Chưa Tường Nhân Quả - Miêu Khuẩn
Hoàng hôn rọi lòng
Chưa Tường Nhân Quả - Miêu Khuẩn thuộc thể loại Linh Dị, chương 89 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hoàng hôn buông xuống, nhân gian thanh tịnh.
Editor:
Yang Hy
Lúc chạng vạng, Hà Minh lái xe chở Phong Vạn Lý. Người nọ nhìn ngắm cảnh vật bên ngoài cửa kính một lúc rồi lại chuyển ánh mắt sang khuôn mặt tuấn tú, thanh tú của Hà Minh mà ngắm tiếp.
Sổ Nhân Quả sau khi mọi chuyện đã kết thúc thì đã hóa hình cùng Sổ Sinh Tử, cùng Uyên Ương Lục kéo nhau đi chơi núi chơi biển. Giờ đây rốt cuộc cũng là thế giới hai người thật sự chỉ dành riêng cho họ.
“Thật ra… em tò mò lắm đó, rốt cuộc vì sao anh lại nhảy xuống sông Vong Xuyên vậy?” Phong Vạn Lý nghĩ mãi vẫn không hiểu. Sổ Nhân Quả còn không biết bản thể mình nằm dưới đó, làm sao Hà Minh lại dám nhảy? Chẳng lẽ… thứ anh tìm vốn dĩ không phải là Sổ Nhân Quả?
“Lúc đó anh thật sự không đi tìm sổ, chỉ là trùng hợp thôi.” Hà Minh cười, giọng hơi bất đắc dĩ. “Nói đúng ra thì anh cũng hành động bốc đồng, nhưng lúc đó anh cảm nhận được khí tức của tộc trưởng và mọi người trong sông.”
“Nhảy xuống rồi, đúng là gặp được họ. Họ nói với anh họ không trách anh, dặn anh phải sống tốt với em, rồi… họ đi đầu thai.” Hà Minh ngừng một chút rồi tiếp tục: “Khi ấy anh mới hiểu ra… người trói buộc họ bấy lâu nay, là chấp niệm của chính anh.”
“Rồi sau đó, anh mới tìm được Sổ Nhân Quả trong sông.”
Hà Minh dừng xe lại. Phong Vạn Lý ngơ ngác nhìn ra cửa sổ, nơi này không phải căn hộ mà hai người đang ở. Thấy Hà Minh mở cửa bước xuống, cậu cũng vội theo sau.
.
Hai người đứng trước một căn nhà mới. Hà Minh rút ra chiếc chìa khóa, đặt vào tay Phong Vạn Lý: “Tình Thâm nói với anh là em muốn đổi sang chỗ lớn hơn, sống chung với anh. Cho nên anh tự ý mua một căn nhà… hy vọng em không chê.”
Phong Vạn Lý ngây ngô siết chặt chìa khóa trong tay, lại nhìn sang Hà Minh: “Nhưng chỗ này… cách văn phòng đội hơi xa đó.”
“Nhưng lại gần Hồ tộc hơn.” Hà Minh cười. “Anh có thể rút ngắn khoảng cách ngàn dặm mà, không thành vấn đề. Gần Hồ tộc một chút, em cũng dễ về thăm ông Phong.”
“À Minh này, có ai từng nói với anh rằng, được anh yêu đúng là rất hạnh phúc chưa?” Phong Vạn Lý cười rạng rỡ. “Có điều… phải sửa miệng lại đi nha! Còn gọi là ông Phong cái gì! Gọi là ông nội!”
Nói xong cũng không chờ Hà Minh phản ứng, cậu đã kéo anh chạy tới cửa: “Anh đứng ngơ gì đó, đi đi đi! Mình còn phải lên kế hoạch nữa!”
Ánh hoàng hôn đổ xuống khắp mặt đất, ánh nắng cam phủ vàng một khoảng trời. Thế gian trở nên trong trẻo và bình yên, bao nhiêu cực khổ và vận mệnh đã qua đều tan như khói bụi, chẳng còn dấu vết nào.
Hà Minh mỉm cười, nắm lấy tay Phong Vạn Lý: “Ừ.”
[Mười bí ẩn chưa có lời giải của Đội Trinh thám Kiếp – Hoàn chính văn]