Chương 81: Hồi Kết Đội Trinh Thám

Chưa Tường Nhân Quả - Miêu Khuẩn

Chương 81: Hồi Kết Đội Trinh Thám

Chưa Tường Nhân Quả - Miêu Khuẩn thuộc thể loại Linh Dị, chương 81 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thành viên thứ sáu của đội
Editor:
Yang Hy
Thẩm Thường Đằng nhìn qua từng người trong đội trinh thám, cuối cùng mỉm cười: “Tiểu Hà từ trước đến nay vốn lẻ loi một mình. Dù theo Thiên Đế và Ma Tôn đã lâu, nhưng vì chuyện diệt tộc mà trái tim nó đóng băng, chẳng còn muốn mở lòng với ai. Nó chỉ biết lao lên phía trước giết địch, quên mất mình cũng là con người, cũng cần giao tiếp, cần bạn bè.”
“Gần như tất cả Thần quan và Ma tướng theo Thiên Đế từ thuở ban đầu đều có quan hệ khá tốt với nhau, dù thỉnh thoảng vẫn xảy ra bất hòa, nhưng chẳng đến mức tách biệt như Tiểu Hà. Nó cứ lầm lì, ít nói, chẳng mấy khi để ý đến ai.”
“Giao cho nó quản lý đội trinh thám chính là để nó học cách tiếp xúc người khác, biết đâu có thể tìm được tri kỷ. Giờ nhìn lại thì kết quả không tệ chút nào. Hơn nữa…” khóe miệng Thẩm Thường Đằng nở một nụ cười đầy ẩn ý, “Còn tốt hơn tôi tưởng. Không những có bạn, mà còn có cả người đời này muốn kề vai gắn bó. Tôi cứ tưởng nó sẽ độc thân đến khi trời sập cơ!”
Nhắc đến Phong Vạn Lý, ai nấy đều cười khổ. Ai ngờ được người vừa đi làm ngày đầu tiên đã lao thẳng vào Hà Minh, không phải bị kiện hay bị đuổi mà là cùng nạn nhân “lăn giường” luôn.
Lý Trường Xuyên bỗng nhớ đến lời Huyền Tri Diệp từng nói: Phong Vạn Lý là do Hà Minh cứu. Cậu liền tranh thủ lúc Thẩm Thường Đằng có mặt hỏi ngay: “Ngài Thẩm, Huyền Tri Diệp nói anh Phong là do đội trưởng cứu, nhưng hai người lại khẳng định chưa từng gặp nhau trước đó. Rốt cuộc là sao?”
“Ài… hai đứa nó…” Thẩm Thường Đằng gõ quạt nhẹ vào tay, “Tiểu Hà mà tìm được người như vậy là điều tốt. Vạn Lý cũng là đứa tốt, chúng ta đều quý nó. Ngay cả Ma Tôn và Thiên Đế cũng tính tổ chức lễ đạo lữ hoành tráng cho hai đứa.”
“Chỉ tiếc… không biết phải gọi là nghiệt duyên hay sao, hai đứa đó, định mệnh chỉ gieo cho một người sống.” Thẩm Thường Đằng thở dài tiếp: “Phong Vạn Lý sống được là nhờ Tiểu Hà thay đổi Sổ Nhân Quả. Sổ đó là một trong ba thần khí duy trì luân hồi, đủ sức thay đổi cả Thiên Đạo. Vốn dĩ Vạn Lý phải chết, nay sống lại tức là Thiên Đạo thiếu đi một mạng.”
“Nợ thì sớm muộn cũng phải trả, hoặc cùng chết, hoặc chỉ còn một người sống.”
Ngụy Hằng lập tức căng cổ phản đối: “Không thể nào! Đội trưởng với anh Phong chắc chắn sẽ bình an trở về! Anh Phong từng nói, có kéo cũng kéo đội trưởng về. Đội trưởng tuyệt đối không để anh Phong chết đâu!”
Ai cũng im lặng. Họ đều hiểu có những tai kiếp là định mệnh. Dù mạnh mẽ đến mấy cũng không né được.
Cố Tình Thâm lúc này đã gánh vai trò đội phó, lập tức thu lại cảm xúc, lên tiếng: “Nếu đội trinh thám là ‘vũ khí bí mật’ của Thiên Đế, vậy xin hỏi ngài Thẩm, hiện giờ chúng tôi phải làm gì?”
“Đây chính là lý do tôi đến.” Thẩm Thường Đằng bước lên đầu bàn dài, quét ánh mắt qua tất cả, nở nụ cười: “Đứng nói chuyện bất tiện, mời mọi người ngồi xuống.”
Chờ mọi người ổn định, ông lại lắc đầu: “Vẫn còn thiếu người.”
Mọi người trong đội: ???
