4. Chương 4: Xác sống truy đuổi

Chồng Tôi Là Ma Vương Hủy Diệt Thế Giới

Chương 4: Xác sống truy đuổi

Chồng Tôi Là Ma Vương Hủy Diệt Thế Giới thuộc thể loại Linh Dị, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Từ Ly Lăng cúi xuống, nhưng bàn tay vẫn còn đặt trên người nàng.
Bên trong phòng, tiếng kêu nhỏ nhẹ của Oanh Nhiên vang lên, giọng nàng như đang trách móc: “Đã bảo là đi ngủ đi!”
Từ Ly Lăng: “Nàng sờ tay ta.”
“Sờ lúc nào...”
Oanh Nhiên bỗng nhớ lại lúc tặng dây buộc tóc, vừa xấu hổ vừa giận dỗi, “Ý ta không phải thế. Lúc đó ta chỉ thấy tay chàng đẹp quá, ngón tay dài quá... A!”
Nàng kêu lên một tiếng nhỏ.
Hắn hỏi: “Dài không?”
“Từ Ly Lăng!”
Oanh Nhiên trách mắng hắn một câu rồi đẩy hắn ra, “Không được, ngày mai ta còn phải vào huyện!”
Trong màn giường, gương mặt trầm tĩnh của Từ Ly Lăng khuất trong bóng tối, “Đi tìm Quan Dập à?”
“Đi ăn bánh bao chiên giòn... Hôm qua đi trễ nên không...”
“Không cần đi, ngày mai ta sẽ mang về.”
“Ta không... Ta muốn đi...”
Thực ra là Quan Dập rủ nàng làm việc phù hợp, giúp Huyền Nha sao chép mấy văn thư cũ, nên nàng muốn đi xem.
Ban ngày nàng đã hứa với Quan Dập rồi.
Nàng không định làm lâu dài, chỉ muốn cùng Từ Ly Lăng tích cóp tiền mua xe ngựa.
Nàng không định nói cho hắn biết.
Nếu hắn biết, chắc chắn sẽ không nỡ để nàng vất vả.
“Đừng đi, được không?”
Từ Ly Lăng vùi mặt vào cổ nàng, giọng trầm thấp khàn khàn như lông vũ cọ qua tai nàng, khiến đầu óc nàng tê dại.
Oanh Nhiên mơ màng.
Mỗi lần như thế, nàng lại cảm thấy hắn chắc chắn là yêu tinh, bởi lời nói cử chỉ đều ẩn chứa mê lực cuốn người xuống vực thẳm.
Nàng không trả lời được, chỉ yếu ớt đẩy hắn ra và thỏa hiệp: “Tắt đèn đi.”
“Không tắt. Chẳng phải nàng thấy nó đẹp sao?”
Oanh Nhiên giận dỗi mắng yêu một tiếng, không muốn nói chuyện nữa.
Từ Ly Lăng có rất nhiều điểm tốt, nhưng đôi khi sự xấu xa vô tình hiện lên lại khiến nàng khó lòng chống đỡ.
Sự ác ý ấy thỉnh thoảng lại khiến nàng nghĩ hắn là ma.
Chỉ có ma tộc mới tiềm tàng sự xấu xa tự nhiên như thế, bởi đó vốn dĩ là bản tính của ma.
Tuy nhiên, nàng chỉ thầm mắng hắn như vậy trong lòng.
Nàng biết hắn không phải ma.
Hắn chỉ là một thư sinh mà thôi.
...
Cuối cùng, nàng được nghỉ ngơi. Từ Ly Lăng ôm nàng vào lòng.
Oanh Nhiên muốn cắn hắn một cái nhưng chẳng còn sức.
Từ Ly Lăng vỗ nhẹ lưng nàng, kh* c*n v*nh t** nàng: “Ngày mai ở nhà nghỉ ngơi cho khỏe. Ta sẽ về sớm, mang...”
Song Oanh Nhiên đã thiếp đi mất rồi.
*
Hôm sau, trong lúc mê màng, Oanh Nhiên nghe tiếng gọi lớn bên ngoài. Là giọng Quan Dập.
Nàng hé mắt, lờ mờ nhìn thấy Từ Ly Lăng buộc tóc bằng dải dây thêu hình trúc mà nàng tặng rồi bước ra ngoài.
