Phong Vạn Lý chẳng còn đường lui

Chưa Tường Nhân Quả - Miêu Khuẩn

Phong Vạn Lý chẳng còn đường lui

Chưa Tường Nhân Quả - Miêu Khuẩn thuộc thể loại Linh Dị, chương 30 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ý tưởng tồi tệ của Phong Vạn Lý
Editor:
Yang Hy
Phong Vạn Lý quay lại, nở nụ cười sáng chói với Hà Minh: “Sếp, thân thủ cũng ổn đó chứ!”
Hà Minh không buồn đáp, dựa lưng vào vách hang, nhắm mắt dưỡng thần. Nhưng thực tế là: đời không như mơ, tên Phong Vạn Lý này rõ ràng không có ý định buông tha cho anh.
“Sếp ơi, cho tôi hỏi một câu được không?” Cậu vẫn cười toe toét, rõ ràng mừng vui vô cùng với sở thích quấy rầy người khác của mình.
Hà Minh mở mắt, ánh nhìn hiếm hoi thoáng giận dữ: “Thế cậu trả lời tôi trước đã, cậu có để lại đường lui không?”
Lạnh sống lưng. Phong Vạn Lý mới chợt nhớ lúc “ủi” xe trúng Hà Minh, cái khí thế áp đảo của đối phương thật sự đáng sợ. Cũng đúng thôi, người ta là công thần hàng đầu dẹp loạn, người dù lười biếng hay giả ngu trong chiến trận cũng không phải đối tượng dễ đùa.
Hà Minh xưa nay cư xử như người ngoài cuộc, thường lạnh lùng, đôi lúc trêu chọc vài câu, không giống mấy vị thần trên Thiên giới cứ như tụ lại tượng đá. Lại thêm mấy lần trước đây, dù trước hay sau khi Phong Vạn Lý biết thân phận thật của Hà Minh, anh chưa từng nổi giận. Thấy vậy, Phong Vạn Lý càng lấn tới, nghĩ thầm: À, thì ra đùa kiểu gì cũng không sao.
Nhưng lần này, Hà Minh thật sự nổi giận. Cả người Phong Vạn Lý run, tự nhủ: đúng là công thần Liên quân Thần Ma, từng chọc cả Ma Tôn cũng không sợ, năng lực chẳng phải dạng vừa.
Hà Minh vẫn chưa nghe câu trả lời, trong khi người kia là người dễ mất kiên nhẫn nhất. Anh vẫn giữ giọng bình tĩnh nhưng lời nói như mệnh lệnh: “Phong Vạn Lý. Trả lời tôi.”
Phong Vạn Lý thấy bàn tay Hà Minh siết chặt, biết nếu còn im lặng thì chuẩn bị ăn đòn rồi.
“À… cái đó… tôi… tôi…” Dưới áp lực, cậu hoàn toàn sụp đổ: “Tôi… không có đường lui.”
“Vậy cậu lấy gan ở đâu ra? Không sợ tôi mặc xác cậu, hay là năng lực tôi không như cậu tưởng?” Hà Minh nghiến răng, giọng như rít qua kẽ răng, lộ rõ cơn giận dồn nén.
Phong Vạn Lý run rẩy, không biết làm thế nào dỗ người ta. Nhưng cậu không khéo ăn nói, đành làm đại: lết lại gần, tựa hẳn vào vai Hà Minh: “Sếp ơi, tôi biết sai rồi.”
Hà Minh vẫn nhắm mắt, rõ ràng không thèm để ý. Thấy vậy, Phong Vạn Lý tiếp tục làm nũng: “Sếp ơi~ Hà Minh ơi~ Minh Minh ơi~ Tôi thật sự biết sai rồi! Thề luôn, không tái phạm!”
Cậu giơ hai ngón tay, ra vẻ thề rất long trọng.
Hà Minh cuối cùng thở dài, mở mắt, chịu để tâm đến cậu: “Tin cậu lần này. Nhưng đừng có thề bậy, lỡ bị trời đánh, tôi cũng không cứu được.”
Phong Vạn Lý thấy người ta nguôi giận liền cười tươi: “Hê hê, Minh Minh à~ đừng giận nữa nha! Anh nghĩ mà xem, nếu giận đến mức đổ bệnh thì đội trinh thám chúng ta tiêu rồi!”
