Oan hồn Ma Giới

Chưa Tường Nhân Quả - Miêu Khuẩn thuộc thể loại Linh Dị, chương 66 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Các mặt trận đều bốc khói
Editor:
Yang Hy
Bên phía Phong Vạn Lý đang đánh nhau chí chóe, bên Ngụy Hằng cũng chẳng khá hơn. Cậu vốn nghĩ lần này chỉ cần một thân một mình canh giữ ranh giới Ma Giới, ai dè vừa tới nơi đã gặp gương mặt quen: Tần Dương.
Chưa kịp hỏi han gì, quân phản loạn đã ùa tới, cả hai liền rút vũ khí, lao vào trạng thái chiến đấu.
Nhờ thời gian dài bị huấn luyện như trâu, thực lực chiến đấu của Ngụy Hằng tiến bộ vượt bậc. Cây gậy sắt nhuốm tà khí đỏ sậm trong tay cậu chạm tới đâu là kẻ địch u đầu tới đó. Tần Dương thì khỏi phải nói, trường đao trong tay vừa nhanh vừa hiểm, đường nào cũng đầy sát ý. Nhưng địch đông quá. Đánh mãi thì dù có trâu bò đến mấy cũng kiệt sức.
Ngụy Hằng vừa ra đòn vừa kêu lên: “Không phải chủ lực địch đang ở chỗ sếp à? Sao bên mình đông như kiến thế này?”
Tần Dương vừa vung đao vừa nghiến răng: “Biết ch.ết liền! Đáng ra phải đánh lên trời, ai ngờ đổ xô xuống đất! Không biết ông ta kéo đâu ra đám binh nhiều thế này nữa.”
Kỳ lạ là lũ lính kia chẳng hé miệng, chỉ cắm đầu lao lên. Trông chẳng giống người sống cũng chẳng ra quỷ ch.ết, cứ như đám rối vô hồn, chỉ biết tiến công.
“A Tần, tôi thấy không ổn lắm…” Ngụy Hằng tránh một nhát chém, đá bay một tên, thở hổn hển: “Bình thường bị đánh đau thì kêu chứ? Đây chẳng ai phản ứng, ch.ết mà cũng không thấy đau.”
“Ừ, mặt đứa nào đứa nấy đơ như tượng sáp.” Tần Dương cũng nhận ra, nói tiếp: “Một hai tên như vậy thì thôi, chứ cả bầy đều như thế. Bọn này… thực sự còn sống à?”
Quả thật, bọn lính kia không giống sinh vật sống chút nào: chẳng biết đau, chẳng biết sợ, không vẻ buồn vui, cứ lao về phía biên giới. Mỗi khi hai người họ hơi tách ra, lũ kia không thèm để ý, cứ hướng thẳng biên giới mà tiến, y như bị lập trình sẵn.
Ngụy Hằng vừa đánh vừa nghĩ, chợt nhận ra điều lạnh sống lưng. Lượng lính thực ra không nhiều, nhưng đánh mãi không hết vì mỗi tên bị hạ rồi lại tự động bò dậy nguyên si. Kinh khủng hơn kẻ địch ‘rất mạnh’ là ‘rất nhiều’, và lũ rất nhiều này còn biết hồi sinh vô hạn! Đánh thế nào cũng không sạch!
Ngụy Hằng hét lên: “Má nó, cái quỷ gì vậy!”
“Đúng là quỷ.”
Tần Dương bình tĩnh hơn, gom ma khí vào đao, xoáy một chiêu quét ngang mặt đất, sóng năng lượng như thủy triều cuốn sạch đám lính, tranh thủ được chút thời gian thở. Nhưng cái giá là ma khí cạn kiệt, đứng còn không vững.
Tần Dương thầm chửi, nhìn Ngụy Hằng nói: “Bọn chúng… là… oan hồn ch.ết trận… từ nghìn năm trước…”
“Chỗ này… chôn nhiều thứ dơ bẩn quá… oán khí tích tụ… linh hồn chẳng tan nổi… Trong chương 13… của sách Ma giới có ghi, cậu… lo về đọc lại đi!” Anh tựa vào lưỡi đao thở gấp, cười mỉa: “Hừ… hèn chi Hà Minh lại chọn thành phố Cổ Trủng… đúng là ‘phong thủy bảo địa’ thật đấy…”
Ngụy Hằng nghe vậy thở dài: “Giá như có chị Cố ở đây thì hay, chắc thương lượng là xong rồi…”
Tần Dương lắc đầu, giọng bắt đầu trở lại bình thường: “Đám này ch.ết rồi mà vẫn nghe lời Huyền Tri Diệp… à nhầm, nghe lời tên phản loạn kia… không thương lượng được đâu. Tốt nhất là tìm hòa thượng tụng kinh siêu độ, còn có hy vọng hơn đấy.”
