106. Chương 106: Chắp tay cáo từ

Chuế Tế Vô Địch - Hoa Tiến Tửu

Chương 106: Chắp tay cáo từ

Chuế Tế Vô Địch - Hoa Tiến Tửu thuộc thể loại Linh Dị, chương 106 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nước hồ quanh năm ấm áp, chỗ sâu ở đáy hồ thậm chí còn hơi bỏng người, con cá này không ngờ lại nhảy nhót tưng bừng, cầm trong tay vẫn liều mạng giãy dụa, khí lực rất lớn.
Vảy cá ánh lên màu lam nhạt, dưới ánh trăng lấp lánh phản chiếu ánh sáng.
Con cá đại khái dài một tấc, thịt cá trông có vẻ béo tốt.
Lạc Thanh Chu quan sát cẩn thận một chút, ánh mắt vừa nhìn về phía đám hoa sen tươi tốt um tùm vây quanh lầu các giữa hồ, trong lòng càng thêm nghi ngờ.
Loại nước này, không chỉ có hoa sen sinh trưởng tươi tốt, mà còn có cá sinh sống, quả thật kỳ lạ.
- Công tử, con cá này thật đẹp, là bọn họ nuôi sao?
Tiểu Điệp vẻ mặt tràn đầy tò mò.
Lạc Thanh Chu nhún vai:
- Ai biết được.
Sau khi nói xong, hắn định thả đi, nhưng nghĩ lại, giơ tay lên lại ném lên bờ.
Tiểu Điệp kinh ngạc nói:
- Công tử, sao ném lên bờ rồi?
Lạc Thanh Chu xoa bụng dưới nói:
- Ban đêm chưa ăn no, bụng hơi đói, lát nữa chúng ta nướng cá ăn.
- A?
- A cái gì, tắm nhanh, chuẩn bị lên bờ.
- Oh.
Hai người tắm xong, lên bờ mặc quần áo, cầm con cá kia, trở về tiểu viện.
Lạc Thanh Chu bỏ cá vào trong chậu bên phòng bếp, rửa tay, rồi lại về phòng thay một bộ quần áo sạch sẽ, ra ngoài nói:
- Tiểu Điệp, biết giết cá không?
Tiểu Điệp vẻ mặt đau khổ nói:
- Công tử, nô tỳ... Nô tỳ không dám...
- Chờ ta trở lại.
Lạc Thanh Chu chuẩn bị ra ngoài, đi thỉnh an Tần đại tiểu thư.
Tiểu Điệp vội vàng chạy tới cửa nhắc nhở:
- Công tử, nhớ phải hỏi Bách Linh tỷ tỷ.
Không đợi Lạc Thanh Chu trả lời, nàng lại nhìn ra ngoài cửa một chút, nhỏ giọng nói:
- Công tử, Bách Linh tỷ tỷ đã nói như vậy, vậy chính là... chính là tiểu thư muốn cùng phòng với người, người nhất định phải chủ động hỏi nha.
Vẻ mặt Lạc Thanh khẽ động, không nhịn được nhìn nàng:
- Tiểu Điệp, ngươi mỗi ngày ra ngoài học với những nha hoàn kia không chỉ học nhạc khí và nữ công đúng không?
Khuôn mặt nhỏ của Tiểu Điệp lập tức đỏ ửng, cúi đầu, xấu hổ mà nói:
- Ừm...
Không tiện nói tiếp.
Lạc Thanh Chu nghe được trong lòng nàng: 【 Còn học cách hầu hạ công tử... Người ta là nha đầu thông phòng, tiểu Đào tỷ tỷ dạy người ta thật nhiều chuyện đáng xấu hổ đó 】.
Lạc Thanh Chu:
- ...
- Đừng học bậy, học chút hữu ích, nếu thực sự không từ chối được, cứ nói là còn nhỏ, đợi lớn lên lại học.
Lạc Thanh Chu nói xong, đi ra ngoài.
Tiểu Điệp ngẩng đầu, nhìn bóng lưng hắn dần đi xa, nhếch môi nhỏ, có chút ủy khuất thầm thì:
- Người ta mới không nhỏ đâu.
Sau đó cúi đầu nhìn trước ngực mình một chút, lại thở dài một hơi:
- Đúng là có chút nhỏ, tiểu Đào tỷ tỷ nói những thứ kia, không biết có hữu ích không...
Lạc Thanh Chu trên đường nghĩ đến chuyện ngày mai ra khỏi thành tế bái mẫu thân.
Theo lẽ thường, nam nhân thành thân, nếu mẹ đã qua đời, muốn đi tế bái thì phải dẫn theo vợ mới cưới.
Như vậy mới là tôn trọng mẹ, mới có thể an ủi linh hồn mẹ nơi chín suối.
Nhưng hắn không phải là kết hôn, mà là ở rể.
Dựa vào thân phận địa vị và tính cách đối phương, căn bản không thể nào đi cùng hắn.
Mà hắn cũng không quan tâm.
Hai người sớm đã nói rõ, tạm thời duy trì quan hệ bề ngoài là tốt.
Không quấy rầy lẫn nhau.
Hắn và Tiểu Điệp có chỗ ở, áo cơm không lo, sống khá tốt, lại có thể trốn dưới cánh nhà Tần để giấu tài, tu luyện thật tốt, đã rất khá rồi.
Huống chi, người nhà Tần thực sự không tệ.
Một đường suy nghĩ, rất nhanh đã đến cửa viện của Tần đại tiểu thư.
Cửa sân mở ra, ánh trăng chiếu rọi.
Bách Linh mặc một bộ váy hồng, trong tay cầm một bông hoa vừa hái, đứng ở cửa chắn lại, như tiên tử trên cung trăng cười mỉm nhìn hắn.
- Cô gia, ngươi thấy ta xinh đẹp không?
Thiếu nữ phấn nộn xinh xắn này, nói cười thản nhiên, lại vung vung cành hoa trong tay:
- Là ta xinh đẹp, hay bông hoa này xinh đẹp? Cô gia nếu trả lời sai, cũng đừng nghĩ vào được.
Lạc Thanh Chu thẳng thắn nói:
- Hoa xinh đẹp.
Nói xong liền chắp tay:
- Bách Linh cô nương không cho ta vào, vậy ta cáo từ.
Bách Linh:
- ...
Lạc Thanh Chu giả vờ muốn đi.
Bách Linh vội vàng đứng thẳng người, dậm chân hừ một tiếng:
- Cô gia! Thật đáng ghét! Người ta đi gọi Thiền Thiền!
Lạc Thanh Chu đứng vững, nhìn nàng, không nói gì.
Bách Linh vểnh môi lên, sâu kín nhìn hắn nói:
- Cô gia đối với người ta như vậy, người ta rất buồn. Nhớ trước đây vài ngày, cô gia còn nói thích người ta, muốn để người ta làm nha đầu thông phòng cho cô gia, sao chỉ ngắn ngủi mấy ngày, cô gia đã thay lòng rồi?
Lạc Thanh Chu vẻ mặt bình tĩnh nhìn nàng:
- Không phải thay lòng đổi dạ, là không được thì thôi, cũng không cần phải cố gắng nữa.
Bách Linh trên mặt lập tức lộ vẻ ủy khuất:
- Cô gia thật không kiên nhẫn, người ta không phải đã nói với cô gia rồi sao, chỉ cần tiểu thư đồng ý, người ta mới có thể đáp ứng cô gia, cô gia có thể đi cầu tiểu thư.