Nằm trên giường sinh, từng cơn đau xé thịt xé da dội đến như sóng thần, không gian ngột ngạt đến nghẹt thở—đúng lúc ấy, điện thoại reo. Là anh. Chồng tôi.
Giọng anh lạnh lùng, đều đều, không một gợn sóng cảm xúc, như thể đang thông báo một điều hiển nhiên:
**“Tống Di, anh ngoại tình rồi.”**
**“Trước khi đứa bé ra đời, ly hôn đi.”**
**“Nhu Nhu còn trẻ, cô ấy không thể chịu được lời ra tiếng vào.”**
**“Anh phải cho cô ấy danh phận. Phải có một vị trí đàng hoàng.”**
**“Đừng hòng dùng đứa trẻ để níu kéo anh.”**
**“Em hiểu rõ hơn ai hết… một đứa trẻ sinh ra mà không được yêu thương… sẽ đau đớn đến mức nào.”**
Tôi im lặng. Mắt dán vào bức ảnh anh gửi—người con gái được nâng niu như ngọc như trăng, nụ cười trong trẻo như sương mai. Rồi tôi khẽ gật đầu.
Gật đầu như một bản năng, bình thản đến đáng sợ.
Không khóc. Không la hét. Không van xin.
Tôi không còn là người phụ nữ từng gào thét đến khản tiếng, từng điên cuồng níu kéo một bóng lưng đã quyết rời đi.
Tôi đã cạn kiệt. Nhưng không phải vì đau—mà vì đã tỉnh.
Và tôi không nói cho anh biết điều này:
Người con gái anh gọi là “ánh trăng thuần khiết”, là “tình yêu chân thành cuối cùng”…
Thực chất là một kẻ từng buông thả trong những đêm mờ ám, sống bằng những cuộc tình bán thân, và hiện giờ… đang mang trong người căn bệnh quỷ ám—**AIDS**.
Còn anh—
Người đàn ông tự cho mình quyền lựa chọn, tự hào vì dám “đi theo tiếng gọi trái tim”…
Đang từng bước bước vào cõi chết mà không hay.
Với những gì đã xảy ra…
Rất có thể, anh sẽ không sống đủ lâu để chứng kiến **tháng “thời gian bình tĩnh ly hôn”** mà chính anh vừa đề cập.
Và tôi?
Tôi chỉ lặng lẽ khép mắt, chờ đợi tiếng khóc đầu đời của con—
Trong khi tử thần đang nhẹ nhàng gõ cửa phòng anh.
Truyện Đề Cử






