Chồng Tôi Là Ma Vương Hủy Diệt Thế Giới
Bình Minh Lặng
Chồng Tôi Là Ma Vương Hủy Diệt Thế Giới thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Mặt trời ửng hồng tỏa ánh bình minh, núi non xanh tươi thấp thoáng làn khói bếp trong thôn.
Tiếng gà gáy vang vọng đánh thức Oanh Nhiên đang chìm trong giấc ngủ.
Nàng lẩm bẩm vài tiếng, kéo chăn che kín người rồi định ngủ tiếp, nhưng không sao chợp mắt được.
Dù vậy, nàng vẫn nằm im, nửa tỉnh nửa mê.
“Tối nay anh sẽ về. Anh chuyển chuồng gà ra sau núi nhé?”
Anh chàng thì thầm bên tai nàng với giọng trong trẻo.
Oanh Nhiên lắc đầu, kéo dài tiếng ngáp rồi lẩm bẩm một tiếng.
Căn phòng cửa đóng kín mít.
Trong bóng tối, anh chàng mặc áo lam bước đến bên giường, kéo chăn trùm kín đầu nàng xuống.
Anh cúi người, nhẹ nhàng nói bên tai nàng: “Sáng nay nàng muốn ăn gì?”
“Không ăn đâu. Hôm nay em ra trấn chơi rồi ăn ngoài đó luôn.”
Vì vừa tỉnh giấc nên giọng Oanh Nhiên mềm mại, uể oải.
“Nàng đi xe ngựa trong thôn ra trấn à?”
“Bạn em tới đón.”
“Nàng có bạn mới?”
“Là học sinh cũ của cha em. Bây giờ anh ấy đã là tu sĩ huyền đạo của môn phái nổi tiếng, biết điều khiển kiếm nên chở em tiện lắm.”
“Vậy anh đi đây.”
Oanh Nhiên gật đầu: “Ừ.”
Nàng quay người lại, nhắm mắt vươn tay về phía anh chàng. Anh thuận thế khom người để nàng ôm lấy cổ mình.
Rồi anh cúi đầu hôn lên trán nàng.
Oanh Nhiên cong môi nằm trên giường, nói với giọng lâng lâng: “Chàng cẩn thận nhé. Hai hôm trước em lên trấn nghe người ta kể chuyện, rằng gần huyện Vân Thủy lại có ma xuất hiện.”
Anh chàng vén lại lọn tóc vương trên trán nàng: “Ừ. Nhớ về nhà trước khi trời tối nhé.”
Oanh Nhiên gật đầu, gương mặt xinh xắn vẫn còn non nớt trông đến mà ngoan ngoãn.
Anh chàng ngồi dậy, nhẹ nhàng bước ra ngoài.
“Hoài Chân.” Oanh Nhiên bỗng gọi anh chàng quay lại, “Tối nay em muốn ăn thịt gà. Còn nữa, chàng đã giặt chiếc váy màu xanh lục của em chưa? Em muốn mặc.”
Anh chàng quay trở lại, lấy bộ váy màu xanh lục ra từ tủ quần áo và đặt lên chiếc kệ bên giường.
Oanh Nhiên vươn tay về phía anh. Khi anh chàng khom người xuống, nàng ôm lấy anh và nghiêng đầu hôn lên gương mặt anh.
Gương mặt anh chàng góc cạnh, sắc nét, ấy vậy mà làn da mịn màng, khi hôn lên rất mềm.
Oanh Nhiên hôn xong lại nằm xuống, chậm rãi nhắm mắt rồi vẫy tay với anh: “Chàng đi mau lên, không lại lỡ mất chuyến xe ra trấn Kim Thủy.”
Anh chàng trả lời: “Ừ, anh đi đây.”
Oanh Nhiên không gọi anh nữa, tiếp tục nằm trên giường mơ màng một hồi. Mãi đến khi cảm thấy đã không còn sớm nữa thì nàng mới miễn cưỡng ngồi dậy khỏi giường.
Nàng cởi chiếc áo ngủ ngắn tay và chiếc quần đùi ngủ được may riêng ra, thay vào bộ váy màu xanh biếc.
Tà váy nhẹ nhàng, thanh thoát, mặc vào rất dễ hoạt động. Oanh Nhiên cảm thấy hơi giống trang phục thời Tống, song cũng có điểm khác biệt.
