Chủ Bút Sao Anh Lại Lấy Ảnh Của Tôi Để Yêu Đương Online thuộc thể loại Linh Dị, chương 75 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Tinh ca, chúng ta đến nơi rồi.”
Bên ngoài cửa sổ xe vang lên tiếng gõ thận trọng của tài xế.
Úc Ninh vội vàng nhét xấp giấy ăn nhàu nát vào thùng rác âm tường, Từ Tinh Uyển cũng đang luống cuống thắt lại dây rút quần dài màu xám. Ánh mắt hai người chạm nhau trong chốc lát, đều bắt gặp từ mắt đối phương dấu vết mê loạn chưa tan và sự lúng túng rõ ràng.
Từ Tinh Uyển hít sâu một hơi, đẩy cửa xe ra. Không khí hơi lạnh của hầm gửi xe lập tức tràn vào, mang theo mùi ẩm của nước mưa và bê tông xộc thẳng vào mặt, khiến tinh thần người ta tỉnh táo lại ngay tức khắc.
Úc Ninh xuống xe theo, tài xế đứng ngay cạnh cửa xe, cười nói: “Ninh ca, Tinh ca khi đó không cho bọn em nói lung tung, bảo là chưa biết tình hình ở thành phố A sẽ ra sao, nói trước lại khiến anh lo lắng vô ích, đợi mọi chuyện ổn định rồi mới báo cho anh —— thật không ngờ hiệu suất của anh cao thật,”
Anh ta giơ một ngón tay cái lên, chân thành nói: “Quá đỉnh luôn!”
Úc Ninh lúc này mới nhìn rõ diện mạo của tài xế, là một trong những trợ lý của Từ Tinh Uyển: Tân Lỗi. Vừa nãy lên xe vội vàng nên không để ý, giờ nhìn đôi lông mày rậm và đôi mắt to dưới ánh đèn hầm gửi xe, quả thực rất dễ nhận ra.
"Không sao." Úc Ninh mỉm cười nói, “Vất vả cho mọi người rồi, tôi cũng không giúp được gì mấy...”
Anh còn chưa nói dứt lời, bàn tay đang buông thõng bên hông đột nhiên bị một bàn tay khác nắm lấy.
"Tiền thưởng tháng này của cậu ta lại sắp tăng gấp đôi rồi, sướng thật đấy." Từ Tinh Uyển hừ một tiếng, nắm chặt tay Úc Ninh, dẫn anh đi về phía trước, “Đi theo tôi, bên này.”
"—— Nhớ báo cho nhau một tiếng, cho các cậu nghỉ một ngày." Cậu lại quay đầu liếc nhìn Tân Lỗi, giọng điệu tối sầm: “Hôm nay các cậu đừng có mà bén mảng lên đây.”
Từ Tinh Uyển vốn có ám ảnh tâm lý với những căn biệt thự kiểu cũ xa hoa, ngay khi độc lập tài chính, cậu đã ra ngoài thuê căn hộ cao cấp rộng rãi ở trung tâm thành phố này. Bình thường cậu là đàn ông độc thân, sống cùng một nhóm trợ lý cũng không thành vấn đề, làm việc chung lại càng thuận tiện.
Nhưng lúc này... cậu từ chối việc bị vây xem.
"Ồ ồ, vâng ạ." Tân Lỗi mặt không biến sắc đóng cửa sau xe lại, dường như hoàn toàn không ngửi thấy mùi vị mập mờ, nồng nặc chưa tan hết trong không khí: “Một ngày có đủ không ạ?”
Úc Ninh đang nỗ lực "mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim", nghe vậy thì loạng choạng một cái, suýt chút nữa bị gờ giảm tốc không mấy rõ rệt dưới chân làm cho vấp ngã.
"...Khụ." Từ Tinh Uyển nhanh chóng đỡ lấy anh, nghiêm túc nói: “Nghĩ bậy bạ gì đấy? Giải đấu thường niên sắp bắt đầu rồi, sáng mai tất cả mau chóng quay lại làm việc cho tôi, ai không đến tính là nghỉ vô cớ.”
"Vâng, rõ ạ!" Tân Lỗi làm động tác chào kiểu quân đội: “Chúc Tinh ca và Ninh ca có một buổi tối vui vẻ!”
Anh ta cười hi hí nói xong, biết không nên nán lại đây lâu, lập tức nhanh nhẹn chui vào ghế lái, đèn hậu xe vẽ nên một vệt cong đỏ mượt mà trong hầm gửi xe tối mịt.
"Cái thằng ranh này..." Từ Tinh Uyển còn chưa mắng xong một câu, quay đầu lại đã thấy vành tai đỏ bừng của Úc Ninh, ngón tay cậu khẽ động đậy, lại khụ một tiếng nói: “...Đừng chấp cậu ta, thằng ranh này chỉ là quá muốn thể hiện thôi.”
