Ma Tôn và Bóng Ma Tần Dương

Chưa Tường Nhân Quả - Miêu Khuẩn

Ma Tôn và Bóng Ma Tần Dương

Chưa Tường Nhân Quả - Miêu Khuẩn thuộc thể loại Linh Dị, chương 20 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lý Trường Xuyên: Tôi đúng là cái máy rút tiền ATM!
Biên tập: Yang Hy
Chu Minh Diệp vừa rời đi, Phong Vạn Lý quay sang nhìn Hà Minh, tò mò gọi lại biệt danh kỳ quặc kia: “Quỷ Gặp Rầu?”
“Ma Tôn rất thích đặt biệt danh người khác. Ban đầu tôi phản đối, nhưng bị gọi mấy nghìn năm nên cũng quen, thôi kệ, muốn gọi sao thì gọi.” Hà Minh nói xong còn quay lại nhìn Phong Vạn Lý, giọng ôn hòa nhưng đầy cảnh cáo: “Còn cậu thì đừng có bắt chước. Dù sao cũng không có ai chống lưng đâu.”
Ý tứ rất rõ ràng: Dám gọi thì xác định đi đời.
Phong Vạn Lý tất nhiên nghe ra, nhưng vẫn cười hề hề giơ ba ngón tay thề thốt: “Tôi quý mạng lắm! Thề là không gọi!”
Nhưng với bản tính cậu ta, lời thề đó ắt là cho có.
Hà Minh không thèm để ý tên lắm miệng nữa, quay lại nhắc Nguỵ Hằng: “Trông Ma Tôn nói năng lộn xộn vậy thôi, thật ra là người thầy cực kỳ nghiêm khắc. Đến lúc huấn luyện thì phải nhanh nhẹn, cẩn thận.”
“Ha ha! Nhà khoa học Tiểu Nguỵ à, bọn anh đợi cậu trở lại để góp sức ở tiền tuyến đó nha!” Phong Vạn Lý cười rạng rỡ vẫy tay Nguỵ Hằng.
Nguỵ Hằng cũng cười gật đầu, nhưng chuyện huấn luyện thế nào thì còn phải đợi ra viện.
Bỗng nhiên, Nguỵ Hằng nhớ ra điều quan trọng: “À đúng rồi, sếp, anh Phong, hai anh làm sao tìm được em vậy?”
Phong Vạn Lý nghe vậy liếc mắt nhìn Hà Minh, sau đó nở nụ cười đầy tự hào: “Cái này hả…”
.
Cố Tình Thâm giật chuông gọi hồn, Phong Vạn Lý thấy từ dưới đất trồi lên một cái bóng đen u ám, âm khí mù mịt, không ai khác ngoài oán linh Vương Tràng.
Phong Vạn Lý định nói thì Hà Minh kịp lấy tay bịt miệng cậu lại, ra hiệu đừng lên tiếng.
Cố Tình Thâm nói điều gì đó với Vương Tràng bằng một thứ ngôn ngữ không ai hiểu, rồi gật đầu, nói thêm vài câu. Vương Tràng cũng đáp lại rồi từ từ lặn xuống đất, Cố Tình Thâm thu chuông lại.
“Sếp, xác định là Tần Dương.” Cô quay đầu xác nhận với Hà Minh.
Hà Minh gật đầu: “Tần Dương chắc là cố tình dụ Tiểu Nguỵ xuất hiện, có lẽ đây là kiếp nạn của cậu ấy. Vậy thì ta cứ thuận nước đẩy thuyền, theo dấu Vương Tràng đi tiếp.”
“Sếp!” Phong Vạn Lý hớn hở đề xuất: “Hay là mình bảo Tiểu Nguỵ không nhận vụ này đi? Như vậy Tần Dương chắc chắn sẽ sơ hở hơn!”
Kế hoạch này cuối cùng được duyệt, và cũng là lý do đằng sau những cảnh tượng Nguỵ Hằng đã thấy.
Thời cơ không lâu sau đã tới, đúng ngày Nguỵ Hằng xin nghỉ phép, toàn bộ đội trinh thám đã tụ họp từ sáng sớm. Hôm đó Phong Vạn Lý hiếm hoi lại không đi trễ.
Vì Hà Minh cần tập trung cảm nhận năng lượng nên không lái xe, Phong Vạn Lý xung phong nhưng bị từ chối, Cố Tình Thâm không có bằng lái, thế là cuối cùng… Lý Trường Xuyên lên ghế tài xế.
Là công thần trong cuộc chiến ba ngàn năm trước, Hà Minh vốn quen điều khiển năng lượng, rất nhanh đã theo được dấu Tần Dương vào khu rừng nọ, nhưng vừa tới thì sương mù dày đặc chắn đường.
Hà Minh mở mắt, lắc đầu: “Hình như Tiểu Nguỵ và chúng ta không ở cùng một ảo cảnh. Tôi không cảm nhận được năng lượng.”
Phong Vạn Lý ngạc nhiên: “Gì cơ? Tần Dương mới nhập ma thôi mà đã mạnh đến mức này sao?”
Cố Tình Thâm ngay khi sương mù hiện ra đã rút súng, nhìn quanh cảnh giác: “Lão Xuyên! Mấy cái này cậu rành lắm, mau xem có phải mê trận không?
