100. Chương 100: Chuyện chẳng đáng kể

Chuế Tế Vô Địch - Hoa Tiến Tửu

Chương 100: Chuyện chẳng đáng kể

Chuế Tế Vô Địch - Hoa Tiến Tửu thuộc thể loại Linh Dị, chương 100 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Châu nhi cúi đầu, không dám lên tiếng.
Dù biết cô gia không cố ý, nhưng trước mặt phu nhân, nàng không thể giải thích cho cô gia được.
Phu nhân nói gì, đó chính là sự thật.
Ở Tần phủ, lời của phu nhân luôn đúng.
- Hừ, yếu đuối, ăn nhiều thế mà không biết vận động. Đến lúc cần dùng hắn, hắn lại lười nhác, thế là để tiểu tử kia đến hậu hoa viên chăm hoa cho ta, làm đủ thứ việc, hầu hạ ta nhiều hơn. Cả ngày trong phòng, không bệnh mới lạ.
Tống Như Nguyệt vừa uyển chuyển bước vào sảnh đãi khách, vừa trợn mắt bất mãn quở trách.
Khi Châu nhi đi theo đến bên ngoài phòng đãi khách, cung kính nói:
- Phu nhân, Nhị tiểu thư đã ra cửa, nô tỳ đi báo cho Nhị tiểu thư một tiếng.
Tống Như Nguyệt nhíu nhíu mày:
- Đầu ngờ đi làm gì? Ban đêm gió lớn, hồ lại có gió nóng, lạnh nóng thất thường, dễ bị cảm. Ngươi bảo nàng mặc dày thêm chút, đừng để cảm lạnh.
- Nô tỳ tuân lệnh.
Châu nhi vội vàng cáo lui.
Đợi nàng đi xa, Tống Như Nguyệt thở dài, mặt đầy nỗi ưu sầu thầm nói:
- Muốn để tiểu tử kia ra tranh danh cho ta, để ta lấy lại chút thể diện trước mặt các tiểu đệ tử kia, hắn lại đổ bệnh, thật phiền phức.
Nàng và mấy phu nhân kia bề ngoài hòa hợp, kỳ thực lần nào gặp gỡ đều ngấm ngầm cạnh tranh.
Họ khoe khoang, châm chọc, nói móc, dèm pha lẫn nhau.
Vì chuyện bị Thành Quốc phủ từ hôn và thu được một người ở rể, nàng từng bị bọn họ mỉa mai cười nhạo, mất mặt và tức giận.
Vốn định hôm nay để tiểu tử thúi kia giúp nàng trả thù, nào ngờ hắn lại leo cây, thật chán ghét.
Chờ hắn khỏi bệnh, sẽ cho hắn biết.
Tống Như Nguyệt tức giận nghĩ ngợi, lại thở dài, đành phải lắc lắc eo thon nhỏ nhắn bước vào sảnh đãi khách, trên mặt lập tức hiện ra nụ cười tươi.
Dưới ánh đèn, dáng vẻ nở nang thướt tha, gương mặt xinh đẹp, vẫn như trước là một mỹ thiếu phụ phong hoa tuyệt đại tuổi trẻ mỹ mạo. Mấy quý phụ nhân đang uống trà nói chuyện trong sảnh nhìn thấy nàng đến, ánh mắt đầy hâm mộ lẫn ghen ghét, lập tức đứng lên, hàn huyên vài câu.
Sau đó, một phu nhân âm dương quái khí nói:
- Như Nguyệt, mấy bài thơ kia thật là con rể tú tài ở rể của ngươi sáng tác? Ta nghe lão gia nhà ta nói, thơ kia cũng không phải tú tài bình thường có thể làm ra được, ngươi đừng lừa chúng ta chứ?
Lại có một phu nhân cười như không cười:
- Là thật là giả, đêm nay chẳng phải sẽ biết rồi sao. Như Nguyệt, ta hôm nay mang theo tài nữ Thanh Chiếu nhà ta tới, nàng là tài nữ đầu tiên của Mạc Thành, thi từ đều giỏi. Đêm nay chúng ta sẽ biết được tài năng của tài tử ở rể trong miệng ngươi nói tới kia như thế nào.