“Không sao. Thiếu tôi thì có người khác làm đội trưởng.” Hà Minh nghiêm mặt, nói chắc: “Tình Thâm hiểu âm dương, Trường Xuyên có căn cơ đạo pháp sâu dày, Tiểu Ngụy thì thiên phú dị bẩm. Còn cậu… trời sinh chẳng dính nhân quả. Ai cũng đủ sức gánh đội, thành người tài giỏi.”
“Không có tôi, mọi người vẫn lèo lái được đội.”
“Không có anh thì đội này tiêu lâu rồi!” Phong Vạn Lý phản bác: “Anh thử không ra ngoài đi, để tôi nói bọn họ là anh bị chôn trong động, xem ai khóc trước!”
Cậu còn tưởng tượng: “Chị Tình Thâm chắc không tin ngay, có khi lôi chuông gọi hồn gõ một hồi để gọi anh về… ừm… không được, kiểu đó dễ lộ, phải nghĩ cách khác…”
“Tiểu Ngụy thì khóc thê thảm nhất! Từ lúc anh giúp cậu ấy cắt mối nhân quả, đăng ký cho đi học lớp huấn luyện của Ma Tôn, cậu ấy sùng bái anh đến độ vô điều kiện luôn!” Cậu cười hì hì, trêu Hà Minh: “Chúc mừng nha, anh có fan cứng kìa!”
Hà Minh: “…” Chẳng lẽ vừa bị đá đập trúng đầu thật?
Phong Vạn Lý không dừng lại: “Còn Lão Xuyên thì âm thầm buồn bã, lôi hết sách cấm ra tìm cách cải tử hoàn sinh, còn kéo cả luân hồi xem có xoay chuyển được không.”
“À mà không đúng, anh là linh sinh từ sông Vong Xuyên, không thuộc luân hồi. Nói mới nhớ, những sinh linh được thiên nhiên sinh ra nuôi dưỡng như Minh Minh sống cũng khổ ghê ha?”
Hà Minh bất lực nhếch môi, không biết nên mỉa mai từ đâu, đành nói câu đầu tới: “Cậu lại đặt cho tôi biệt danh gì nữa đây?”
“Ơ? Có biệt danh là chuyện bình thường mà? Trong tộc tôi có cả trăm cái biệt danh kỳ quái!” Phong Vạn Lý chẳng ngại, cười tiếp: “Mà nãy anh hỏi rồi, giờ tới lượt tôi hỏi chứ hả?”
“Ừ, hỏi đi.”
Hà Minh trông như che giấu đủ chuyện, nhưng chỉ cần ai hỏi đúng, anh lại thành thật lạ. Có lúc Phong Vạn Lý tự nghĩ, giá tội phạm cũng như Hà Minh, đã đỡ tốn bao nơron thần kinh.
Phong Vạn Lý suy nghĩ chút, quyết định bắt đầu từ chuyện nhỏ: “Sao anh lại đeo mặt nạ thế? Đừng nói học theo Lan Lăng Vương nha?”
Hà Minh bật cười: “Chẳng có lý do gì to tát. Hồi ở phái Vô Niệm chỉ có tôi với Tình Thâm, lại hay ra ngoài xử lý việc. Đeo mặt nạ khỏi phải phiền xoá ký ức người ta.”
Phong Vạn Lý gật: “Thì ra chỉ để đỡ phiền… Ớ? Chỉ thế thôi á?”
“Còn muốn gì nữa?”
Phong Vạn Lý: “…” Cứ tưởng có bí mật giật gân.
Hà Minh thấy vẻ mặt đó, rút chiếc mặt nạ đồng xanh trong ngực ra, ướm lên nửa bên trái mặt rồi lại hạ xuống: “Hồi đó… tôi cũng không nghĩ ông cụ sẽ làm nửa mặt.”
Anh chỉ ướm thử, không định đeo hẳn. Nếu bình thường thì có lẽ đã đeo rồi, nhưng bây giờ tuyệt đối không được.
Linh lực trong cơ thể như ngựa hoang nổi loạn, điên cuồng xông vào kinh mạch khiến anh đau tới thấu xương. Nếu lúc này đeo mặt nạ, chỉ cần chưa kịp kìm máu đã phun rồi.
Thật ra… chắc cũng sắp vậy. Hà Minh nuốt xuống vị máu trong cổ họng, âm thầm nghĩ.
“Còn muốn hỏi gì nữa không?” Hà Minh cố kìm nén đau, thấy thái độ “tôi còn cả đống câu muốn hỏi” của Phong Vạn Lý, biết mình vừa nói câu thừa.
“Tất nhiên là còn!” Phong Vạn Lý không biết giọng Hà Minh hơi run: “Sao nãy anh dùng thương đỡ đòn? Rõ ràng có thể dùng nước Vong Xuyên mà?!”