Chưa Tường Nhân Quả - Miêu Khuẩn
Thành Trì Không Bóng Người
Chưa Tường Nhân Quả - Miêu Khuẩn thuộc thể loại Linh Dị, chương 55 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thành trì không bóng người
Editor:
Yang Hy
“Đừng ở đây nữa, rời đi ngay đi.” Lý Trường Xuyên đề nghị, rồi tranh thủ kể thêm vài nhận định của mình: “Nơi này vừa có ma vừa có thần quan, rất có thể là chiến trường cổ của quân phản loạn. Anh là cao nhân, còn tôi chỉ biết vẽ phù lông gà lông vịt. Đưa tôi ra mấy chiêu của đám mạnh khùng hàng nghìn năm trước thì chỉ có nước bị xào chín thôi!”
“Phải nói là, đến tận bây giờ pháp thuật, phù chú, pháp khí hiện đại đều còn phải dựa trên nền móng họ để cải tiến. Bảo vật họ chế ra toàn được tôn thờ như hình mẫu hoàn hảo ấy!”
Lý Trường Xuyên vừa lải nhải vừa bước theo, đến mức Phong Vạn Lý cũng thấy ớn lạnh. Anh bịt tai, vội phẩy tay nói: “Rồi rồi rồi, đi thì đi!” rồi nhanh chân tiến vào tòa thành gần nhất. Lý Trường Xuyên thấy vậy cũng gấp gáp bám theo.
Thành trì kia trông có đầy đủ: nhà cửa, tửu quán, tiệm trà… cái gì cũng có. Nhưng kỳ lạ là không thấy bóng người. Cả tòa thành như bị “xóa sạch dân cư”, chẳng khác gì thành ma.
Phong Vạn Lý dòm vào từng căn, càng xem càng thấy lạ. Nhà thì không có người, nhưng trên bàn đồ ăn vẫn nghi ngút khói, chén đũa đã bày sẵn, đồ dùng chỉnh tề, như thể người trong nhà vừa mới đứng lên rời khỏi bàn vài phút trước.
Lạnh gáy bắt đầu len lỏi, rõ ràng có gì đó bất thường. Nhưng cũng không thể khẳng định đây không phải tác dụng phụ của hương Một khắc. Dù trước kia anh từng đọc sách của Lý Trường Xuyên trong gương linh Vạn Hoa, nhưng đó là xem trong ảo cảnh, ai dám chắc nó chính xác. Lúc đó anh cũng chỉ chú tâm vào pháp khí liên quan đến gương, có ai nghĩ tới một que hương nhỏ thời Nam Đường đâu.
Thấy Lý Trường Xuyên tóc tai rối như tổ quạ, Phong Vạn Lý tiện tay “mượn tạm” dây buộc tóc của người trong nhà giúp cậu bạn buộc lại rồi hỏi: “Rốt cuộc nơi này là thế nào mà chẳng thấy người đâu?”
Lý Trường Xuyên đáp: “Ảo cảnh do hương Một khắc tạo ra. Giờ cả đội phó cũng bị kéo vào ảo cảnh nên mới ra nông nỗi này.”
Nói xong, cậu tiếp tục với giọng phân tích nghiêm túc: “Ảo cảnh của hương Một khắc chỉ hiện ra người có mối liên hệ sâu sắc với người bị khống chế. Những xác chết của liên minh và quân phản hồi nãy, tôi đoán chính là biểu thị chấp niệm mạnh mẽ của đội phó, rất có thể liên quan tới chồng con hoặc huynh đệ của cô ấy.”
“Theo logic thì người đó chắc chắn là một tướng quân chuyên trị quân phản loạn.”
Phong Vạn Lý nghe vậy cười: “Tuy khi đó tôi vẫn lẩn ở tộc tránh bom, nhưng cũng nghe qua chuyện ở nhân gian. Đúng là có một chức vụ như vậy, gọi là Tướng quân Trừ Ma.”
“Triều Hán sau này trọng Nho giáo, trong Luận Ngữ có câu người đọc sách không được nói chuyện với yêu ma quỷ quái nên chức danh ấy dần bị cấm.” Phong Vạn Lý buông tay nói tiếp: “Cũng tại Tần Thủy Hoàng đấy, đốt sách chôn học giả, thiêu sạch những ghi chép về Tướng quân Trừ Ma, đời sau chẳng còn tài liệu để lần ra.”
Lý Trường Xuyên thở dài: “Việc cướp đoạt quyền lực đã khiến người phàm tu tiên chậm lại cả nghìn năm!”
“Cơ mà thời xưa cũng đâu có hay ho. Tu chân giới thua xa Thiên giới và Ma giới. Phân biệt giới tính, kỳ thị chủng tộc, yêu ma tiên gì cũng phân biệt hết!”
Cả hai vừa tán chuyện vừa đi vòng quanh thành, vẫn không thấy bóng người, trời cũng đã chập tối. Cuối cùng họ chọn một căn nhà đại, vừa vào trú tạm vừa tranh thủ dùng bữa, cũng không đến nỗi thiệt thòi.