Lý Trường Xuyên gật đầu, rút la bàn: “Ghê thật, anh ta giăng tới hai tầng mê trận! Để tôi tìm mắt trận phá nó!”
“Không cần.” Hà Minh và Phong Vạn Lý đồng thanh. Cả hai giật mình nhìn nhau, rồi Hà Minh nhanh miệng đẩy việc sang: “Cậu làm đi.”
Phong Vạn Lý đảo mắt, gọi ra lửa xanh từ lòng bàn tay, chia bốn hướng bay. Búng tay một cái, giữa tay xuất hiện một luồng lửa, quăng mạnh xuống đất, bốn hướng lập tức cháy rực.
Ngọn lửa xanh bén như dao, cháy khắp bốn phía khiến người khác nổi da gà.
Lý Trường Xuyên không nhịn được kêu lên: “Anh Phong ca! Anh đốt thế này lỡ cháy rừng thì bọn tôi đền không nổi đâu!”
“Không sao, anh dân chuyên phóng hoả ba ngàn năm nay rồi!” Nói xong sương mù tan hết, Phong Vạn Lý thu lửa lại, rồi quay sang hỏi Hà Minh: “Giờ thì sao?”
Hà Minh lại cảm nhận một lúc, rồi gật đầu: “Đi.”
.
Sau khi nghe Phong Vạn Lý kể lại mọi chuyện, Hà Minh chỉ nhàn nhạt nói: “Rồi cậu sẽ hiểu.”
Phong Vạn Lý bĩu môi: “Cái này gọi là giành cú nốc ao đó nha!”
Hà Minh không để ý, vẫn bình thản nhìn Vệ Hằng: “Ma Tôn biết chuyện cũng thấy Tần Dương có thiên phú, không chừng sau khi chịu phạt xong sẽ mời cậu ta về làm việc công vụ đó.”
“Vậy thì tốt quá rồi.” Nguỵ Hằng thở phào nhẹ nhõm.
Thực ra từ lúc tỉnh lại đến giờ, cậu vẫn lo cho Tần Dương. Dù Phong Vạn Lý nói luật Ma giới khác luật Nhân giới, không đến mức mất mạng, nhưng cậu vẫn lo, vì chưa từng học luật Ma giới, càng chưa từng tới đó. Giờ nghe chính miệng Hà Minh nói, cuối cùng cậu yên tâm.
“Vậy ra lời anh nói cậu không tin à?” Phong Vạn Lý lập tức ra vẻ đau lòng: “Anh tổn thương quá… Rõ ràng lần cứu viện này anh đóng góp nhiều nhất đó!”
Hà Minh không ngẩng đầu, cầm điện thoại nói tỉnh bơ: “Ừ, Cố Tình Thâm bảo hôm nay đội ta nhận được cả đống đơn phạt, nào là vượt đèn đỏ, đi ngược chiều, quá tốc độ, đậu xe sai chỗ, đều của cậu hết. Đại công thần ơi, mấy cái đó tính vào lương tháng đầu nhé, nhớ nộp.”
“Gì cơ?! Không phải chứ! Tôi làm vậy là vì cứu Tiểu Nguỵ mà!” Phong Vạn Lý lập tức gào lên như heo bị chọc tiết, nhưng nước mắt thì không có: “Sếp! Xin anh đấy! Tôi còn chưa nhận tháng lương đầu tiên mà! Nể tình tôi hy sinh quên mình, tha cho tôi lần này đi mà!”
Hà Minh lạnh lùng không động lòng, nói một câu “Tôi còn có việc” rồi rời khỏi phòng bệnh. Cuối cùng vẫn là Nguỵ Hằng không chịu nổi cảnh tượng đó, đưa ra lời khuyên cho Phong Vạn Lý: “Anh nhờ lão Xuyên đi. Thật ra anh cứ để đó, ảnh cũng sẽ tự động đi nộp. Chỉ là để lâu thì bị tính thêm tiền phạt thôi.”
Câu này nghe quá thuần thục, khiến Phong Vạn Lý đoán chắc Nguỵ Hằng từng dùng chiêu này không ít lần nhằm lừa Lý Trường Xuyên.
Nhưng Phong Vạn Lý không phải dạng người tốt việc tốt, lập tức gọi điện: “Alô… cái vụ đơn phạt đó…”
Lý Trường Xuyên nghe xong thở dài như già thêm mười tuổi: “Muốn tôi đóng dùm chứ? Là Nguỵ Hằng chỉ anh gọi tôi đúng không?
“Ừ… đúng.” Phong Vạn Lý hơi ngại, nhưng không che nổi độ mặt dày: “Vậy, mấy cái đơn phạt đó… cậu giúp tôi nộp nha?”
“Rồi rồi rồi… Tôi rốt cuộc đã tạo nghiệt gì mà trừ sếp ra, người nào cũng coi tôi là cây ATM thế này…” Lý Trường Xuyên vừa càu nhàu vừa nhận lời.
“Cảm ơn ân nhân! Cậu đúng là người cha đỡ đầu tài chính của đời tôi!”
Lý Trường Xuyên vừa nghe xong câu đó liền nghẹn lời, không ngờ có ngày lại bị một ông tổ ba ngàn tuổi gọi mình là “cha”, lập tức cúp máy không chút nể nang.