Mối nghi ngờ ngày trở lại

Chưa Tường Nhân Quả - Miêu Khuẩn

Mối nghi ngờ ngày trở lại

Chưa Tường Nhân Quả - Miêu Khuẩn thuộc thể loại Linh Dị, chương 43 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Điều đáng ngờ
Editor:
Yang Hy
“Vừa nãy hình như có ai đó nói bói toán là trò lừa đảo giang hồ đúng không?” Thẩm Thường Đằng mặc vest lịch lãm, tay cầm quạt giấy vẽ tranh sơn thuỷ mực tàu che nửa mặt, “Thẩm mỗ sống ngần này năm rồi, đây là lần đầu tiên có người dám hoài nghi thuật bói của tôi đấy.”
Thẩm Thường Đằng bước vào trụ sở đội trinh thám một cách thong thả, giọng nói ẩn chứa nụ cười: “Các bạn nhỏ, có biết kỹ thuật bói của Hà Minh nhà các cậu cũng là do tôi truyền thụ không?”
“Cuối cùng thì nhóc Ngụy nhà mình cũng gặp đối thủ rồi hả!”
Lúc đó, Hà Minh và Phong Vạn Lý từ từ bước vào. Hà Minh vẻ mặt bất lực, vỗ vai Phong Vạn Lý, không rõ đang nói với cậu ta hay với Thẩm Thường Đằng, hay cả hai: “Đừng bắt nạt trẻ con nữa.”
Ngụy Hằng năm nay hai mươi ba, nghe bị gọi “trẻ con” muốn phản bác nhưng nhìn người trước mặt sống cả ngàn năm, tự thấy mình đúng là còn trẻ con nên im luôn.
Cố Tình Thâm vội đứng ra xoa dịu tình hình: “Ngài Thẩm, thật ra nhóc Ngụy nhà chúng tôi vậy đó, không có ý gì đâu. Giống như lão Xuyên kìa, bùa chú của cậu ta bị nhóc Ngụy bắt bẻ tới tận bao nhiêu lần chỉ bảo là phản ứng hóa học thôi!”
Nhưng Thẩm Thường Đằng chẳng mảy may để ý. Vừa thấy Hà Minh và Phong Vạn Lý, ánh mắt anh ta lập tức dán vào hai người, còn kêu “chậc chậc” rồi cười ẩn ý: “Tiểu Hà à, là cậu… không được đó chứ?”
Các nhân viên trong đội: ??? Chúng tôi nghe đúng rồi chứ?
Phong Vạn Lý: “Không có nha! Sao mặc định tôi là người phía dưới vậy chứ!”
Hà Minh cuối cùng cũng không nhịn được, giọng hét: “Đây không phải là vấn đề!”
Thấy vậy, Thẩm Thường Đằng biết đủ, anh ta phe phẩy quạt rồi thản nhiên ngồi xuống ghế như người vừa nói chuyện mặn mà đó không liên quan tới mình.
Những người khác thì tỏ ra tò mò, ánh mắt dán vào Hà Minh và Phong Vạn Lý.
Phong Vạn Lý thấy vậy liền nắm tay Hà Minh dưới gầm bàn, rạng rỡ tuyên bố: “Hì hì, mọi người nghe đây! A Minh, chính là đội trưởng thân yêu của tụi mình, giờ là người của em rồi nha!”
Sau một hồi im lặng, tiếng ồn ào vang lên… cùng với tiếng Lý Trường Xuyên và Cố Tình Thâm đòi Ngụy Hằng trả tiền cá cược. Hà Minh và Phong Vạn Lý nhìn nhau, mắt cả hai đầy dấu hỏi.
Đợi mọi người chia tiền xong, họ mới quay sang chúc phúc cho Hà Minh và Phong Vạn Lý… Dĩ nhiên, nhân tiện cũng bị Hà Minh chất vấn chuyện tụ tập đánh cược sau lưng sếp, khiến anh đỏ mặt. Nhưng cũng chỉ nói cho vui, thực sự phạt thì không dám, vì còn phải trông chờ Luật Lao động nữa.
Sau màn náo nhiệt ấy, cuối cùng mọi người cũng bắt đầu bàn chuyện chính. Thẩm Thường Đằng cầm quạt gõ nhịp trên tay: “Tình thế hiện tại rất mơ hồ. Tôi đoán trận chiến này chẳng tránh khỏi, cần sớm có bài bản để khi chiến đấu thì dễ thở hơn.”
“Ừm, nói thật là thừa luôn.” Phong Vạn Lý không nhịn được chen ngang.
“Ồ?” Thẩm Thường Đằng hơi ngạc nhiên, sau đó khẽ cười, quạt ngừng lại, tay kia từ đâu lấy ra ba đồng tiền cổ: “Câu đầu đúng là thừa, nhưng phần sau mới là quan trọng.”
Anh ta tung ba đồng tiền lên bàn, kỳ lạ là cả ba đều dựng đứng, xoay tròn như con quay rồi rơi rải rác xuống. Hà Minh nhìn, sắc mặt lập tức thay đổi, quay sang nhìn Thẩm Thường Đằng chờ giải thích.
“Tôi vừa gieo quẻ… để đoán phúc họa của chúng ta trong trận chiến này.” Thẩm Thường Đằng chậm rãi nói, ánh mắt lo lắng nhìn Hà Minh, mày nhíu lại: “Trong trận chiến sắp tới, cậu có một kiếp tử… Nếu vượt qua được, từ đó mọi ràng buộc sẽ tan, bình an vô sự. Nếu không… sẽ là hồn phi phách tán, vạn kiếp bất phục.”