Nhìn ra bên ngoài, bóng đêm đặc quánh. Thời cổ không có đèn đường, ra ngoài chẳng thấy gì, nói đơn giản là tối như hũ nút. Không thể kiếm người ban đêm, đồng nghĩa với việc chỉ có ban ngày để hành động.
Lý Trường Xuyên nghĩ thầm, nếu cứ mò mẫm thế này, muốn tìm Cố Tình Thâm và Hà Minh e phải mất mấy chục ngày, thậm chí nửa tháng chưa chắc đã tìm được. Nhưng suy nghĩ kỹ, hai người đó là trụ cột lâu năm của đội trinh thám, nên khả năng cao Hà Minh sẽ biết Cố Tình Thâm ở đâu. Vậy chỉ cần tìm được một thì coi như có thể tìm cả hai.
Cậu nhìn thành phố vắng ngắt bên ngoài, nơi từng náo nhiệt, giờ chỉ còn đồ vật vô hồn và bữa cơm nguội lạnh.
Hương Một khắc… ‘Trong mộng không hay mình là khách, một khắc mê đắm chẳng quay đầu’. Thành trống, người chẳng thấy, làm gì còn ai để “mê đắm”? Chẳng qua là tự lừa mình dối người, không dám đối diện với thực tại thôi. Đến khi tỉnh lại, nước vẫn mất, người vẫn chết, ký ức vẫn đau, có gì thay đổi đâu.
Lý Trường Xuyên dù không hoàn toàn đồng tình, nhưng nghĩ lại thì tất cả thành viên đội trinh thám, kể cả chính anh, đều bị quá khứ trói chặt.
Đắm chìm trong kỷ niệm không phải sai, cũng không hèn nhát, chỉ là cảm xúc con người thôi. Nhưng nếu vì thế mà trốn tránh hiện thực thì thật phí hoài.
“Một thanh hương Một khắc chỉ cháy đúng một ngày. Ảo cảnh và hiện thực khác nhau. Giờ ngoài kia đã qua bao lâu không biết, cũng chẳng rõ ông chủ Giang có chuẩn bị thêm thanh nào khác không…”
Phong Vạn Lý ngáp dài, nằm bò ra giường: “Yên tâm đi, không thấy câu đối dán trước cửa tiệm nhà ảnh à?”
‘Không lừa già trẻ, giải quyết vạn sự’, nếu Giang Thừa Trạm đã nhận việc thì dù khó thế nào, lên trời xuống đất cũng lo được. Chỉ là cái giá phải trả có khi đắt hơn cả mạng.” Phong Vạn Lý khoát tay: “Nhưng lần này trông Thừa Trạm không tính thù lao đâu, mà có lấy thì Hà Minh cũng gánh hết.”
“Chuyện lớn đến đâu cũng có Hà Minh lo. Ảnh ngoài mặt vô tình lạnh lùng, nhưng trong lòng coi trọng tình cảm nhất.”
Lý Trường Xuyên nhìn Phong Vạn Lý và bật cười: “Chả trách hai người tính cách đối nghịch mà lại thành đôi oan gia ngọt ngào.”
Phong Vạn Lý ngồi dậy, nhướn mày nhìn cậu. Trường Xuyên lập tức giả bộ bấm tay đoán số, vờ đạo sĩ cao siêu: “Ừm, duyên trời định sẵn, ý trời khó cưỡng.”
Phong Vạn Lý liếc trừng, không buồn móc tiếp, lăn ra giường: “Muốn coi số thật thì kiếm Thẩm Thường Đằng ấy. Ổng mà đã mở miệng thì đủ cho cậu nghe cả đêm.”
“Giờ thì đi ngủ đi. Mai còn dậy sớm đi tìm A Minh và lão Cố nữa.”
Sáng sớm hôm sau, trời vừa tờ mờ, Phong Vạn Lý đã kéo Lý Trường Xuyên dậy đi tìm người. Không người, không ngựa, không xe, chỉ có hai chân. Đi kiểu này mà chỗ Cố Tình Thâm hơi xa thì chưa ra khỏi ảo cảnh đã có khi gãy chân vì đi nhiều quá.
May mà từ đợt xác chết để lại, họ đoán được vị trí cô chắc chắn quanh vài tòa thành gần chiến trường.
Đến tòa thành tiếp theo, vừa đặt chân vào là cả hai xác định đúng chỗ.
Lý do đơn giản là trong thành có người. Dân cư sinh hoạt bình thường, không khí sống động.
Ảo cảnh của hương Một khắc chỉ hiện ra người có liên hệ với chấp niệm của Cố Tình Thâm. Vậy một lúc xuất hiện nhiều người như thế, khả năng cao chấp niệm cô gắn với chính dân thành, hoặc chính là vị Tướng Trừ Ma từng bảo vệ nơi này.