Những người khác cũng đều ồn ào phụ họa.
Tống Như Nguyệt rất xấu hổ, nghe mấy phụ nhân lộ vẻ mặt cười trên nỗi đau của người khác, lời định nói ra lại nuốt xuống.
Nếu nói tiểu tử thúi kia đột nhiên ngã bệnh không thể tới, chẳng phải tự đánh mặt mình.
Nào có chuyện trùng hợp như thế, sớm không bệnh muộn không bệnh, hết lần này tới lần khác lúc cần lại sinh bệnh, rõ ràng không phải là không dám tới sao?
Trên mặt Tống Như Nguyệt miễn cưỡng nặn ra nụ cười nhạt trấn định, chào hỏi các nàng cùng đi Nguyệt Dạ Thính Vũ Uyển.
Khi tới đại sảnh, nàng liếc mắt ra hiệu cho nha hoàn bên cạnh đi qua một bên.
Nha hoàn vội vàng tiến đến chỗ gần.
- Mau đi xem tiểu tử thúi kia một chút, không chết thì bắt hắn tới đây! Chết cũng phải nhấc hắn tới.
Trên mặt Tống Như Nguyệt vẫn mang nụ cười tươi, miệng lại cắn răng nói thấp giọng.
Nha hoàn lập tức vội vàng rời đi.
Một chỗ khác trong hoa viên.
Tần Vi Mặc mặc áo lông dày màu tuyết trắng, nhíu đôi lông mày tinh tế, được Châu nhi nâng đỡ cùng mấy tiểu nha hoàn, lão bà tử chen chúc, mặt đầy lo âu đi về phía tiểu viện của Lạc Thanh Chu.
- Tiểu thư, đại phu nói, cô gia không có chuyện gì, nghỉ ngơi mấy ngày là khỏe, ngài không cần lo lắng. Nếu không, đừng đi nữa.
Châu nhi nhẹ giọng thuyết phục.
Nàng không muốn để tiểu thư nhà mình đi qua.
Dù sao đã là ban đêm, nam nữ thụ thụ bất thân, hai người lại là tỷ phu và cô em vợ, sẽ bị người ngoài đàm tiếu.
Tần Vi Mặc ôn nhu nói:
- Tỷ phu ngã bệnh, ta tự nhiên muốn đi xem một chút.
Dừng một chút, nàng lại khẽ thở dài:
“Coi như thay tỷ tỷ đi xem tỷ tỷ chút, tỷ tỷ chắc sẽ không đi...”
Nhị tiểu thư nói:
“Tỷ phu thân thế đáng thương, lại đến ở rể Tần gia chúng ta, không có thân nhân, không có bằng hữu, lẻ loi hiu quạnh, trong lòng khẳng định tự ti khổ sở... Nếu không ai quan tâm, sẽ rất thê lương.”
Châu nhi không dám nhiều lời.
- Khụ khụ...
Đi được chốc lát, Tần Vi Mặc thở gấp hổn hển, khuôn mặt nhỏ phiếm hồng, bị gió lạnh thổi qua, ho khan vài tiếng, thân thể yếu đuối đáng thương.
Ma ma bên cạnh vội vàng giúp nàng quấn chặt áo khoác, lại để nha hoàn mở dù, đi ở phía trước chắn gió lạnh.
Tần Vi Mặc lại che miệng ho khan vài tiếng, sắc mặt từ đỏ biến thành trắng, đắng chát lẩm bẩm:
- Ta thật vô dụng...
Vành mắt Châu nhi đỏ lên, muốn thuyết phục, lại không dám mở miệng.
Nha hoàn khác cùng ma ma đi theo bên cạnh đều thần sắc ảm đạm, cúi đầu trầm mặc.
Chốc lát sau, đi đến tiểu viện Lạc Thanh Chu.
Châu nhi vội vàng chạy lên gõ cửa:
- Cô gia, tiểu thư nhà ta tới thăm ngươi. Tiểu Điệp, ngủ chưa? Mau tới mở cửa.