“Nhưng nhìn tụi nó thế kia, siêu độ chắc gì ăn thua.” Tần Dương nhìn lũ lính đang lồm cồm bò dậy, lắc đầu bất lực: “Nếu lão Phong ở đây, lửa cáo của anh ta có hiệu quả thanh tẩy, một mồi lửa đốt sạch là xong.”
Ngụy Hằng nhìn lũ oan hồn trước mặt, liếc sang Tần Dương đã mệt bở hơi tai, không nói nhiều, lại giơ gậy sắt, tiếp tục chặn đường.
Nhưng trong lòng cậu rõ, đánh kiểu này khác nào lấy tay đỡ xe tải. Căn bản không tiêu diệt được, chỉ câu giờ mà thôi. Muốn thật sự giải quyết, cách duy nhất là đưa tụi nó ra khỏi Cổ Trủng, cắt đứt nguồn năng lượng từ vùng đất này.
Ngụy Hằng nhìn sang Tần Dương, Tần Dương hiểu ý, nhẹ gật đầu. Hai người âm thầm đếm ngược.
3… 2… 1… Chạy! Ngụy Hằng học theo Tần Dương, dùng ma khí quét tan đám oan hồn trước mặt, rồi lôi Tần Dương nhảy vào ranh giới Ma Giới. Đám lính phía sau không bị ai cản, y như zombie mất não, kéo theo vào Ma Giới, chẳng ai quay đầu hay do dự.
.
Bên phía Lý Trường Xuyên, anh đang dán bùa như máy, nhắm đâu trúng đó. Khu cứu thương tạm thời giờ đầy người, các bác sĩ tình nguyện dù không hiểu vì sao bệnh viện lại tìm đến đội trinh thám, vẫn nhiệt tình cứu chữa.
Dù cảnh tượng trước mắt đủ đập nát đức tin duy vật và vô thần mấy chục năm của họ, họ vẫn cố giữ bình tĩnh, lao vào cấp cứu với tinh thần “cứu người như cứu hỏa”.
May mà quân phản loạn không hẳn muốn huỷ diệt nhân gian, nên tình hình vẫn trong tầm kiểm soát, chỉ có vài cơ quan nhà nước hơi phiền phức.
“Bên đó là cái thứ gì thế!?” Một anh cảnh sát trẻ mới tới, bị mấy anh lớn đẩy ra tuyến đầu, trố mắt nhìn một đống người nằm la liệt, miệng méo xệch: “Tụ họp tà giáo còn chưa ghê thế này!”
Lý Trường Xuyên đứng bên cạnh cạn lời. Chẳng lẽ anh phải nói thật với người ta là ba giới đang đánh nhau, thần tiên với ma tướng liên minh chống phản loạn? Có mà vào thẳng trại điên!
Đừng nói người ta không tin, bản thân anh nghe còn thấy nhảm.
“Cái này… tôi… à thì…”
Càng lắp bắp, tên cảnh sát càng nghi. Đúng lúc ấy, một chiếc xe đậu ngay phía trước, từ trong bước xuống là một ông chú mặc đồng phục cảnh sát, có vẻ là người có chức có quyền.
Anh cảnh sát trẻ nhanh chóng đứng nghiêm chào: “Cục trưởng!”
Ông cục trưởng gật đầu, quay sang hỏi Lý Trường Xuyên: “Cậu là người của Đội Trinh thám Kiếp phải không?”
“Vâng… đúng vậy.” Thấy ông ta không có ác ý, lại gọi đúng tên đội, Lý Trường Xuyên đoán người này đến để hỗ trợ.
Nhưng nghĩ mãi anh vẫn không nhớ đội mình từng làm việc gì cho bên cảnh sát. Nếu không phải khách hàng cũ, tại sao lại giúp? Đội trinh thám cũng đâu thể ban cho trường sinh, càng không thể phong thần, cái lợi duy nhất chắc là gặp ma quỷ thì được bớt giá chăng?