Hắn sống theo hai nguyên tắc tưởng chừng đối lập, định hình một bản thể kỳ lạ: Lời nói của hắn chưa bao giờ biết đến sự dối trá, nhưng niềm tin lại là thứ xa xỉ – đặc biệt là với chính bản thân hắn.
"Nếu ngươi chưa từng lừa dối ai, vậy tại sao lại không tin lời mình nói?" Một câu chất vấn sắc bén, vạch trần nghịch lý.
Nhưng câu trả lời, lạnh lùng và rúng động, còn đáng kinh ngạc hơn: "À, xin lỗi, tôi quên mất. Tôi không xem bản thân là con người."
Truyện Đề Cử