Mặc váy xong, Oanh Nhiên rửa mặt bằng nước mát mà chồng đã chuẩn bị cho nàng.
Bây giờ đã là cuối xuân, thời tiết bắt đầu nóng lên nên nhiệt độ nước thế này rất thích hợp.
Rửa mặt xong nàng thấy thoải mái hơn nhiều. Nàng ngồi trước bàn trang điểm, bắt đầu trang điểm đơn giản.
Trong gương hiện ra đôi môi anh đào chúm chím và đôi mắt hạnh xinh xắn.
Oanh Nhiên nhìn mình trong gương, lại một lần nữa cảm thán cuộc sống diệu kỳ. Ai mà ngờ được kiếp này nàng lại giống y đúc nàng trước khi xuyên qua.
Chỉ khác ở chỗ kiếp trước nàng qua đời đột ngột vì tăng ca, đôi mắt đã sớm chết lặng dưới áp lực công việc.
Còn nàng giờ đây chỉ mới mười chín tuổi, một năm trước vừa thành thân. Chồng nàng đối xử với nàng còn tốt hơn cha mẹ cả hai kiếp cộng lại.
Ở nhà, nàng chẳng cần làm bất cứ việc gì, hằng ngày chỉ cần quan tâm phải sống sao cho vui là được.
Thật ra ban đầu nàng cũng cảm thấy áy náy.
Nền giáo dục của kiếp trước thì đã xa lắm rồi, tạm thời không nhắc đến.
Nhưng kiếp này, cha nàng lại là một thầy giáo. Mặc dù thế giới này không phải cổ đại thuần túy mà là thế giới tu tiên. Song cha nàng là thầy dạy người ta, đương nhiên cũng sẽ giáo dục nàng từ nhỏ đến lớn, rằng tam tòng tứ đức, và rằng con gái phải hiền lương thục đức.
Nàng không thích nghe mấy lời ấy, nhưng cũng không muốn sau khi kết hôn lại chỉ biết nhìn mà không biết làm.
Thế mà sau khi thành thân, chồng nàng lại nói: “Nàng cưới ta, chịu cùng ta chuyển về nơi núi non hẻo lánh thế này thì đã là khổ cho nàng lắm rồi. Nếu ta còn không chăm sóc được nàng thì cưới nàng làm gì nữa.”
Kể từ đó, mọi việc lớn nhỏ trong nhà đều do một tay anh ấy quán xuyến. Dần dà nàng cũng thành quen.
Chỉ thỉnh thoảng khi nổi hứng thì nàng mới phụ anh một tay, hoặc lắm lúc rảnh rỗi chẳng có gì làm, nàng sẽ thêu dây cột tóc và túi tiền cho anh.
Mặc dù tay nghề chẳng đến đâu, nhưng quan trọng là tấm lòng.
Trong lúc miên man suy nghĩ, lớp trang điểm đã hoàn tất. Oanh Nhiên đeo túi vải, cài lên chiếc trâm trúc khắc họa tiết hoa đào do chồng làm rồi ra ngoài.
Oanh Nhiên đến bên hồ nơi đã hẹn bạn, đợi một lát thì có một anh chàng ngự kiếm tới.
Anh chàng xấp xỉ tuổi Oanh Nhiên, tên là Quan Dập.
Trước đây y theo học cha Oanh Nhiên, vì không ủng hộ những giáo điều cổ hủ mà ông dạy nên đã thành bạn với nàng.
Ba năm trước, y được phát hiện là có căn cốt tu luyện nên đã được đưa đến Túc Kinh, thủ phủ của châu Ý Vương.
Hai hôm trước y vừa nhậm chức trở về, bây giờ đã là Huyền sai ở Huyền Nha huyện Vân Thủy.
“Oanh Oanh.”
Quan Dập đáp xuống trước mặt Oanh Nhiên, giả vờ tự nhiên chỉnh lại chiếc mũ màu vàng bị lệch. Y đưa mắt nhìn quanh một vòng rồi hỏi: “Sao chồng muội không ra tiễn muội? Nghe mẫu thân muội nói, dung mạo hắn ta ngàn năm khó gặp đấy.”
Oanh Nhiên bật cười: “Anh đừng nghe mẹ ta khoác lác. Anh còn lạ gì tính mẹ ta? Đến đen cũng có thể nói thành trắng.”
Nhưng mà quả thực dung mạo chồng nàng rất...