Nàng quá mệt, chẳng muốn rời giường.
Vẫn nghe Quan Dập bên ngoài kêu lên: “Người chính là Từ Ly Lăng đấy à? Ta là anh trai khác cha khác mẹ của Oanh Oanh... Muội phu, dung mạo ngươi quả thật rất được đó ha ha ha ha ha ha ha ha... Hôm qua Oanh Oanh mới nhắc đến ngươi...”
Oanh Nhiên thấy ồn nên kéo chăn trùm kín đầu, rồi lại thiếp đi.
Khi tỉnh dậy, mặt trời đã cao. Nàng rời khỏi giường, thấy trong bếp có sẵn bánh bao chiên giòn mà mình thích, còn lại chẳng còn ai.
Nàng cầm bánh bao lên, cuối cùng vẫn quyết định ra ngoài.
Vì không có ai đón, nàng đành vào làng thuê xe bò đi huyện Vân Thủy.
Đến huyện, Oanh Nhiên đến Huyền Nha.
Dọc đường, nàng cảm thấy có ai đó theo dõi.
Khi quay đầu lại, chỉ thấy dòng người bình thường, chẳng có ai chú ý nàng.
Oanh Nhiên chợt thấy thảng thốt, chẳng lẽ gặp ma?
Nàng bước nhanh hơn về phía Huyền Nha.
Bước vào khu vực Huyền Nha, nơi tu sĩ hoạt động, hầu như chẳng có ai.
Nàng đến cổng chính hỏi lính gác, được chỉ đường: “Đi đường hẻm, vào cổng sau, Quan Dập đang ở đó. Cửa chính không tiện.”
Oanh Nhiên cảm ơn rồi bước vào hẻm.
Cảm giác bị theo dõi quay lại, khiến sống lưng nàng lạnh buốt.
Sau lưng vang tiếng động, có thứ gì đó lao về phía nàng.
Oanh Nhiên quay đầu, thấy một kẻ mặt mày xanh trắng như xác chết bò về phía mình bằng tay chân, miệng khó khăn nói: “Cuối cùng... Cũng có... Cơ hội... Ký...”
“Ma!”
Oanh Nhiên quay đầu bỏ chạy, nhưng hẻm bỗng dài ra vô tận và tối sầm.
Nàng chỉ biết liều mạng chạy.
Xác chết cũng liều mạng bò theo: “Đừng chạy... Tôi... Hệ thống... Của cô... Hiểu nhầm rồi... Khó khăn lắm tôi mới... Ký chủ... Cô... Nhiệm vụ...”
“Oanh Oanh!”
Một tiếng kêu vang lên. Oanh Nhiên vô thức quay đầu, thấy Quan Dập xách đao dẫn đầu nhóm Huyền sai chặt đứt đầu xác chết.
Các Huyền sai vội chạy tới, che khuất hiện trường và hỏi thăm: “Ngươi không sao chứ?”
Đầu óc Oanh Nhiên trống rỗng, kiệt sức ngã ngồi xuống đất.
Nàng hốt hoảng.
Quan Dập đưa nàng vào Huyền Nha nghỉ ngơi rồi mới hỏi: “Muội ổn không?”
Lúc bấy giờ Oanh Nhiên mới bình tĩnh, cảm ơn Quan Dập.
Quan Dập: “Huyền Nha có trách nhiệm xử lí xác sống ở huyện Vân Thủy, muội không cần cảm ơn. Nhưng muội có biết con xác sống đó xuất hiện từ đâu không? Sao nó lại bám theo muội?”
Oanh Nhiên cũng không rõ lắm.
Hình như lúc nãy nàng nghe thấy xác chết nói gì đó, nhưng vì hoảng sợ nên không nghe rõ.
Quan Dập: “Thôi bỏ đi, để ta đưa muội về nhà trước.”
Oanh Nhiên lắc đầu: “Ta tới để chép lại bản án cũ mà.”
“Muội mê tiền phát điên rồi, mới vừa gặp xác sống mà bây giờ còn lo kiếm tiền, xem ra chẳng sợ lắm đâu.”
Quan Dập trêu chọc rồi nói tiếp: “Được rồi, nhưng hôm nay đã muộn, lát nữa trời tối. Ngày mai muội đến sớm hơn một chút, công việc sao chép sẽ tính tiền theo từng bản.”