Úc Ninh biết ngay, Từ Tinh Uyển ước chừng lại sắp tăng tiền thưởng cho Tân Lỗi rồi.
...Vị trí trợ lý số một của Tiểu Tra có vẻ đang lung lay rồi.
Hai người đi thang máy từ hầm gửi xe lên lầu, trong không gian chật hẹp bao trùm một loại tĩnh lặng đến lạ thường. Trong thang máy có camera, lại dừng lại vài lần giữa chừng, những khoảng hở khi cửa kim loại đóng mở hắt vào những vệt sáng tối và tiếng người đứt quãng bên ngoài.
Thế là Úc Ninh và Từ Tinh Uyển mỗi người đứng một góc, cúi đầu ngoan ngoãn nghịch điện thoại, khoảng cách xa vời vợi.
Tối qua vì thực sự không có tâm trạng để livestream nên Úc Ninh đã xin nghỉ. Tối nay... anh trực tiếp nhắn tin riêng cho quản lý [Nãi Lam Bao], xin nghỉ thêm một ngày nữa.
[Nãi Lam Bao]: Ninh Ninh ơi bạn đang bận lắm sao? Ngày mai không kịp cũng không sao đâu, vòng loại kéo dài tận bảy ngày cơ mà.
[Du Ninh]: ...Cũng ổn, ngày mai chắc là kịp.
Chắc là vậy.
Úc Ninh lặng lẽ nhìn lên trần thang máy.
Trần thang máy này được khảm một tấm gương inox. Khi Úc Ninh ngẩng đầu lên, liền thấy một Từ Tinh Uyển hơi biến dạng, trông tròn tròn, mập mạp ở bên cạnh cũng đang ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt của Úc Ninh trong gương.
Máu lập tức dồn lên vành tai.
Như bị ánh mắt kia thiêu đốt, cả hai đồng loạt quay mặt đi ngay lập tức.
Thang máy đến nơi.
Hai người một trước một sau bước ra khỏi cabin, tiếng bước chân đặc biệt rõ ràng trong hành lang yên tĩnh, suốt quãng đường im lặng đi đến trước cửa nhà Từ Tinh Uyển. Từ Tinh Uyển đã thuê ở đây hơn một năm rồi, đều tự mình lắp đặt trọn bộ nội thất thông minh, hệ thống kiểm soát cửa nhận diện khuôn mặt rất nhạy, một tiếng "tít", khóa cửa tức thì mở ra.
"Ngày mai cũng cài đặt khuôn mặt cho em." Từ Tinh Uyển nói khi vặn cửa.
Úc Ninh lí nhí "ừm" một tiếng, giọng nói mang theo chút khô khan không tự nhiên.
Từ Tinh Uyển kéo cửa ra, nghiêng người nhường đường, ra hiệu cho Úc Ninh vào trước.
Úc Ninh bước vào trong nhà, dải đèn LED ở rìa trần nhà tự động bật sáng, tỏa ra ánh sáng ấm áp màu hổ phách, độ sáng vừa đủ để anh nhìn rõ mặt đất, lại không khiến người ta khó thích nghi khi chuyển từ ngoài vào trong nhà.
Rèm cửa từ từ tự động khép lại, điều hòa khẽ kêu một tiếng rồi bắt đầu hoạt động, máy lọc không khí bắt đầu vận hành êm ái.
—— Có nhiều hơn nữa thì Úc Ninh cũng chẳng còn tâm trí nào mà quan tâm.
Anh vừa đi đến cạnh ghế sofa phòng khách, Từ Tinh Uyển liền nắm lấy tay anh, thuận thế đẩy anh ngả xuống sofa.
Một chân Từ Tinh Uyển chen vào giữa hai chân Úc Ninh, một tay chống lên lưng ghế sofa bên tai anh, bàn tay còn lại thì nâng lấy má anh, cúi đầu hôn xuống.
Lúc trước ở trên xe, dù biết là có vách ngăn, phía trước về lý thuyết là không nghe thấy gì, nhưng tâm lý vẫn luôn căng thẳng, sợ phát ra bất kỳ âm thanh nào gây hiểu lầm.
Cộng thêm đây là lần đầu tiên Úc Ninh hôn người khác, ngượng ngùng đến mức gần như vụng về, hai môi vừa chạm nhau, trái tim đã đập loạn xạ như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Đợi đến khi Từ Tinh Uyển dùng đầu lưỡi thăm dò cạy mở hàm răng anh, anh càng thêm phần hoang mang không biết làm sao, chỉ có thể ngoan ngoãn há miệng, ngón tay suýt chút nữa vò nát tay áo của Từ Tinh Uyển.
