Gương linh Vạn Hoa và mưu đồ tuổi teen

Chưa Tường Nhân Quả - Miêu Khuẩn

Gương linh Vạn Hoa và mưu đồ tuổi teen

Chưa Tường Nhân Quả - Miêu Khuẩn thuộc thể loại Linh Dị, chương 27 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hoá ra kẻ chủ mưu mắc “bệnh tuổi teen”?!
Editor:
Yang Hy
Phong Vạn Lý mở mắt, thấy Hà Minh cũng tỉnh lại rồi thì buông tay ra: “Sếp, cảm thấy sao rồi?”
Hà Minh lắc đầu: “Không sao.”
“Sếp, tôi nghĩ tôi biết ai đằng sau vụ này rồi đó!” Phong Vạn Lý đứng dậy, nở nụ cười rạng rỡ: “Đoán xem là ai nào?”
“Ai?” Hà Minh lấy điện thoại xem giờ rồi thì thầm: “Đã bốn ngày rồi…”
Phong Vạn Lý tò mò hỏi vì sao anh lại quan tâm thời gian, Hà Minh cũng chủ động giải thích: “Trước khi đi tôi lo không xử lý được nên gửi thư cho Thiên Đế. Nếu năm ngày trôi qua mà chưa có hồi âm, chắc ngài ấy sẽ trực tiếp xuống can thiệp. Khi đó dù tôi ra sao, coi như chuyện cũng được khép lại.”
Phong Vạn Lý bật tiếng thán phục: “Anh đúng là cánh tay đắc lực của Thiên Đế, tới giây phút cuối vẫn giữ vững vậy ha?”
“Tôi không trung thành, tôi chỉ… ghét quân phản loạn mà thôi.” Hà Minh phủi bụi trên áo: “Thế ai là kẻ giật dây vụ này?”
“Đố anh! Tôi cho gợi ý nhé! Là quân phản loạn từng đấu với anh nhiều lần, cực kỳ căm ghét anh.”
Gợi ý mơ hồ khiến Hà Minh im bặt. Quân phản loạn nào chẳng từng giao chiến với anh vô số lần, ghét cũng đã lắm rồi, nói vậy chẳng rõ gì.
“Nói rõ ra đi.”
Phong Vạn Lý vung tay: “Gương linh Vạn Hoa đó! Ba ngàn năm trước cao thủ mọc ra như nấm, pháp khí tiện tay chế ra vẫn dùng tới giờ, còn thành tinh luôn!”
“Gương linh Vạn Hoa thành tinh sao?” Hà Minh nghe ra điểm then chốt trong lời lẽ của cậu, suy nghĩ chút rồi gật đầu: “Không rắc rối như tưởng tượng nhỉ. Đi thôi, ở đây có gương là chúng ta đang đi theo dấu của hắn.”
Phong Vạn Lý nhướn mày, vẻ không tin: “Cậu chắc chứ? Tôi mà là gương kia chắc chạy té khói rồi.”
Hà Minh gật: “Cậu cũng nói rồi, tên ấy ghét tôi lắm mà.”
“Nếu ai đó cực kỳ căm ghét cậu, bây giờ gặp được cậu thì làm gì?”
Phong Vạn Lý không suy nghĩ lâu, đưa nắm đấm trước mặt: “Đương nhiên là đấm cho một trận rồi!”
Sau đó cậu hiểu ra: “Vậy là bây giờ hắn muốn chiến với anh để chứng minh chuyện năm đó thua là do sai lầm hay xui xẻo đúng không!”
Hà Minh gật, hai người đi sâu vào hang. Phong Vạn Lý không chịu im, tiếp tục mở lời: “Anh với người trong tộc rất thân, sao sau đó lại…” Cậu suy nghĩ một hồi, bỏ hai chữ “diệt tộc”, “xảy ra biến cố vậy?”
Hà Minh thở dài: “Ba ngàn năm trước, quân phản loạn tràn vào sông Vong Xuyên, tộc tôi chống cự dữ dội.”
Hà Minh luôn nhớ rõ cảnh quân phản loạn đổ vào sông Vong Xuyên như cơn thủy triều, dẫm nát đất đai, xác người chất đống. Người trong tộc vốn đã rời xa trần thế và Tam giới Thiên – Ma – Nhân, không ai học võ, chỉ biết sống yên bình. Dù tộc trưởng đã kêu gọi chiến đấu ngay, quân phản loạn vẫn dễ dàng chém giết quá nửa quân số.
“Biết ra trường thương, nhưng không phải trời sinh đã biết chiến đấu.” Hà Minh nói, “Lúc đó tôi chỉ biết vung đại vậy, thắng thua hoàn toàn do may rủi.”
