131. Chương 131: Ong bay bướm lượn

Chuế Tế Vô Địch - Hoa Tiến Tửu

Chương 131: Ong bay bướm lượn

Chuế Tế Vô Địch - Hoa Tiến Tửu thuộc thể loại Linh Dị, chương 131 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ngẩng đầu nhìn lên, đỉnh núi uy nghi, mờ ảo hư hư thực thực, như gần mà lại như xa.
- Hô… Hô…
Mới leo được một phần ba chặng đường, hắn bỗng dưng không nhịn được nữa, thở dốc từng hơi nặng nề, mồ hôi túa ra đầy đầu, đồng thời cảm giác đau nhói như kim châm từ trong não truyền đến từng hồi.
Quả nhiên, tinh thần lực vẫn chưa đủ, thần hồn chưa đủ kiên cường.
Nếu cố ép bản thân tiếp tục tiến lên, e rằng sẽ hao tổn tinh thần đến tận cùng, thần hồn bị thương tổn, dẫn đến hậu quả không thể khắc phục.
Lạc Thanh Chu không dám liều lĩnh thêm nữa, xoa xoa trán, hít sâu vài hơi, cố gắng trấn tĩnh tâm thần.
- Hô ——
Đúng lúc đó, một luồng gió lạnh bất ngờ thổi mạnh, vọt tung cánh cửa sổ.
Lập tức, những ngọn nến quanh phòng “phốc phốc” tắt phụt.
Ngay cả hai ngọn đèn trên bàn cũng bất ngờ vụt tắt.
Cả căn phòng chìm vào bóng tối.
Chỉ còn lại vài cây nến cuối cùng, ánh lửa lay động dữ dội.
Lạc Thanh Chu giật mình, vội ngồi bật dậy, nhìn ra phía khung cửa đen ngòm:
- Chờ đã! Ta có chuyện muốn nói...
Hắn bỗng dưng cứng người, lời nói nghẹn lại trong cổ họng.
Trên giường, một người đã lặng lẽ xuất hiện, quỳ phía sau lưng hắn. Một tay đặt lên mệnh môn dưới lưng, tay kia ôm trọn eo hắn, hơi thở ấm áp thoang thoảng hương lan phả vào vành tai.
Ngay lập tức, một đôi môi nhỏ nhắn cắn nhẹ lên tai hắn.
Toàn thân Lạc Thanh Chu run lên, vội vàng nói:
- Bách Linh cô nương, ta hiểu...
- Ba!
Chưa kịp dứt lời, hắn đã bị một bàn tay mạnh mẽ đè ngã xuống giường.
Chưa kịp mở mắt nhận diện rõ đối phương, ngọn nến duy nhất còn sót lại trong phòng “phốc” một tiếng, tắt ngấm.
Ngay sau đó, một thân hình mềm mại đè chặt lên người hắn, đôi môi nóng bỏng hôn chặt lên môi hắn...
Dù hắn cố gắng hết sức giữ tỉnh táo, nhưng đầu óc vẫn choáng váng, tầm mắt mờ nhòa, không nhìn rõ bất cứ thứ gì...
Tiếp theo, một dải vải bịt kín mắt hắn.
Lạc Thanh Chu: - ...
Trong khoảnh khắc cuối cùng còn giữ được ý thức, hắn quyết định để lại cho nàng một dấu ấn — một dấu hiệu mà sáng mai nàng cũng không thể xóa được.
- Ừm...
Hắn run rẩy, rồi từ từ nhắm mắt lại...
Ngoài cửa sổ, gió đêm gào thét, tuyết rơi lả tả.
Trong phòng, cảnh xuân mộng mị, hoa khoe sắc thắm...
Hôm sau.
Khi Lạc Thanh Chu tỉnh lại, bỗng nghe từ ngoài cửa sổ vang lên một tiếng ca trong trẻo, du dương.
Tĩnh tâm lắng nghe, lời ca ấy ngân nga:
Hoa mai một làm hí kịch phong cao,
Áo mỏng lụa nhẹ tự tại phiêu diêu.
Nửa điểm ngượng ngùng che lá xanh,
Ba phần mừng rỡ mặc áo bào đỏ.
Hoa mai hai làm khúc nghênh xuân,
Tuyết lạnh tan thành da ngọc băng.
Lỡ nhầm hoa rụng lúc có duyên,
Cõi hồng trần một giấc mộng cười người si.
Hoa mai ba lộng gọi quần tiên,
Sương mù quấn mây, chim hót rộn ràng.
Ong bay bướm lượn sắc màu rực rỡ,
Lòng son khắc ghi chín tầng trời xanh.
Chi bằng mộng mị cười hái nhị hoa...
- Mai hoa tam lộng (*)?
[* Một trong thập đại danh khúc bất hủ của Trung Hoa – gg để biết thêm chi tiết]
Lạc Thanh Chu co giật khóe miệng, sắc mặt lúc đỏ lúc xanh.
Một lần gọi trăng, âm thanh nhập Thái Hà;
Hai lần xuyên mây, thanh âm vút tận tầng không;
Ba lần hoành giang, đứng bờ sông thở dài...
Từng câu, từng chữ, tiếng ca tựa chim sơn ca, trong trẻo dễ nghe, du dương êm ái, khúc nhạc tao nhã tinh diệu, tuyệt luân tuyệt diệu.
Lẽ ra là bài ca ca ngợi hoa mai, ngợi ca khí tiết thanh cao, nhưng trong tai Lạc Thanh Chu lại như bị giày xéo, nhục nhã đến tột cùng.
Hắn vội mặc áo, bước xuống giường, đi tới đẩy tung cửa sổ.
Gió lạnh ùa vào mặt.
Bên ngoài, tuyết vẫn rơi lả tả như cũ.
Trong sân nhỏ, dưới gốc lê phủ đầy tuyết trắng như hoa nở sau một đêm, Bách Linh khoác chiếc váy hồng, dáng vẻ thanh tú động lòng, đứng đó tay cầm một đóa hoa mới hái, miệng ngân nga khúc ca trong trẻo, gương mặt xinh đẹp hiện lên những sắc thái muôn màu.
Tiểu Điệp đứng bên cạnh, ánh mắt mê đắm lắng nghe.
Môi son nhạt.
Trời xanh thẳm.
Gió nhẹ như tuyết trôi.
Cảnh đẹp như tranh, chẳng thiếu một nét.
Nụ cười duyên dáng, ánh mắt long lanh mong đợi.
Bút mực ngập tràn tình xuân.
Ong bay bướm lượn...
Khúc ca vừa dứt, Tiểu Điệp ngẩn người giây lát, rồi vỗ tay hào hứng:
- Bách Linh tỷ tỷ, tỷ hát hay quá! Thật là lợi hại! Dạy muội được không?
Bách Linh mỉm cười, giọng nói trong trẻo:
- Dĩ nhiên là được, nhưng trước tiên muội phải hỏi công tử nhà muội xem có đồng ý để muội học bản khúc này hay không?
Nói xong, nàng quay đầu, ánh mắt lấp lánh, mỉm cười nhìn thiếu niên vừa mới rời giường đang đứng ở cửa.
Tiểu Điệp cũng quay lại, vội vàng năn nỉ:
- Công tử, nô tỳ muốn học, xin để Bách Linh tỷ tỷ dạy nô tỳ được không ạ?
Lạc Thanh Chu không lên tiếng, ánh mắt chăm chú nhìn vào cổ và đôi môi xinh đẹp của thiếu nữ dưới gốc lê kia.
Nhưng tất cả đều bị che khuất.
Đóa hoa vừa hay che kín miệng nàng, cổ áo dựng đứng cũng khéo léo che đi phần cổ.
- Bách Linh cô nương, ta có chuyện cần nói với ngươi.
Lạc Thanh Chu khoác thêm áo ngoài, bước ra ngoài.