Từ Tinh Uyển chắc cũng cảm nhận được sự căng cứng của anh, sợ làm anh hoảng nên nhất thời cũng không dám hôn quá sâu. Có điều lúc đó cơ thể cậu đang nóng ran, nếm thử một lát liền không nhịn được, áp sát vào cơ thể Úc Ninh mà khẽ cọ xát trong run rẩy.
Úc Ninh cảm nhận được sự nóng bỏng áp sát đó, nghĩ đến tâm nguyện ban đầu của mình, nhắm mắt đưa chân, bàn tay liền thăm dò xuống dưới.
…
Ở trên xe đúng là có một loại kích thích khó tả, nhưng cũng có thể nghe thấy tiếng xe cộ tấp nập, tiếng người ồn ào bên ngoài, có một loại căng thẳng vì có thể bị lộ bất cứ lúc nào và cần phải dừng lại, thực sự không thể làm đến cùng.
Mà lúc này, họ đã trở về nhà của Từ Tinh Uyển, hoàn toàn ngăn cách mọi ồn ào ở phía sau.
Vừa nãy ở hầm gửi xe thậm chí là trong thang máy, họ đều không dám nhìn thẳng vào mắt nhau, thậm chí là cố ý hay vô tình né tránh ánh mắt của đối phương, chính là vì họ tâm tư ngầm hiểu ——
Dư vị chưa dứt và sự kỳ vọng bị kìm nén đang lan tỏa giữa hai người, gần như chạm vào là bùng nổ.
Mỗi lần ánh mắt tình cờ giao nhau, gần như đều nổ ra tia lửa chát chúa. Như củi khô gặp lửa, hôm nay mới biết ta là ta.
"Há miệng ra." Từ Tinh Uyển thấp giọng dẫn dụ, giọng khàn đến mức không còn rõ ràng.
Úc Ninh vừa ngoan ngoãn há môi thêm một chút, Từ Tinh Uyển liền lập tức nhân cơ hội hôn sâu hơn.
“Ưm... đừng...”
Úc Ninh thăm dò muốn hôn lại, đầu lưỡi vừa thò ra đã bị ngậm lấy mút mạnh một cái, một trận tê dại như điện giật chạy từ xương sống thẳng lên các đầu dây thần kinh. Đại não Úc Ninh trống rỗng mất hai giây, cảm nhận được sự ướt át bên môi, má nóng bừng đưa tay lên đẩy:
“Cậu đừng... không hôn kiểu này nữa...”
Nếu không lát nữa nước bọt chảy đầy đất thì mất mặt chết mất!
Từ Tinh Uyển thở dốc vài hơi mới cưỡng ép kìm nén bản thân, buông Úc Ninh ra, lùi lại một chút nhìn anh.
Cậu đứng ngược sáng đèn phòng khách, đôi đồng tử nhạt màu như vầng trăng ẩn hiện, tuấn tú đến mức khiến người ta tim đập chân run.
Úc Ninh giơ tay che mắt, nhưng không giấu nổi vành tai đỏ bừng như nhỏ máu: “Hay là, cậu đi tắt đèn đi cũng được...”
"Rất đẹp." Từ Tinh Uyển nói.
"Hửm...?" Úc Ninh không hiểu lắm cậu đang chỉ cái gì, ngón tay hơi hé ra, chớp chớp mắt nhìn cậu qua kẽ hở.
"...Tôi nói em đấy." Từ Tinh Uyển suýt nữa thì bị phản ứng này của Úc Ninh làm cho tan chảy, cúi đầu liên tục hôn lên mấy ngón tay anh: “Không chỉ lúc bình thường nghiêm túc là đẹp, mà dáng vẻ khi động tình bây giờ cũng đặc biệt đẹp. Trong mắt em chỉ có tôi... chỉ có tôi mới được nhìn thấy gương mặt này của em lúc này, chỉ nghĩ thôi đã không chịu nổi rồi, sung sướng chết đi được, vậy mà lại có thể thành hiện thực. Ninh Ninh, sao em đối tốt với tôi thế?”
"..." Úc Ninh bị cậu hôn đến mức đầu ngón tay tê dại, thực sự là muốn đánh cậu cũng sợ cậu sẽ thích, cuối cùng vẫn không nhịn được, tượng trưng tặng cậu một cái tát nhẹ: “Cậu sến súa chết đi được.”
Từ Tinh Uyển mắt không chớp lấy đón cái tát này, thuận thế bắt lấy tay Úc Ninh, áp lên má mình cọ cọ, giống hệt một con chó lớn đang ra sức vẫy đuôi: “Vậy Ninh Ninh, có thể không tắt đèn được không?”
"...Tùy cậu." Đốt ngón tay Úc Ninh co lại, quay mặt đi, hồi lâu sau mới từ mũi thốt ra một câu nhỏ xíu không thể nghe thấy.