Anh lớn lên bên bờ Vong Xuyên, trăm năm tuổi đời với mọi sinh linh chả khác gì đứa trẻ, cũng chưa từng rời khỏi nơi ấy. Giống tộc mình, anh thuộc dạng không biết võ công gì.
“Sao anh không dùng pháp thuật? Là linh do sông Vong Xuyên sinh ra, trên người đầy năng lượng mà?”
“Dùng rồi.” Hà Minh lắc đầu, thở dài: “Nhưng tôi không kiểm soát được nguồn năng lượng nên nó bốc phát, giặc thì bị quét sạch, nhưng… tộc tôi cũng thành tro.”
“Đó là quyết định… khiến tôi hối hận nhất đời.” Hà Minh cười cay đắng.
Phong Vạn Lý nhíu mày, không ai sinh ra đã điều hành được nguồn năng lực mạnh như vậy một cách dễ dàng, ai cũng cần người hướng dẫn. Nếu không, giống như giao cho trẻ con chiếc nút của hạt nhân, cực kỳ nguy hiểm.
Nhưng Hà Minh là sinh linh duy nhất của sông Vong Xuyên, người trong tộc chăm nuôi anh lại không biết pháp thuật, anh đành tự mò mẫm, cuối cùng còn phải phong ấn năng lượng mình.
Phong Vạn Lý nhớ lại trong tộc mình, thế hệ trẻ cũng từng mất kiểm soát năng lượng, nó như cơn bão cắt ngang, không ai biết khi nào ập tới.
Vậy nên, việc Hà Minh kiểm soát được nguồn năng lượng sau trăm năm cũng là thiên phú rồi. Nếu không có thảm họa quân phản loạn, biết đâu trăm năm sau anh đã dùng pháp thuật một cách bình thường, tiếc là trời không đẹp lòng người.
Phong Vạn Lý nhìn Hà Minh, anh mặc chiếc sơ mi trắng giờ đã nhuốm bụi, trong đầu bỗng lóe suy nghĩ: “Mà sao anh lúc nào cũng mặc màu trắng vậy? Chưa từng đổi màu khác à? Có phải đang để tang không?”
“Bị cậu phát hiện rồi.” Hà Minh tiếp tục: “Tôi biết loài người có truyền thống mặc trắng để tang, thể hiện sự tưởng nhớ và kính trọng người đã mất.”
“Nhưng tôi vẫn phải ra ngoài, mặc đồ tang liên tục thì kỳ, nên tôi chuyển sang đồ trắng thôi.”
“Còn vài tin đồn khác… rảnh thì tìm thời gian để tôi đưa cậu đi làm rõ, hoặc để ông tôi lên tiếng, mọi người trong đội chắc cũng sẵn lòng.” Phong Vạn Lý vỗ vai Hà Minh: “Anh mặc đen cũng đẹp mà, đừng lúc nào cũng mặc trắng nữa.”
Hà Minh cười nghẹn: “Vậy cậu phải trả tiền mua đồ cho tôi chứ, lương tôi còn không bằng cậu.”
Phong Vạn Lý cười toe toét, không biết nói thật hay đùa: “Ok, để tôi làm stylist riêng cho anh luôn!”
Hà Minh cười bất đắc dĩ: “Lắm lời.”
Hai người đi thêm một đoạn mới đến vùng rộng hơn. Trước mặt là một người mặc áo dài đen, rõ ràng là hình dạng con người của Gương linh Vạn Hoa.
“Cuối cùng hai người cũng tới.” Nó nở nụ cười khiến người ta ghét, Phong Vạn Lý nhận ra nó rất giỏi chọc tức, lúc thì dùng mặt Hà Minh, lúc lại chuyển sang mặt mình, nhưng vẫn gây khó chịu.
“Đứng đấy chờ hả?” Phong Vạn Lý phá lên cười: “Mày chơi RPG nhiều quá phải không? Nghĩ mình là boss mà ngồi im luôn? Một cái gương ba ngàn tuổi mà không biết di chuyển, mắc bệnh “tuổi teen” quá trớn rồi!”
“Với lại, sao mày vẽ hoa sen đỏ trên trán vậy? Cosplay Hoa Mộc Lan à? Tới đâu định soi gương trang điểm rồi trải tóc bên cửa sổ không?” Không hiểu sao hôm nay Phong Vạn Lý như ăn phải thùng thuốc nổ, cậu oanh tạc một lèo khiến Gương linh Vạn Hoa còn chưa kịp phản kháng.
“Vạn Lý, đừng nói lung tung.” Hà Minh ngăn lại, sau đó hiện ra thương đen: “Muốn đối phó với tên đó thì cứ đánh luôn đi.”