Chưa Tường Nhân Quả - Miêu Khuẩn
Duyên Nợ Ban Ngày
Chưa Tường Nhân Quả - Miêu Khuẩn thuộc thể loại Linh Dị, chương 12 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cái sự “có duyên” này thật sự… đậm đến mức hơi quá.
Phong Vạn Lý lẽo đẽo theo sau Hà Minh bước vào thang máy. Giờ này hầu như không ai đi lại, trong cabin chỉ còn hai người họ.
“Sếp, tầng nào vậy?” Phong Vạn Lý cười toe toét.
Hà Minh liếc anh ta một cái. Quả là Hồ tộc, gian xảo hiện ra rõ trên mặt. Nhưng nghĩ cho cùng, dù mình tự bấm hay nhờ Phong Vạn Lý, cậu ta đều biết mình ở tầng nào.
Cân nhắc xong, Hà Minh dứt khoát nhường: “Tầng tám.”
Phong Vạn Lý sững người. Ban đầu chỉ muốn trêu thôi, chẳng quan tâm sếp ở tầng nào. Giờ thì khác rồi. Nếu thật sự là hàng xóm, đúng khó xử muốn chui xuống đất.
Hà Minh thấy đối phương im lặng liền nhướn mày hỏi: “Sao vậy?”
“Ơ… số phòng của anh là bao nhiêu?” Phong Vạn Lý hỏi rồi thấy Hà Minh vẫn ngơ ngác nên vội bổ sung: “Quan trọng với tôi lắm đó.”
Hà Minh càng nghi hoặc, định buông vài câu cà khịa nhưng nhìn bảng nút chỉ thấy mỗi tầng tám sáng. Một linh cảm không lành ùa đến, mấy lời đang định nói nghẹn lại, anh ngoan ngoãn đáp: “Tám lẻ chín.”
Phong Vạn Lý thở phào như trút được gánh nặng. Tòa chung cư thiết kế hình vuông rỗng giữa, thang máy ở giữa, phòng lẻ một đầu dãy, còn lẻ chín ở tận cuối. Dù chỉ vài bước, vẫn còn khoảng sân chung ngăn cách. Vậy là tránh được cảnh oan gia sát vách.
“May quá, tôi tám lẻ một.” Phong Vạn Lý vừa nói vừa vỗ ngực. “Từ lúc đó tôi thấy mình hơi bị kì quặc quá đà.”
Hà Minh không đáp, trong lòng âm thầm đồng tình, thậm chí lặng lẽ mắng một câu: “Duyên cái kiểu gì mà quấn chặt vậy trời…”
.
Vài ngày yên bình trôi qua rất nhanh, đến sáng thứ Hai vừa ngồi vào ghế thì nhận tin: Một người đàn ông bị chém cụt tay ngay giữa đường.
Cả nhóm kéo nhau đến bệnh viện thăm nạn nhân, một người tên Vương Trành.
Vừa nhìn vết thương đen xì, khí đen quẩn quanh, Phong Vạn Lý biết ngay tên này gặp Ma tộc, khỏi cần đoán.
“Tôi nói thật đó! Mắt gã ta đỏ như máu, rồi… chỉ chớp mắt thôi, tay tôi bay luôn!” Vương Trành run rẩy kể, rõ ràng trước đó đã bị người ta coi là thần kinh.
Cố Tình Thâm gật đầu: “Chúng tôi tin anh. Anh kể kỹ hơn lúc xảy ra việc đi?”
Được tin tưởng, Vương Trành nhẹ nhõm: “Lúc đó tôi đi qua con hẻm, trời đã khuya, hẻm vắng như chùa bà Đanh. Vậy mà có gã mặc áo hoodie đen đứng lù lù. Tôi chỉ liếc thêm vài cái…”
“Rồi hắn lao tới, chặt tay tôi! Đáng sợ ở chỗ… hắn không cầm vũ khí gì hết!” Vương Trành nhìn tay trái trống rỗng.
Phong Vạn Lý nghe đến đó thôi không nghe mấy lời khách sáo của Cố Tình Thâm nữa, quay sang nhìn Hà Minh đang đứng cạnh cửa sổ. Ánh nắng xuyên qua kính tạo bóng lưng yên tĩnh đến mức như vị cứu thế bước ra từ ánh sáng chói chang.
Đã từng có tin đồn Hà Minh diệt cả tộc, tội này chẳng khác nào giết cha giết mẹ, phản thầy hại bạn. Nhưng Phong Vạn Lý nhìn kiểu gì cũng không tin. Một người như vậy, sao có thể làm chuyện ấy? Dù lạnh lùng, nhưng không phải kiểu máu lạnh. Nếu lời đồn đúng, đằng sau nhất định có bí mật chưa ai biết.