Từ Tinh Uyển như vớ được vàng, lập tức lại nghiêng người phủ xuống, hôn một cái thật kêu lên mặt anh: “Tôi biết ngay Ninh Ninh thích tôi mà, tôi cũng yêu ——”
Úc Ninh bị cậu làm cho sến không chịu nổi, quay đầu lại định tặng cho cậu một cái nữa, còn chưa kịp nhìn rõ người đã bị kẽ hở len vào, hôn một cái thật sâu và chắc chắn.
Lần này nụ hôn đến sâu hơn và gấp gáp hơn, đầu lưỡi nóng bỏng tiến thẳng vào bên trong, gần như tham lam chiếm đoạt hơi thở của anh, tiếng nước dính dấp và mềm mại lan tỏa giữa môi và răng. Cơ thể hai người càng dán chặt vào nhau, gần như có thể cảm nhận được nhịp tim mất kiểm soát của nhau đang hòa cùng nhịp…
“Ưm ưm... đợi, đợi chút! ...Ư, dừng, dừng lại, tôi nói nghiêm túc đấy... dưới gầm sofa hình như có người!!”
Úc Ninh phải cường điệu đến mức này, Từ Tinh Uyển mới chịu lưu luyến không rời, buông ra rồi ngồi dậy, quay đầu quét nhìn bóng tối dưới gầm sofa, miệng còn nói: “Yên tâm đi Ninh Ninh, sofa này là tôi mua, chân ngắn, dưới gầm không giấu được người đâu... Có phải em nhìn nhầm chân sofa thành chân người ——”
Lời còn chưa dứt, một cái bóng vọt ra từ bên chân Úc Ninh, nhanh nhẹn nhảy lên bàn trà. Ánh sáng ở đây sáng hơn, phác họa rõ ràng toàn bộ diện mạo của nó:
Một khuôn mặt bẹt to, nửa dưới bên phải là lông đen vàng lẫn lộn, phía trên bên trái lưa thưa vài chỏm lông trắng, chì ra hai cái răng hô nhỏ. Một đôi mắt tròn xoe màu xanh thẳm đang nhìn chằm chằm hai người một cách đầy tinh ranh, giống hệt một ông bác mèo từng trải, không nỡ nhìn đôi tình nhân trẻ loài người quấn quýt.
Úc Ninh và Từ Tinh Uyển gần như đồng thanh: “...Nhị Cẩu?”
Úc Ninh là vì ấn tượng sâu sắc với ngoại hình độc đáo của con mèo này, còn Từ Tinh Uyển thì hậm hực đưa tay búng một cái vào đầu mèo: “Nhị Cẩu con ơi, ba đi vắng cũng đâu có đối xử tệ với con, đi còn tìm người ngày nào cũng cho con ăn, vậy mà con lại báo đáp ba vào lúc mấu chốt thế này ư??”
Mèo con không hiểu, mèo con chỉ muốn làm nũng.
Nhị Cẩu nghiêng nghiêng đầu, nhắm chuẩn Từ Tinh Uyển, một cú phóng thẳng người, chính xác như một quả pháo nhỏ rơi thẳng vào lòng cậu.
“...Á!”
Móng mèo mang theo lực xung kích không thương tiếc giẫm qua một vị trí nhạy cảm nào đó, Từ Tinh Uyển tức khắc kêu đau thành tiếng.
Úc Ninh: “...”
Quả nhiên con mình nuôi vẫn là lợi hại nhất, đòn "chí mạng" dành cho ba ruột cũng thật phi thường.
"...Em còn cười!" Từ Tinh Uyển hồi phục lại, quay đầu thấy biểu cảm mím môi nhịn cười của Úc Ninh, nhất thời thẹn quá hóa giận, bế thốc anh lên kiểu bế ngang, bước huỳnh huỵch về phía phòng ngủ.
“Loạn thật rồi, hôm nay phải trị em trước, rồi mới dạy dỗ nó sau...”
"Cậu thực sự không sao chứ? Không cần đi xem thử à?" Úc Ninh ôm lấy cổ cậu, không dám động đậy lung tung, chỉ thấp giọng nghiêm túc hỏi: “Đừng có cố quá nhé.”
"Thực sự không sao." Đợi đến khi thuận lợi bế được Úc Ninh vào phòng ngủ, nhìn thấy người trước mặt ngoan ngoãn, xinh đẹp, lại còn tràn đầy lo lắng ngẩng mặt lên nhìn mình, Từ Tinh Uyển mỉm cười: “Bị mèo giẫm một cái thì thấm tháp gì, em cũng coi thường tôi quá rồi đấy? Không tin tôi sẽ chứng minh cho em thấy ngay đây.”
Úc Ninh bị vén áo len lên một nửa mới phản ứng lại được ——
Thế này mà cũng bị lừa sao?
Cái người này tâm cơ sâu xa thật đấy!!