Chưa Tường Nhân Quả - Miêu Khuẩn
Bí ẩn thành Cổ Trủng
Chưa Tường Nhân Quả - Miêu Khuẩn thuộc thể loại Linh Dị, chương 63 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sự đặc biệt của thành phố Cổ Trủng
Vừa mới đặt chân vào văn phòng đội trinh thám, Hà Minh đã nhận được truyền âm của Huyền Hồng mời anh lên Thiên giới họp gấp. Nhìn qua mọi người trong phòng, lần đầu tiên trong đời, anh thẳng thừng từ chối lệnh của Thiên Đế. Một câu gọn lỏn: “Không đi. Gửi biên bản cuộc họp cho tôi sau.” Rồi truyền âm cúp ngay.
“Chủ nhân ơi, sắp đến lúc rồi đó.” Giọng non nớt của Sổ Nhân Quả vang lên, pha chút buồn bã. Cả hai đều rõ cái “lúc” ấy là gì.
Mọi người ngồi quanh chiếc bàn họp dài trong đại sảnh, ai cũng mang vẻ nghiêm nghị, quyết đoán. Hà Minh bước lên đầu bàn, giọng rõ ràng: “Những đốm sáng kia xếp thành chữ ‘Diệp’ bằng chữ tượng hình cổ. Nghĩa là Huyền Tri Diệp đã chính thức tuyên chiến với ba giới.”
“Cái kiểu tuyên chiến lòe loẹt này à? Sao ông ta không bắn pháo hoa luôn, tiện thể livestream cho toàn cõi ba giới xem đi? Thiên giới với Ma giới đâu phải không có WiFi.” Lý Trường Xuyên khó chịu. Mưu phản thì phải bí mật, càng ít người biết càng tốt. Sao tới Huyền Tri Diệp lại ngược đời vậy? Như thể sợ thiên hạ không biết mình tạo phản ấy chứ!
Lý Trường Xuyên càng nghĩ càng thấy chắc chắn: vị chiến thần Thiên giới năm xưa, nay thành quân phản loạn số một, chắc có vấn đề nghiêm trọng với não.
Là người từng trải, Cố Tình Thâm hiểu hơn: “Ngày xưa đánh nhau cũng phải giữ lễ. Không có thư tuyên chiến đàng hoàng, ra trận bị mắng là đánh lén thì thua cũng không oan.”
“Ừ đúng đấy, chiến thần nhà ta bị nhốt cả nghìn năm, suy nghĩ chắc còn kẹt ở thời phong kiến. Có khi giờ còn chưa biết xài điện thoại.” Phong Vạn Lý góp lời.
Nguỵ Hằng chen vào: “Nhưng giờ bàn chuyện này cũng đâu giúp được gì. Đánh vẫn phải đánh thôi. Sếp, giờ mình làm gì?”
“Chúng ta giữ vững nhân gian, đồng thời hỗ trợ linh hoạt. Nguỵ Hằng, cậu gửi tôi vị trí các đốm sáng trên bản đồ vệ tinh được không?”
Nguỵ Hằng gật đầu, lập tức mang laptop ra thao tác.
Hà Minh quay sang Cố Tình Thâm: “Cô liên lạc với những bệnh viện từng phối hợp với chúng ta, sẵn sàng cứu chữa người bị thương bất cứ lúc nào.”
Cố Tình Thâm gật đầu, vừa rút điện thoại đã mở danh bạ gọi từng nơi.
“Tôi đoán lực lượng chính của bọn chúng sẽ đánh vào Ma giới và Thiên giới. Ở nhân gian, đa số chỉ là người thường và Yêu tộc bị tẩy não. Trường Xuyên, cậu vẽ thêm bùa an thần, cố hạn chế dùng vũ lực với người phàm.” Nói xong, Hà Minh vào phòng làm việc, lấy bút lông và giấy vàng, vẽ một lá bùa an thần thời thượng cổ, đưa cho Lý Trường Xuyên: “Cái này hiệu quả hơn, tiêu hao linh lực cũng ít hơn chút.”
Lý Trường Xuyên cầm bùa xem kỹ, đúng là tốt. Nhưng mấy ngàn năm nay sao không ai dùng cái này? À đúng rồi, vì nó quá phức tạp! Cũng may trình độ vẽ bùa của cậu ta thuộc hàng top, cố gắng lắm cũng nhái lại tạm được.
Lúc này, Nguỵ Hằng đưa hình lên nhóm chung, là vị trí gần đúng của các đốm sáng: “Sếp, tìm được rồi. Tất cả đều nằm trong phạm vi thành phố Cổ Trủng.”