“Cậu nhìn tôi làm gì?” Giọng Hà Minh vang lên kéo cậu ra khỏi dòng suy nghĩ.
“Tôi đang nghĩ, anh mà đi đóng phim thần tượng thì khỏi lo cơm áo.” Phong Vạn Lý cười nhăn, “Dù sao giờ chắc anh cũng không thiếu tiền, sếp mà!”
Hà Minh nghe những lời lảm nhảm chỉ biết thở dài, không đáp, quay người ra khỏi phòng bệnh.
Cố Tình Thâm nghe xong màn “khen” ấy, nhớ lại mấy pha quấy phá của Phong Vạn Lý, liền nhìn cậu như nhìn sinh vật lạ.
“Ới ới, chị Cố! Đừng nhìn tôi như tôi từ hành tinh khác tới!” Phong Vạn Lý vừa đi theo vừa chống chế.
Ngụy Hằng đi sau nhếch mép lầm bầm: “Anh không kỳ quặc thì còn ai? Đang điều tra án mà tự dưng đi trêu sếp làm gì?”
Trong phòng, Vương Trành nhìn cánh cửa khép lại, nghi ngờ trỗi dậy trong lòng: “Cái đội trinh thám này… uy tín thật không ta? Có khi bị mấy bình luận mạng lừa rồi.”
Thực ra Vương Trành không biết nên tin họ hay không. Vụ mình vướng vào quá kỳ quái, sợ cảnh sát điều tra ra thân phận thì mình vào tù, nên mới tìm đến Đội Trinh thám Kiếp. Người ta đến, hắn còn thấy sợ vì gần đây có người hỏi thăm về họ… nghe nói đội này bí hiểm lắm, không biết thật giả ra sao, nếu không sợ vạ lây thì lâu mới dám đến.
Hắn lấy điện thoại ra, xem lại đoạn hội thoại trước: “Thông tin người này khó tìm lắm, phải thêm tiền. Nhớ chuyển khoản.”
“Không vấn đề. Vẫn chỗ cũ.” Đối phương đáp.
Vương Trành tất nhiên biết thủ phạm là ai, nhưng không dám nói. Một đội điều tra kỳ bí thế kia, lỡ họ biết mình bán thông tin thì có khi dọn dẹp luôn.
Lúc này Cố Tình Thâm quay sang Hà Minh: “Sếp, chúng ta đi xem cái hẻm đó chứ?”
“Ừ.”
Vừa ra khỏi bệnh viện chưa xa, Hà Minh đã bị một người chạy vội đâm sầm vào.
“Xin lỗi, xin lỗi! Tôi không để ý…” Người kia lúng túng nhìn Hà Minh: “Anh không sao chứ?”
“…Tần Dương?” Ngụy Hằng ngạc nhiên kêu lên, rõ ràng quen biết.
Phong Vạn Lý liếc người mới đến, áo thun trắng, quần jeans xanh, dáng trẻ trung, nụ cười chói như mặt trời giữa trưa.
Tần Dương ngước nhìn Ngụy Hằng, ngạc nhiên như vừa nhận ra: “A Ngụy! Trời đất ơi! Lâu quá không gặp!”
Ngụy Hằng ngượng ngùng: “Ừ… đúng là lâu thật…”
“Tiểu Ngụy này, đã lâu không gặp, chắc hai người có nhiều chuyện để nói nhỉ? Công việc hôm nay không gấp, cậu đi đi.” Hà Minh đột ngột lên tiếng, quay sang Tần Dương nở nụ cười nhã nhặn: “Chúng tôi đi trước, không quấy rầy nữa.”
Ngụy Hằng gật đầu, cậu đứng lại, những người còn lại lần lượt đi theo Hà Minh.
Phong Vạn Lý quay đầu nhìn lại, thoáng thấy trong ánh mắt Tần Dương lóe lên vẻ tàn nhẫn, lạnh lùng như lưỡi dao bén. Nhưng ngay khi Ngụy Hằng quay lại, tất cả đã tan biến như chưa từng xảy ra.
Phong Vạn Lý không tin đó là ảo giác. Cậu quay sang Hà Minh, cảm giác đối phương hẳn đã thấy điều gì người khác không thấy. Vì vậy, cậu chọn tin tưởng Hà Minh. Tin tưởng và không hỏi thêm gì nữa.