Oanh Nhiên gật đầu.
Sợ thì đương nhiên có sợ. Nhưng thân là phàm nhân, đa phần chuyện như vậy đều lấy mạng nàng.
Vậy mà nàng thoát được, ngoài may mắn ra, nàng chẳng nghĩ được gì khác.
Quan Dập để nàng nghỉ ngơi thêm, sau đó ngự kiếm đưa nàng về nhà.
Về đến nhà, Oanh Nhiên từ xa thấy Từ Ly Lăng ngồi trên ghế nằm trong sân, hình như đang đợi nàng.
Nàng chợt nhớ tối hôm qua hắn dặn đừng ra ngoài, hôm nay sẽ về sớm.
Vì cách khá xa, nàng không nhìn rõ vẻ mặt hắn.
Nhưng thấy Tiểu Hoàng ngoài cửa cụp đuôi, nàng đoán tâm trạng hắn không tốt.
Quan Dập chẳng hay biết, còn nhiệt tình vẫy tay với hắn: “Muội phu!”
Từ Ly Lăng đứng dậy đi ra ngoài.
Oanh Nhiên sờ sờ búi tóc, lảng tránh ánh mắt hắn, tâm trạng thoáng chút gượng gạo.
Tối qua nàng có ra ngoài, dù nàng ra ngoài hắn cũng chẳng có lý do trách.
Nhưng hắn đã ngồi đó đợi nàng bao lâu rồi?
Oanh Nhiên lo lắng nhìn về phía hắn.
Quan Dập lại bước lên trước, vô tình chắn ngang nàng và hắn, “Muội phu, lát nữa ngươi phải an ủi Oanh Oanh thật tốt nhé. Hôm nay muội ấy gặp xác sống, bị nó rượt đuổi, suýt nữa bị dọa chết rồi.”
“Xác sống?”
Oanh Nhiên nghe giọng hắn hơi trầm xuống.
Hắn né sang một bên, tránh Quan Dập rồi bước đến trước mặt nàng: “Nàng gặp xác sống sao?”
Oanh Nhiên thuận thế nhào vào lòng hắn, tủi thân gật đầu: “Ừm. Ta sợ lắm.”
Từ Ly Lăng ôm lấy nàng, dịu dàng vỗ về, song không cảm nhận được chút âm khí của xác sống nào từ người nàng.
Nhưng trông Quan Dập và nàng đều không giống nói dối.
Từ Ly Lăng liếc mắt nhìn Tiểu Hoàng ngoài cửa.
Tiểu Hoàng cứ ngỡ bầu trời sắp sụp.
Theo lệnh của hắn, nó đã lục soát khắp mười dặm quanh đây, gặp yêu quái nào cắn chết được thì tự cắn, không cắn chết được thì để hắn ra tay.
Hằng ngày nó đều tuần tra để bảo vệ nữ chủ nhân yếu ớt của mình.
Trong vòng mười dặm này, tuyệt đối không thể có bất cứ yêu ma quỷ quái nào!
Nó cụp đuôi, phát ra tiếng rên đầy oan ức với hắn.
Từ Ly Lăng thu ánh mắt lại, cảm ơn Quan Dập.
Quan Dập xua tay: “Không có gì, xử lý xác sống là việc của ta. Nhưng...”
Ánh mắt sắc bén của y nhìn về phía Tiểu Hoàng ngoài cửa: “Chó nhà các ngươi ăn thịt ở đâu vậy?”
Người bình thường có thể không nhận ra đó là thịt gì.
Nhưng thân là Huyền sai từng hoàn thành vô số nhiệm vụ, y có thể khẳng định con chó đó ăn thịt người.
Là thịt người tươi mới, hơn nữa còn là thịt tu sĩ có linh lực hùng hậu.
Tiểu Hoàng lập tức cảnh giác, ngậm lấy thịt và xương chạy biến.
Từ Ly Lăng: “Chắc là thịt nó tha từ trên núi xuống.”
Oanh Nhiên ngẩng đầu ra khỏi lồng ngực hắn: “Hôm nay chàng không đi thư các hả?”
Bình thường Tiểu Hoàng toàn ăn thịt do hắn mang từ trấn Kim Thủy về mà.