126. Chương 126: Cái này giá bao nhiêu?

Chuế Tế Vô Địch - Hoa Tiến Tửu

Chương 126: Cái này giá bao nhiêu?

Chuế Tế Vô Địch - Hoa Tiến Tửu thuộc thể loại Linh Dị, chương 126 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Buổi trưa dần trôi.
Bầu trời u ám, những bông tuyết bắt đầu lả tả rơi xuống.
Lạc Thanh Chu trở về phủ, tắm rửa, thay y phục, rồi thưởng một bữa trưa thịnh soạn.
Buổi chiều,
Sau khi Tiểu Điệp đi học, hắn một mình ra khỏi phủ, hướng thẳng đến Tụ Bảo Các.
Vừa bước vào tiệm, hắn liền nói rõ mục đích.
Tiểu nhị niềm nở đón tiếp, dẫn hắn lên lầu, đến trước quầy bày đầy đồ lưu ly tinh xảo, chỉ tay vào các vật phẩm bên trong giới thiệu:
- Công tử, đây là những chiếc túi trữ vật. Những bảo vật trữ vật khác còn ở tầng trên kia ạ.
Lạc Thanh Chu đứng trước quầy hàng lộng lẫy, ánh mắt liền đổ dồn vào chiếc hầu bao nhỏ cỡ bàn tay gần nhất.
Quả nhiên là túi trữ vật!
- Cái đó, ta có thể xem thử một chút được không?
Hắn chỉ tay vào chiếc túi trữ vật nhỏ nhất, hình dáng tựa như một chiếc hầu bao.
Tiểu nhị vội vàng cười đáp:
- Dĩ nhiên được rồi, xin công tử đợi chút.
Hắn lấy chìa khóa, mở tủ, cẩn thận lấy chiếc hầu bao ra, trao tận tay Lạc Thanh Chu.
Lạc Thanh Chu nhận lấy, khẽ sờ một cái, cảm nhận chất liệu y hệt như chiếc túi đã từng tìm được.
Trong lòng hắn dâng lên cảm giác kích động.
Chiếc túi lúc lục soát trên xác võ giả kia, phồng phình lên, chắc chắn chứa không ít bảo vật.
Nhưng làm sao mới mở được nó đây?
- Đây là túi trữ vật nhỏ nhất rồi phải không? Nhìn đáng yêu thật đấy. Nhưng ta chưa từng dùng, vậy dùng thế nào?
Lạc Thanh Chu không ngại hỏi thẳng.
Tiểu nhị nhiệt tình giải thích:
- Rất đơn giản thôi ạ. Công tử chỉ cần nhỏ một giọt tinh huyết vào, chờ túi sáng lên một chút, rồi trong lòng niệm một chú ngữ để nhận chủ. Khi muốn dùng, chỉ cần niệm chú, miệng túi sẽ mở ra. Đặt đồ cần cất lại gần, dùng thần niệm dẫn vào là được. Lấy đồ ra cũng tương tự: niệm chú, mở túi, nhìn vào đồ vật cần lấy, dùng thần niệm điều khiển, vật ấy sẽ tự động bay ra.
Lạc Thanh Chu chăm chú lắng nghe, ghi nhớ từng lời, rồi lại hỏi:
- Nếu chẳng may làm mất, người khác nhặt được, có dùng được không?
Tiểu nhị cười nói:
- Người thường thì tuyệt đối không dùng được. Nhưng nếu tu vi cao, có thể cưỡng ép phá giải chú ngữ. Ngoài ra, nếu chủ nhân qua đời, túi sẽ tự động giải phong ấn. Lúc đó ai nhặt được, chỉ cần nhỏ máu nhận chủ lại là được.
- Thì ra là vậy.
Lạc Thanh Chu trong lòng lay động, nhưng ngoài mặt vẫn điềm nhiên. Hắn cẩn thận quan sát chiếc túi trong tay, rồi hỏi:
- Cái này giá bao nhiêu?
Tiểu nhị tươi cười đáp:
- Bẩm công tử, cửa hàng chúng tôi có quy định: túi trữ vật không dùng bạc để thanh toán, phải dùng kim tệ hoặc ngân phiếu. Quy đổi ra bạc thì khoảng tám mươi vạn. Nếu công tử thực sự cần, chúng tôi có thể giảm giá. Ngoài ra, nếu công tử có da, lông, xương cốt Yêu thú hoặc yêu đan, cũng có thể đổi giá.
Lạc Thanh Chu cười khổ:
- Đắt thật.
Dù trước đó đã dò hỏi sơ qua giá cả, nhưng khi nghe lại con số tám mươi vạn, lòng vẫn không khỏi rung động.
Hắn trả lại chiếc túi, thành khẩn nói:
- Tiếc quá, hiện tại ta chưa đủ tiền mua.
Tiểu nhị nhận lại túi, vẫn nở nụ cười thân thiện:
- Không sao cả, lần sau công tử cần thì ghé lại. Trong tiệm còn nhiều thứ khác, công tử cũng có thể tham khảo.
Lạc Thanh Chu liếc nhìn quanh, hỏi thêm:
- Các ngươi có sách vở giới thiệu về tu vi võ giả và các kiến thức cơ bản không?
Tiểu nhị cười đáp:
- Có chứ, xin công tử đợi chút.
Sau khi cất kỹ túi trữ vật vào tủ khóa, tiểu nhị mới dẫn Lạc Thanh Chu xuống lầu.
Lạc Thanh Chu lật xem một hồi ở giá sách tầng hai, cuối cùng mua ba quyển sách về võ giả, rồi rời tiệm.
Hắn không dạo phố, mua hai xâu mứt quả cho Tiểu Điệp, rồi thẳng về phủ.
Vừa bước vào tiểu viện, bỗng thấy trong nội viện có một bóng người đang đứng.
Áo váy hồng phấn, mái tóc đen dài ngang eo, dáng vẻ thướt tha xinh đẹp. Nàng cầm một đóa hoa vừa hái, vừa ngửi vừa nhíu mày nhìn hắn:
- Cô gia, chẳng phải đã bảo người ở nhà nghỉ ngơi cho tốt sao? Lại đi đâu rồi?
Giọng điệu nghe sao mà thân mật đến thế?
Như nàng dâu mới về nhà, nhẹ nhàng trách móc chồng vừa đi đâu chơi về:
- Chẳng phải đã nói sẽ ở nhà bồi ta sao? Lại đi lêu lổng chỗ nào rồi?
Lạc Thanh Chu nhìn nàng chăm chú, giơ cao cuốn sách trong tay:
- Ra ngoài mua sách.
Hắn nghiêng bìa sách để lộ tên, mặt mày bình thản. Còn hai xâu mứt quả thì khéo léo giấu đằng sau lưng.