Nghe vậy, mọi người đều ngạc nhiên. Phong Vạn Lý suy nghĩ một lúc rồi hỏi: “A Minh, Cổ Trủng có gì đặc biệt mà anh không biết sao?”
“Hồi xưa quân phản loạn chọn chỗ này chỉ vì gần mốc ranh giới giữa Thiên giới – Ma giới và có Yêu tộc cư trú sao? Nếu vậy, sao ranh giới của hai giới lại cùng nằm trong một thành phố? Trước khi quân phản loạn nổi dậy, quan hệ hai giới vốn chẳng tốt đẹp gì, không phải suốt ngày đánh nhau sao?”
Nguỵ Hằng cũng thắc mắc: “Mấy chuyện xa xưa này, chưa chắc sư phụ sư mẫu còn nhớ.”
Bỗng nhiên Sổ Nhân Quả lên tiếng trong đầu Hà Minh: “Tôi biết! Tôi biết! Chủ nhân, để tôi kể cho!”
“Thật ra, ranh giới Thiên giới và Ma giới không phải do họ tự đặt, mà vốn đã có từ trước rồi. Chủ nhân có từng đọc Thanh Tĩnh Kinh chưa?”
Hà Minh không muốn bị coi là người điên giữa ban ngày nên chỉ im lặng nghĩ: “Lão Quân nói: “Đại đạo vô hình, sinh ra trời đất. Đại đạo vô tình, vận hành nhật nguyệt. Đại đạo vô danh, dưỡng dục vạn vật. Ta không biết tên của nó, tạm gọi là Đạo. Đạo có trong có cặn, có động có tĩnh. Trời trong đất cặn, trời động...”
“Ôi ôi! Đủ rồi đủ rồi! Một câu thôi, đừng tụng nguyên kinh nữa!” Sổ Nhân Quả ngắt lời gấp, “Nghe ‘trời trong đất cặn mà không nghĩ gì sao?”
Hà Minh chợt hiểu, Sổ Nhân Quả liền bày vẻ đạo mạo giảng bài: “Ừm ừm ừm, không tệ, hiểu liền là giỏi, đáng khen! Trong thì bay lên thành Thiên giới, cặn thì chìm xuống thành Ma giới, từ đó ranh giới giữa hai giới mới được xác lập.”
“Nhưng… chuyện đó liên quan gì đến quân phản loạn?”
“A Minh?”
Nghe tiếng gọi, Hà Minh quay nhìn Phong Vạn Lý, thấy cậu đang nhìn mình đầy lo lắng: “Hồi nãy anh lẩm bẩm gì một mình vậy?”
Lúc này Hà Minh mới nhận ra: nãy giờ mải nghĩ nên lỡ miệng nói ra. Anh cạn lời, thầm thề: phải đuổi Sổ Nhân Quả ra khỏi biển ý thức, nếu không sẽ bị đưa vào trại tâm thần.
Sổ Nhân Quả tất nhiên nghe được suy nghĩ anh: “Thì tu luyện đàng hoàng đi, tôi cũng đâu muốn suốt ngày chui rúc trong đầu anh, chán chết.”
Rồi bắt đầu bô bô kể đạo lý game thủ khiến Hà Minh hết nói nổi, đành âm thầm tắt tiếng.
Phong Vạn Lý thấy Hà Minh lại trầm ngâm không đáp, càng lo: “Này! A Minh! Anh không sao chứ? Gần đây anh cứ ngẩn ngơ suốt, mệt à?”
“Không sao.” Hà Minh lắc đầu, “Anh chỉ đang suy nghĩ về điều em nói. Nhưng chuyện đó liên quan gì đến quân phản loạn? Những gì anh không biết, Hồng không biết, Minh Diệp cũng không biết, thì Huyền Tri Diệp chắc gì đã biết?”
Câu nói như mở công tắc. Mọi người im lặng, suy nghĩ. Họ nhận ra: từ trước đến nay, ai cũng nghĩ Huyền Tri Diệp biết hết mọi chuyện. Nhưng trên thực tế, ông ta chỉ lớn hơn Huyền Hồng vài trăm tuổi, không thể nắm rõ hết.
Nếu vậy, ông ta chọn Cổ Trủng làm chiến trường hẳn có nguyên do, không phải chuyện xa xưa như họ tưởng.
Thành phố này, ngoài mốc ranh giới Thiên – Ma, Yêu tộc cư trú đông, còn có tỉ lệ dị thường cao hơn nơi khác…
Cố Tình Thâm như nhớ ra điều gì, quay sang Hà Minh: “Sếp, ngoài mốc ranh giới, chỗ mình còn có một ranh giới khác nữa.”
Lý Trường Xuyên cũng tỉnh ra, cùng Cố Tình Thâm nói: “Cõi âm.”