Lời nói của Thẩm Thường Đằng không quá lớn, nhưng nặng như tiếng chuông cổ vang giữa ngôi chùa vắng, dội vào lòng mỗi người khiến tai ù đặc, toàn thân như rơi vào băng giá lạnh buốt đến tận xương.
Người duy nhất giữ bình tĩnh là Hà Minh. Anh chỉ nhíu mày một chút rồi lập tức trở lại trạng thái bình thường: “Tôi biết rồi.”
“Đội trưởng…” Ngụy Hằng không đành lòng: “Hay lần này anh đừng tham gia nữa, tụi em làm được mà.”
Phong Vạn Lý nhìn Hà Minh, lo lắng là có nhưng cậu biết tính người kia, nhất định không thể bỏ đám trẻ này mà không tham gia. Để họ một mình còn nguy hiểm hơn.
Nghĩ thế, Phong Vạn Lý nắm tay Hà Minh dưới gầm bàn, nhìn anh chăm chú rồi nhỏ giọng cam đoan: “Em tôn trọng quyết định của anh. Nếu anh muốn đi, thì em sẽ chịu trách nhiệm bảo vệ anh.”
Nghe vậy, Hà Minh mỉm cười. Đó là một nụ cười dịu dàng như gió xuân, khiến cả đám đồng nghiệp ngạc nhiên, vì ông sếp trước giờ đâu có bao giờ được miêu tả bằng hai chữ “dịu dàng”!
Thẩm Thường Đằng xòe quạt che mặt, “chậc chậc”: “Tình yêu khiến con người đổi thay thật. Lần đầu tiên tôi thấy Tiểu Hà cười như vậy luôn.”
“Trận chiến lần này sẽ nguy hiểm hơn nhiều, lần trước chúng ta thắng lớn rất có thể chỉ là một trong những chiến lược của Huyền Chi Diệp.” Thẩm Thường Đằng thu lại ba đồng xu trên bàn, tiếp tục phân tích: “Năm đó, quân phản loạn từng bước bị đánh bại. Huyền Chi Diệp chắc chắn đã vạch kế hoạch khiến chúng ta quên đi ông ta. Ông ta dám làm vậy vì biết điều gì đó nên cố tình bị phong ấn chờ thời cơ.”
Lý Trường Xuyên thắc mắc: “Tại sao không phải là ông ta trốn đi dưỡng sức? Khi sắp thua, bỏ chạy rồi giả vờ đầu hàng cũng có nhiều vị quân vương làm thế mà.”
Cố Tình Thâm lắc đầu: “Một ngàn năm trước, liên quân bị áp đảo vẫn còn cơ hội xoay chuyển tình thế. Một ngàn năm trôi qua, nhờ cái thời gian ông ta bị phong ấn dưỡng sức, liên quân mới có cơ hội khôi phục. Nhưng lúc đó ông ta không thể trực tiếp chỉ huy, cũng không có lực lượng, nên tập hợp người cũng khó. Vượt qua liên quân là không thể, thời gian dưỡng sức cũng không đủ.”
“Nhìn xem, những người năm đó đánh với quân phản loạn, có ai không mạnh hơn đâu. Những năm tháng nằm dưới lòng đất không thể cử động, địch thủ trước kia chưa chắc đã bỏ luyện võ.” Cố Tình Thâm khoanh tay, chỉ vào Hà Minh: “Ví dụ như sếp Hà, trải qua ngàn năm, từ lúc trẻ nổi loạn bướng bỉnh đến giờ đã chín chắn điềm đạm rồi.”
Mọi người đều im lặng, Ngụy Hằng bất ngờ bật ra: “Chị Tình Thâm, sao em thấy chị nói chuyện rõ ràng rành mạch vậy?”
Cố Tình Thâm vẫn im lặng, Hà Minh nhìn cô rồi nói: “Tình Thâm nói đúng. Hơn nữa Huyền Tri Diệp là vị tướng trăm trận trăm thắng, cực kỳ kiêu ngạo. Tôi không hiểu hết ông ta, nhưng đoán được ông ta là loại người ‘thà chết cũng không chịu sống tạm’.”
Thẩm Thường Đằng gật đầu: “Tiểu Hà nói đúng. Chính vì ông ta thà chết chứ không chịu thất bại và bị phong ấn, nên tôi đoán ông ta cố tình chịu phạt, chờ thời cơ. Một người kiêu ngạo đến mức không thể chấp nhận thất bại mà nếu thất bại đã nằm trong kế hoạch thì sao?”
“Ý anh là lúc đó ông ta cố tình bị phong ấn, đợi tới thời điểm nào đó sẽ lật ngược tình thế?” Phong Vạn Lý đánh nhịp lên bàn bằng một tay, tay kia vẫn nắm chặt tay Hà Minh: “Thời khắc đó là gì khiến ông ta đợi cả ngàn năm? Điều gì khiến ông ta hy sinh danh tiếng trăm trận trăm thắng và giả vờ thất bại như vậy, rốt cuộc là gì?”