Tiểu Điệp ở trong phòng lo lắng thân thể của công tử, căn bản ngủ không được, đang trên giường thêu hoa.
Nghe phía bên ngoài có tiếng đập cửa, lập tức xuống giường, đi ra ngoài mở cửa.
Lúc này Lạc Thanh Chu đang ngồi trước bàn sách đọc sách, nghe được âm thanh, do dự một chút, để sách xuống, nằm xuống giường.
Ghi chép liên quan tới thần hồn trên sách rất ít, chỉ vài đoạn, mà người viết sách cũng không phải thật gặp qua, đều là tin đồn, không biết thực hư.
Trong lòng hắn có chút thất vọng.
Xem thân thể hắn phản ứng trước đó, cùng điều ghi lại trên sách, hắn cảm thấy thần hồn Xuất Khiếu có lẽ thật có thể thực hiện, cũng không phải tùy ý bịa đặt.
Sau khi thần hồn cường đại, có thể rời khỏi thân thể, tự bay đi, không chỉ ngao du thiên địa, còn có thể nhìn thấy âm hồn quỷ quái người bình thường không nhìn thấy.
Những mẩu chuyện ngắn quỷ quái ghi lại trên sách, có lẽ tồn tại thật.
Hắn quyết định khi nào có thời gian lại đi tiệm sách phía ngoài tìm một chút, có thể có vài thư tịch giới thiệu về thần hồn. Đồng thời, hắn còn muốn mua mấy quyển thư tịch giới thiệu về võ giả.
Mặc dù hắn bây giờ đã trở thành võ giả chân chính, nhưng đối với võ giả vẫn như cũ ở giai đoạn không biết gì.
Đang lúc suy nghĩ miên man, Tiểu Điệp đã dẫn người đi vào tiểu viện.
Tiểu nha đầu cung kính nói:
- Nhị tiểu thư, nô tỳ đi xem cô gia một chút xem cô gia đã ngủ thiếp đi chưa?
Nói rồi nàng chạy tới cửa sổ, đứng phía trước cửa sổ nhẹ giọng gọi:
- Cô gia, Nhị tiểu thư tới thăm người, người đã ngủ chưa?
Lạc Thanh Chu nhắm mắt lại, không lên tiếng.
Hắn bây giờ mặc dù thân thể cùng tinh thần đều khôi phục, nhưng đầu óc vẫn rất loạn, không muốn nói chuyện.
Mà loại tình huống này, lấy thân phận cùng quan hệ của hai người, cũng không tiện gặp mặt nói chuyện.
Hắn ngược lại không quan trọng, chỉ sợ đến lúc đó vị nhạc mẫu đại nhân kia nghe nói, lại muốn nổi nóng, nói tỷ phu cùng cô em vợ đêm hôm khuya khoắt lén lút cấu kết làm bậy, vậy thì phiền toái.
- Tiểu Điệp, không cần gọi nữa... Hình như tỷ phu đã nghỉ ngơi, vậy không nên quấy rầy hắn, ta đứng ngoài cửa sổ nhìn xem một chút là được.
Giọng nói Tần nhị tiểu thư ôn nhu ở bên ngoài vang lên.
- Khụ khụ...
Còn có tiếng ho khan.
Thậm chí có thể nghe được tiếng thở hổn hển.
Trong lòng Lạc Thanh Chu âm thầm nghi hoặc, không biết vị Nhị tiểu thư này đến cùng mắc bệnh gì, thể cốt yếu như thế, còn không bằng cô nương khác.
Tần Vi Mặc đứng dưới ánh trăng ngoài cửa sổ, thần sắc nhu hòa mà lo lắng, nhìn thoáng qua vào trong phòng, thấp giọng nói:
- Tiểu Điệp, ngày mai ta lại đến thăm tỷ phu... Ngươi phải chiếu cố hắn thật tốt, ban đêm cần vào phòng nhìn nhiều, đắp kín chăn cho hắn...
Lạc Thanh Chu nhắm mắt lại, trong lòng ấm áp.
