Chương 6: Dấu Vết Máu

Chu Tước Đường - Quỷ Mã Tinh

Chương 6: Dấu Vết Máu

Chu Tước Đường - Quỷ Mã Tinh thuộc thể loại Linh Dị, chương 6 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đường Chấn Vân giật mình, vội chạy vào xem. Quả nhiên, bên cạnh lỗ thoát nước có một chiếc răng nhỏ, chỉ cần nhìn qua cũng biết ngay là răng người. Sao lúc trước anh lại không thấy? Có lẽ vì lúc đó nút bịt ống thoát nước che khuất tầm nhìn. Liệu hung thủ đã sát hại nạn nhân ngay chỗ này? Nếu không, sao lại có răng người ở đây?
Anh rời khỏi phòng tắm, định chia sẻ suy nghĩ với Lương Kiến thì phát hiện ông đã biến mất.
Bỗng có tiếng gọi từ tầng trên:
“Tiểu Đường.”
Anh vội vàng bước lên cầu thang, nhưng vừa đến nơi đã thấy sắc mặt Lương Kiến không bình thường.
“Có chuyện gì vậy?” Anh hỏi gấp.
Lương Kiến chỉ vào chiếc tủ âm tường.
Anh tiến đến mở cửa, lập tức hít mạnh một hơi lạnh. Bên trong là một người phụ nữ… chính xác hơn, là xác chết phân hủy của một người phụ nữ. Cô ấy không mặc quần áo, không có tóc, toàn thân co lại thành một khối. Đường Chấn Vân nhanh chóng nhận ra, cô ấy chỉ còn một tay.
“Cô ấy chính là chủ nhân của bàn tay đó…” Anh lẩm bẩm.
“Tôi chỉ muốn biết tóc của cô ấy đâu rồi. Sao lại trọc đầu như vậy?…” Lương Kiến lẩm bẩm, sắc mặt buồn thảm.
Trong nửa tiếng tiếp theo, Đường Chấn Vân và Lương Kiến kiểm tra lại toàn bộ tòa nhà số 25 lần nữa. Kết quả là, họ phát hiện một cái hố dưới đất gần nhà vệ sinh tầng trệt. Trong hố có ba xác chết phân hủy của phụ nữ, hoàn toàn giống với xác chết mà họ phát hiện trước đó, cả ba đều trọc đầu. Ngoài ra, trong hố còn chứa khoảng một ký hương liệu Ấn Độ. Đường Chấn Vân thầm nghĩ, chẳng trách mùi trong nhà này lại kỳ lạ đến vậy.
“Khốn nạn…” Lương Kiến cúi đầu nhìn ba xác chết trong hố, người lảo đảo như sắp ngất.
“Anh sao vậy?”
Lương Kiến đẩy anh ra, bước nhanh đến sân thượng, thở phào một hơi thật dài.
“Cậu biết không? Một năm trước, bọn tôi từng vớt được hai xác chết từ sông Hoàng Phổ, tình trạng cũng gần giống hôm nay, đều là phụ nữ bị sát hại, cạo trọc đầu… Khác một chút là, hai người đó đã ngoài năm, sáu mươi tuổi…”
“Lúc đó các anh có lập án không?” Đường Chấn Vân hỏi.
Lương Kiến lấy khăn tay che miệng, nôn khan hai tiếng mới trả lời được: “Lập án làm gì! Toàn là xác vô danh! Mỗi ngày sông Hoàng Phổ đều trôi dạt không biết bao nhiêu xác chết vô danh. Chúng tôi có đăng thông báo tìm người mất tích, nhưng không ai đến nhận xác.”
“Xác đó… còn không?”
Lương Kiến không trả lời.
“Vậy… lần này thì sao? Có thể lập án rồi chứ?” Đường Chấn Vân thử hỏi lại.
“Không lập án thì tôi gọi pháp y đến làm gì?”
Đường Chấn Vân cảm thấy sắc mặt của Lương Kiến không được tốt.
“Anh có muốn nghỉ ngơi một lát không?” Đường Chấn Vân quan tâm hỏi.
Lương Kiến xua tay, “Pháp y sắp đến rồi, tôi đợi cậu ta.”
Ông vừa dứt lời thì cửa nhà số 25 bị đẩy ra. Mấy cảnh sát mặc đồng phục bước nhanh vào. Đường Chấn Vân nhận ra họ, trong đồn anh từng giao tiếp qua với mấy người này.
“Hạ pháp y đâu rồi?” Lương Kiến hỏi.
“Anh ấy ở phía sau, đang kiểm tra đống rác ở đầu hẻm.” Một cảnh sát trả lời.
Pháp y họ Hạ? Cái họ này khiến Đường Chấn Vân bất giác lặng đi.
“Anh ta là người ở đâu?” Anh lập tức hỏi.
“Trùng hợp thật, cũng là người Nam Kinh.” Lương Kiến đáp.
Pháp y họ Hạ, người Nam Kinh… Trong đầu Đường Chấn Vân lập tức hiện lên một cái tên, nhưng anh nhanh chóng tự gạt bỏ suy nghĩ đó, đời nào lại trùng hợp đến thế! Không thể là Hạ Mạc được. Dù vậy, anh vẫn không kiềm được mà chạy ra ngoài ngay lập tức, giờ anh rất muốn xác nhận, pháp y họ Hạ này có phải là người anh nghĩ tới không.
Anh chạy một mạch đến phố Bình Vọng, quả nhiên nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc đang ngồi xổm ở góc tường, chăm chú xem xét thứ gì đó.
Từ nửa năm trước, sau khi Hạ Anh Kỳ và Hạ Mạc rời khỏi nhà họ Hạ, anh đã liên tục tìm kiếm tung tích hai người, nhưng vẫn không có tin tức. Nghe nói ban đầu họ từng ở một nhà trọ vùng ngoại thành ba ngày, sau đó rời đi, nhân viên trọ chẳng nhớ rõ gì, cũng chẳng cung cấp manh mối hữu ích. Anh vốn định, sau khi ổn định công việc ở đồn cảnh sát Tĩnh An, sẽ đăng báo tìm người, không ngờ hôm nay lại gặp lại trong hoàn cảnh này…
“Hạ Mạc!” Anh cất tiếng gọi, đồng thời giảm tốc độ chạy.
Hạ Mạc ngẩng đầu lên, nhìn thấy anh, sững sờ một lúc, rồi ngay lập tức vui mừng đứng dậy bước nhanh tới:
“Cậu?! Đường Chấn Vân? Là cậu thật sao? Ha ha, không ngờ lại gặp cậu ở đây!”
Đường Chấn Vân đoán chắc nét mặt sững sờ của mình lúc này trông hẳn rất buồn cười. Anh thật sự vẫn chưa hoàn hồn, không thể ngờ rằng, người mà suốt nửa năm qua anh dốc lòng tìm kiếm lại đột ngột xuất hiện ngay trước mắt mình như thế này.
“Ê, sao cậu lại ở đây vậy?” Hạ Mạc hỏi.
Chẳng lẽ trên đời lại có chuyện trùng hợp đến thế?
“Tôi còn đang định hỏi cậu đấy, sao cậu lại ở đây?”
Anh hỏi, trong lòng không khỏi ngạc nhiên.