Chờ thêm một lúc, cửa vang tiếng gõ, rồi một thanh niên mở cửa bước vào, đôi mắt nâu long lanh, cười tươi như nắng, khuôn mặt điển trai. Ngụy Hằng ngẩn người, hét lên tên đối phương: “A Tần?!”
Tần Dương gật đầu, bước thẳng vào văn phòng. Nhưng chưa kịp làm gì thì bị Cố Tình Thâm quát: “Đóng cửa lại!!!”
Sau một lúc ngượng nghịu, Tần Dương ngoan ngoãn quay lại đóng cửa, không còn tâm trí diễn cảnh “xuất hiện bất ngờ”, vội vàng đi tới ghế trống cạnh bàn, ngồi xuống, ho nhẹ hai tiếng rồi nói: “Xin lỗi, vừa rồi ở Ma giới không rời đi được nên tới trễ. Nếu phải trừ lương thì tôi không ý kiến.”
Ngụy Hằng xôn xao: “A Dương! Cậu gia nhập đội từ bao giờ thế?! Sao tôi không biết gì hết trơn?!” Hắn quan tâm hơn cả chuyện trừ lương.
Cố Tình Thâm cũng cau mày: “Tôi là đội phó phụ trách nhân sự mà còn không biết nữa!”
Thẩm Thường Đằng phe phẩy quạt: “Chuyện bắt đầu từ lúc mọi người phát hiện trí nhớ có vấn đề, rồi Tiểu Hà đi họp ở Ma giới. Tôi cũng chỉ biết sơ sơ, tốt nhất để thị vệ Tần tự nói.”
Tần Dương nghiêm túc gật đầu: “Lúc đó tôi có gặp đội trưởng và đã cảm ơn anh ấy về chuyện giữa tôi và A Ngụy trước đây. Đội trưởng không nhận lời xin lỗi, nhưng tôi đã nhân đó đề nghị được gia nhập đội trinh thám.” Anh ta mỉm cười: “May mà anh ấy đồng ý.”
“Mấy hôm trước, đội trưởng giao cho tôi một số việc.” Vừa dứt lời, ánh mắt mọi người đổ dồn về phía anh. Tần Dương hít một hơi sâu rồi nói tiếp: “Lúc đó tôi chưa hiểu rõ. Nhưng giờ khi đội trưởng và anh Phong chưa rõ sống chết, tôi mới hiểu ý anh ấy.”
“Anh ấy nói: Nếu một ngày nào đó, tôi và Vạn Lý vì lý do gì đó không thể chỉ huy đội trinh thám và cũng không thể truyền tin, anh hy vọng cậu lập tức đến đội, nghe theo chỉ đạo của người kế nhiệm tôi.” Tần Dương ngừng một chút rồi nói tiếp: “Tôi hỏi làm sao biết lúc nào, anh ấy chỉ đáp: Khi cõi âm xuất hiện hiện tượng lạ.”
Giờ thì tất cả mới hiểu, thì ra những gì Hà Minh đang đối mặt anh đã biết từ trước. Chẳng ai biết anh đã âm thầm chuẩn bị bao nhiêu việc.
Cố Tình Thâm tức giận: “Cái đồ chết tiệt! Cứ làm như mình là thần thánh! Chuyện quan trọng như vậy mà tụi này bị giấu kỹ như giấu vàng! Sao? Đội trưởng giỏi lắm hả? Người dẹp yên quân phản loạn thì tài giỏi hả? Nãy tôi còn thấy xót xa cho anh ấy, vậy mà anh ấy còn tự tính toán hết luôn!”
Ai cũng nghĩ thầm: Chị Cố nói cũng đúng. Đội trưởng quả thật giỏi…
Nhưng chẳng ai dám nói ra, dù sao thì lời chẳng nhanh hơn đạn.
Thẩm Thường Đằng nhẹ nhàng phẩy quạt: “Giờ thì, thành viên đội trinh thám đã đầy đủ, tôi xin bắt đầu chỉ huy công tác cho ‘cuộc phản loạn lần hai’.”
Nói xong, ông khép quạt lại, dùng đầu quạt chỉ về phía Ngụy Hằng và Tần Dương: “Ngụy Hằng và thị vệ Tần, hai cậu phụ trách phòng thủ Ma giới. Còn cô Cố và đạo hữu Lý phụ trách Thiên giới, trấn thủ hướng Tây Nam, tuyệt đối không để trận pháp bị phá. Một khi vỡ, Thiên giới sẽ nguy kịch.”
“Còn một điều nữa, đây là điều đội trưởng dặn dò các cậu: Nếu gặp nguy hiểm đến tính mạng, ưu tiên sự an toàn của bản thân, đừng vì phút bốc đồng mà liều mạng.” Ông quay nhìn hồn phách người phụ nữ lớn tuổi đứng bên cạnh: “Nhưng trước hết, phải để hồn phách bà ấy trở về xác. Hồn lìa thân lâu không tốt cho người sống.”