Tần phủ mặc dù có chỗ không như ý, nhưng so với Thành Quốc phủ mà nói, nơi này thật là quá tốt rồi.
Có thể ăn no, có thể mặc ấm, còn có người quan tâm.
Dù là chủ nhà hay hạ nhân, đối đãi với hai người chủ tớ bọn hắn đều rất tốt.
Lần này ở rể, thật là nhân họa đắc phúc.
Tần Vi Mặc căn dặn xong, che miệng trầm thấp ho khan vài tiếng, lúc đang muốn rời đi, một nha hoàn đột nhiên vội vàng bước chân từ ngoài cửa chạy vào, gấp giọng hô:
- Tiểu Điệp! Tiểu Điệp! Công tử nhà ngươi khá hơn chút nào không? Nhanh để hắn, phu nhân muốn hắn...
Lạc Thanh Chu nằm ở trên giường:
- ...
Tiểu Điệp một mặt mơ hồ.
Nha hoàn kia thở hồng hộc, rồi nói tiếp:
Muốn... Muốn hắn đi qua... Phu nhân thúc gấp, nói vô luận chết sống, đều muốn... Đều muốn nhấc hắn đi qua...
Tiểu viện chớp mắt an tĩnh.
Tiểu nha hoàn kia thở hồng hộc, lúc này mới nhìn thấy Tần Vi Mặc, vội vàng nói:
- Nhị.. Nhị tiểu thư...
Tần Vi Mặc có chút nhíu mày.
- Tỷ phu ngã bệnh, nghỉ ngơi trong phòng, đêm nay không thể ra ngoài.
Tiểu nha hoàn lập tức vẻ mặt đau khổ nói:
- Nhị tiểu thư, nhưng mà... Nhưng chỗ phu nhân...
Tần Vi Mặc lại từ cửa sổ nhìn vào trong phòng một chút, ôn nhu nói:
- Không sao đâu, ta đi nói với mẫu thân là được.
Một đoàn người rời khỏi tiểu viện.
Tiểu nha hoàn Mai nhi kia cũng đành phải đi theo ra ngoài.
Tiểu Điệp đóng kỹ cửa sân, lại đi tới trước cửa sổ nhìn thoáng qua trong phòng, mới trở về phòng mình, tiếp tục ngồi trên giường thêu hoa.
Tần Vi Mặc được Châu nhi và Thu nhi nâng đỡ, đi vào Nguyệt Dạ Thính Vũ Uyển.
Trước có nha hoàn bung dù che gió, sau có mấy ma ma tuổi khá lớn chen chúc đỡ nàng, như công chúa xuất hành.
Nhưng toàn bộ đội ngũ, an tĩnh dị thường.
Ven hồ, trên cây dương liễu treo đầy đèn màu sáng tỏ, gió đêm phất qua, trong hồ nước, sóng gợn lăn tăn, hoa sen lung lay trong gió, đẹp không sao tả xiết.
Tần Vi Mặc ôn nhu nhìn, trên gương mặt thanh lệ tao nhã lại như vẽ, lộ ra thần sắc hơi say.
Áo lông trắng tuyết bọc lấy thân thể, gió đêm quét qua cành liễu rũ, tú mỹ mềm mại, yếu ớt.
- Tiểu thư, trên hồ gió lớn, chút nữa chúng ta đừng lên thuyền.
Châu nhi đỡ nàng, lo âu khuyên.
Một bên khác Thu nhi cũng nói khẽ:
- Đúng vậy tiểu thư, chúng ta đi dạo bên hồ một chút, có phu nhân bồi khách nhân là được rồi.
Tần Vi Mặc yên lặng một chút, ôn nhu nói:
- Ừm.
Hai nha hoàn nhìn nhau, âm thầm kinh ngạc, đêm nay sao tiểu thư nghe lời như vậy?
Lập tức trong lòng hai người khẽ động: không phải là cô gia thân thể không thoải mái, cho nên tiểu thư không có tâm tình?
Không bao lâu.
Chỗ cửa tròn treo đèn lồng, đột nhiên truyền đến một trận tiếng cười nói.