Oanh Nhiên nhớ lại tối hôm qua khi nàng nằm ngủ sát bên cạnh anh, bàn tay đã nhẹ vuốt gương mặt chồng.
Mặc dù đã thành thân được hai năm, nhưng nàng vẫn phải ngạc nhiên cảm thán như ngày đầu: Sao có người có thể đẹp đến vậy...
Quan Dập thi triển biến thanh kiếm to ra, sau đó gọi Oanh Nhiên lại: “Nghe cha muội bảo hắn ta là một thư sinh, học vấn rất khá, chỉ tiếc lại là phàm nhân, lại không định tham gia khoa cử do triều đình tổ chức cho người phàm. Vậy bây giờ hắn ta đang làm gì?”
Oanh Nhiên bước lên kiếm, siết chặt y phục của y, “Làm kế toán ở trấn Kim Thủy.”
“Thu nhập thế nào?”
Trong lúc hai người nói chuyện, kiếm dần bay lên.
Vì đột ngột lơ lửng trên không nên tim Oanh Nhiên như thắt lại. Đợi đến khi đã thích nghi với cảm giác bị gió vây quanh rồi, nàng thưởng thức phong cảnh dưới chân: “Cũng được, năm viên linh thạch một tháng.”
Quan Dập: “Đối với người phàm thì năm viên linh thạch cũng đủ rồi.”
Oanh Nhiên: “Ừ. Hơn nữa năm viên linh thạch ấy toàn chi tiêu cho ta thôi. Nếu ta không mua quần áo cho chàng ấy thì nửa năm chàng ấy chỉ mặc đi, mặc lại hai bộ đồ, vậy mà chẳng biết đổi.”
Quan Dập: “Vậy thì tốt. Ta còn đang định nếu hắn ta đối xử tệ với muội thì sẽ đi đánh hắn một trận.”
Oanh Nhiên bật cười, tiếng cười nhẹ nhàng trôi theo gió.
Chẳng mấy chốc bọn họ đã đến trấn Vân Thủy.
Kiếm hạ xuống trấn khiến mọi người xung quanh vội tránh đi, chẳng ai dám mạo phạm tu sĩ.
Oanh Nhiên cảm thán: “Ngự kiếm vui thật, còn tiện nữa.”
Quan Dập không đáp lời.
Oanh Nhiên lại nói: “Nhưng mà chồng ta đang định mua một chiếc xe ngựa cho ta. Bọn ta đang để dành tiền, như vậy cũng tốt.”
Quan Dập dẫn Oanh Nhiên đến tửu lâu tốt nhất trấn là Duyệt Hồng Lâu, suy nghĩ một lúc rồi bảo: “Hay là để ta cho muội linh thạch đi mua trước? Một tháng ta có năm mươi viên linh thạch, một mình ta dùng cũng không hết.”
Oanh Nhiên lắc đầu, hạ thấp giọng nói với Quan Dập: “Nếu vợ của anh đi mượn tiền anh chàng khác để mua xe ngựa thì anh có vui không?”
Quan Dập cười: “Muội cũng quan tâm hắn ta thật.”
Oanh Nhiên nghĩ đến chồng thì càng cười tươi hơn: “Chàng ấy tốt với ta lắm mà.”
Hai người vừa nói chuyện vừa bước vào Duyệt Hồng Lâu.
Thấy trong nhóm khách đến có tu sĩ, tiểu nhị lập tức đưa Quan Dập lên lầu hai, chọn chỗ ngồi đẹp sát lan can.
Vị trí này vừa có mành trúc ngăn cách thành một gian riêng, vừa có thể nghe được tiếng kể chuyện từ lầu dưới.
Quan Dập hỏi: “Muội thích chồng mình lắm à? Sau khi ta trở về mới hay tin muội đã thành thân, lúc ấy ta ngạc nhiên lắm. Kể từ khi muội đủ mười lăm tuổi, phụ thân muội cứ ép muội thành hôn mãi nhưng muội luôn kì kèo. Ta còn tưởng muội không định kết hôn.”
Oanh Nhiên ngồi xuống, cũng cảm thán: “Sống thế nào thì chẳng là sống, chỉ cần bản thân vui vẻ thì thế nào cũng được. Ta không muốn kết hôn, chẳng qua là do chưa gặp được người phù hợp, mà ta cũng không muốn chọn đại một người. Nếu cả đời vẫn không gặp được thì ta sẽ sống một mình.”