”
Lạc Ninh im lặng.
Cô không thể phủ nhận rằng đôi khi mọi chuyện đúng là như vậy.
Lục Thừa Uyên nắm tay cô, nói:
“Đi siêu thị thôi.”
Lạc Ninh thấy nhiều người xung quanh đang nhìn hai người họ, định rút tay lại.
Anh lại càng nắm chặt hơn.
Lên xe.
Lạc Ninh nhìn anh chằm chằm:
“Anh biết giờ anh đã nổi tiếng khắp thành phố Bắc Lĩnh rồi không?”
Lục Thừa Uyên:
“Không biết. Thật vậy à?”
“Anh nghĩ thử xem? Ai bảo anh trong buổi phỏng vấn lại nói muốn về nhà với vợ chứ? Chẳng phải nên nói những lời xã giao à? Chẳng hạn như tiếp tục cố gắng, phá thêm vài vụ án gì đó?”
Lục Thừa Uyên bật cười:
“Anh chưa bao giờ nói những lời xã giao như vậy. Lãnh đạo của anh cũng không yêu cầu anh phải nói thế.”
Lạc Ninh:
“… Thì ít nhất cũng có thể nói về nhà thăm bố mẹ chẳng hạn, sao cứ phải là ‘về nhà với vợ’ chứ?”
Lục Thừa Uyên ngừng lại một chút, rồi nói:
“Bố anh mất khi anh còn nhỏ. Mối quan hệ giữa anh và mẹ không tốt lắm, bình thường cũng ít khi liên lạc.”
Lạc Ninh ngạc nhiên:
“Xin lỗi, em không biết.”
Lục Thừa Uyên:
“Xin lỗi gì mà xin lỗi? Anh vốn định tìm thời gian để nói với em. Còn em thì sao?”
Ánh mắt Lạc Ninh chợt đượm buồn:
“Bố em cũng mất từ khi em còn nhỏ. Còn mẹ em… bà ấy ly hôn với bố em khi em mới ba tuổi, rồi theo một người đàn ông ra nước ngoài.”
“Từ lúc bà ấy rời đi, chưa từng liên lạc lại với em. Nên đối với em, bà ấy sống cũng như đã chết rồi. Em được bà nội nuôi lớn, sống cùng gia đình chú…”
Cô còn chưa nói xong thì điện thoại trong túi cô reo lên.
Lạc Ninh lấy điện thoại ra xem — là bà nội gọi đến.
“Là bà nội em, để em nghe máy, anh đừng lên tiếng.” – Lạc Ninh dặn trước.
Cô vuốt màn hình nghe máy:
“Bà ơi.”
Lý Hương Cúc:
“Ninh Ninh à, Lục Thừa Uyên về rồi phải không? Mấy hôm trước bà thấy trên TV có một Đội trưởng hình sự tên Lục Thừa Uyên, chẳng phải là cháu rể của bà đó sao?”
Lạc Ninh cười gượng:
“Bà đúng là tinh mắt thật đấy.”
Lý Hương Cúc:
“Thật đúng sao? Trời ơi, cháu rể của bà giỏi giang thế cơ à. Bao giờ cháu dẫn nó về ra mắt bà?”
Lạc Ninh liếc sang Lục Thừa Uyên, mặt không đổi sắc mà nói dối:
“Bà ơi, anh ấy bận lắm.”
Lục Thừa Uyên ngay lập tức “vạch trần” cô:
“Anh có thể nghỉ phép. Anh ba năm rồi chưa nghỉ, còn dư rất nhiều ngày phép.”
Tai bà cụ rất thính, nghe thấy thế thì mừng rỡ:
“Vậy khi nào các cháu sắp xếp được thì báo cho bà một tiếng. Bà sẽ bảo cả chú và gia đình chú cháu ở nhà đợi.”
“Vâng… bà ơi, ngày kia con nghỉ, vậy tạm định là ngày kia nhé.” – Lạc Ninh đành bất đắc dĩ đồng ý.
Lý Hương Cúc:
“Được, vậy ngày kia về sớm, ăn bữa cơm trưa ở nhà. Bà không làm phiền hai đứa nữa.”
Lạc Ninh:
“Bà cũng nghỉ sớm nhé.”
Sau khi cúp máy, Lục Thừa Uyên nói:
“Lát nữa mình tiện thể mua chút quà, ngày kia mang về nhà em.”
Lạc Ninh không phản đối:
“Được.”
Thật ra trong kế hoạch ban đầu của cô, cô vốn không định để hai bên gia đình gặp nhau quá sớm.
Cô muốn cả hai có thời gian tìm hiểu, nếu không hợp thì việc ly hôn cũng sẽ dễ dàng hơn.
Lục Thừa Uyên dường như đã nhìn thấu suy nghĩ của cô:
“Em đang lo gì? Không muốn anh gặp người nhà em sao?”
Lạc Ninh chối:
“Không, anh đừng suy nghĩ nhiều. Em không lo gì cả, chỉ là… hơi mệt thôi.”
Lục Thừa Uyên:
“Vậy… hay là mai mình đi siêu thị?”
Lạc Ninh:
“Không cần.”
Thấy tâm trạng vợ không tốt, Lục Thừa Uyên cũng không nói thêm lời nào nữa, tập trung lái xe.
Đến bãi đỗ xe siêu thị, Lục Thừa Uyên lấy một chiếc khẩu trang đeo lên:
“Đeo thế này chắc không ai nhận ra anh đâu.”
Lạc Ninh hơi sững người lại, rồi mới phản ứng.
Cô mở cửa xuống xe, bước nhanh về phía siêu thị.
Lục Thừa Uyên bước nhanh theo sau.
Vào siêu thị, anh lấy một chiếc xe đẩy, lặng lẽ đi bên cạnh cô, cùng nhau dạo quanh các quầy hàng.
Ở phía bên kia, Diệp Tử đang lái xe về phía nam theo chỉ dẫn của Trì Húc.
Cả hai không ai mở lời trước.
Đường không kẹt xe, Diệp Tử lái nhanh, chỉ mười mấy phút đã đến khu tập thể nơi nhà Trì Húc ở.
Cô đỗ xe trước cổng khu.
Trì Húc vẫn ngồi yên không nhúc nhích.
Diệp Tử quay sang nhìn anh:
“Anh không xuống xe à?”
Trì Húc ngập ngừng một chút, rồi nói:
“Xin lỗi, tôi vừa nhớ ra tối nay phải về cục làm thêm. Có thể phiền bác sĩ Diệp chở tôi về đơn vị được không?”
Diệp Tử cau mày, trong lòng thầm mắng: Sao không nói sớm chứ?!
Nhưng ngoài miệng không nói gì, chỉ lặng lẽ đạp ga rời đi.
Mười phút sau.
Xe dừng trước cổng Phân cục Nam Thành.
Diệp Tử giành nói trước:
“Phó Đội trưởng Trì, đi thong thả.”
Trì Húc ngập ngừng một chút, tháo dây an toàn, nhỏ giọng nói:
“Cảm ơn.”
Vừa khép cửa xe, Diệp Tử đã đạp ga phóng vụt đi như chạy trốn.
Lúc này, Lục Thừa Uyên – đang cùng vợ đi siêu thị – nhận được một tin nhắn.
Anh lấy điện thoại ra xem.
Là Trì Húc gửi đến:
“Tôi làm hỏng hết rồi.”
Lục Thừa Uyên hơi nhíu mày, nhưng chỉ trong thoáng chốc rồi bình thản cất điện thoại vào túi.
Lục Thừa Uyên chỉ vào mấy dẻ sườn, nói với Lạc Ninh:
“Sườn này trông ngon đấy, mua mấy dẻ đi, mai sáng mình nấu cháo sườn nhé?”
Lạc Ninh cũng thấy sườn hôm nay rất tươi, liền cầm nĩa chọn năm dẻ, bảo nhân viên cắt nhỏ và đóng túi cân hộ.
Chọn xong thực phẩm, hai người chuyển sang khu trái cây, lựa thêm vài loại.
Cuối cùng mới ghé đến khu quà tặng.
Lạc Ninh không có ý kiến gì, để mặc cho Lục Thừa Uyên chọn theo ý anh.
Chẳng mấy chốc, xe đẩy của họ đã chất đầy như một ngọn núi nhỏ.
Nhân viên siêu thị thấy vậy, liền nhanh chóng đẩy thêm một xe nữa đến hỗ trợ, còn nhiệt tình giới thiệu sản phẩm.
Không lâu sau, chiếc xe thứ hai cũng đã đầy ắp.
Lạc Ninh im lặng quan sát suốt cả quá trình – cô chỉ muốn xem liệu Lục Thừa Uyên có sẵn lòng chi tiền vì cô và gia đình cô không.
Cô từng thấy có những người phụ nữ vì tiếc tiền mà bệnh cũng không dám đi viện, để bệnh nhỏ thành bệnh lớn.
Trong khi đó, chồng họ lại dốc tiền nuôi nhân tình bên ngoài.
Cô – tuyệt đối sẽ không làm một người phụ nữ ngốc nghếch như thế.
Nếu Lục Thừa Uyên chịu chi, thì cô sẽ nhận.
Trước đây cô còn do dự có nên trả lại tiền sính lễ cho anh hay không, giờ thì quyết định rồi – sẽ giữ lại để mua nhà.
Vì Lục Thừa Uyên mua nhiều nên nhân viên siêu thị còn chủ động làm cho anh một thẻ VIP.
Sau đó dẫn họ đến làn thanh toán dành cho khách hàng ưu tiên.
Khi họ tính tiền xong, nhân viên còn giúp mang đồ ra tận bãi đỗ xe.
Cốp xe sau của Lục Thừa Uyên chất đầy kín mít.
Lên xe rồi, Lạc Ninh không nhịn được khẽ lẩm bẩm:
“Em đến siêu thị này bao nhiêu lần rồi, mà lần đầu tiên thấy có dịch vụ tốt đến vậy.”
Lục Thừa Uyên mỉm cười:
“Những nơi thế này, chỉ cần mình chi tiêu đủ nhiều, họ sẽ coi trọng mình.”
Khóe môi Lạc Ninh khẽ cong lên, cô cố ý nói:
“Hôm nay để anh phải tiêu tốn rồi.”
Lục Thừa Uyên không bận tâm:
“Không đáng bao nhiêu.”
Vừa khởi động xe, anh vừa cười nói:
“Trưa mai anh ghé chợ trái cây đặt thêm mấy thùng ngon, em xem còn thiếu gì thì liệt kê ra, mai anh mua luôn thể.”