Lập tức, một đám nha hoàn người hầu vây quanh vài quý phụ nhân phong thái yểu điệu, vừa nói vừa cười đi vào vườn.
Tống Như Nguyệt thân là chủ nhà, tự nhiên đi chính giữa.
Trên gương mặt trẻ tuổi xinh đẹp như hoa, mang theo nụ cười kiều mị mê người, nhưng nhìn rất giả tạo.
Mà bên cạnh nàng là mấy thiếu phụ trẻ, trên mặt cũng tươi cười xán lạn, chỉ là miệng nói chuyện như kèm gươm chỉa giáo.
Bầu không khí nhìn như hòa hợp sung sướng, lại ẩn giấu đao kiếm.
Nữ nhân thời này, rảnh rỗi chỉ thích nói chuyện phiếm ganh đua so sánh hơn thua.
Tần Vi Mặc đi lên cúi người hành lễ, rất lễ phép chào hỏi các quý phụ nhân trẻ tuổi kia.
- Nha, đây không phải Vi Mặc sao, thân thể ngươi như này, sao có thể ra ngoài chạy loạn, đêm nay có gió, ngươi vẫn nên trở về phòng đợi, chúng ta có mẫu thân ngươi bồi là được rồi.
- Chậc chậc, gương mặt này, tư thái này của Vi Mặc, thật sự là càng lớn càng động lòng người, nhìn còn đẹp hơn mẫu thân ngươi nhiều.
- Nghe nói Vi Mặc thi từ ca phú, cầm kỳ thư họa, mọi thứ tinh thông. Ngay cả Thanh Uyển nhà ta đều khen mấy tác phẩm xuất sắc của ngươi không dứt miệng đây.
Mấy quý phụ nhân mặc dù nói chuyện với Tống Như Nguyệt mang gươm mang kiếm, nhưng đối với thiếu nữ yếu đuối dịu dàng trước mắt này, lại phá lệ yêu thích, hoặc nói là thương hại, thái độ đều rất tốt.
Lúc này, một thiếu nữ mặc váy dài lam nhạt, từ sau lưng một quý phụ nhân đi ra, cười nói:
- Vi Mặc muội muội, rất lâu không gặp. Lần trước đến nhà ngươi, còn đi cùng Mạnh tỷ tỷ, cũng đã qua hơn mấy tháng rồi.
Thiếu nữ này bộ dáng dịu dàng, dáng điệu uyển chuyển, tên là Tô Thanh Uyển, là tài nữ rất nổi danh ở Mạc Thành.
Bình thường hành vi không câu nệ, thường xuyên xuất đầu lộ diện, đi tham gia các loại thi từ ca hội, còn hiếu thắng thi đấu với nam tử và rất nhiều văn nhân tài tử ở Mạc Thành.
Tần Vi Mặc mỉm cười nói:
- Tô tỷ tỷ vài ngày trước ở Uyên Ương Lâu làm bài « Quên xuân », khắp nơi Mạc Thành đều đang truyền tụng đó.
Tô Thanh Uyển cười cười, nói:
- Không đáng nhắc tới.
Mắt nàng ta lập tức sáng lên, nhìn ven hồ nhìn một chút, hỏi:
- Vi Mặc muội muội, vị tỷ phu ở rể nhà ngươi đâu? Bài Tuyết trắng: Đông qua tuyết trắng vẫn vấn vương, rung cành hoa rụng khắp muôn phương, và bài Vân tưởng y thường, hoa tưởng dung kia, thật sự là hắn làm sao?
Tần Vi Mặc còn chưa trả lời, Tống Như Nguyệt nhân tiện nói:
- Đương nhiên là tiểu tử đó làm, cái này còn có thể giả sao?
Lập tức trên mặt lộ ra một tia đắc ý:
- Bài Vân tưởng y thường hoa tưởng dung kia, làm ngay trước mặt ta.
Trong lòng lại đắc ý tăng thêm một câu: tiểu tử đó nhìn ta làm, nếu không phải ta xinh đẹp như hoa, hắn làm sao làm ra được đây?
Phụ nhân bên cạnh lập tức cười quái dị tiếp lời nói: