146. Chương 146: Kết cục viên mãn

Chuế Tế Vô Địch - Hoa Tiến Tửu

Chương 146: Kết cục viên mãn

Chuế Tế Vô Địch - Hoa Tiến Tửu thuộc thể loại Linh Dị, chương 146 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tần Vi Mặc cúi đầu thu bút mực, cuộn giấy tuyên lên, rồi nhìn hắn dịu dàng nói:
- Tỷ phu, ta viết xong...
Lạc Thanh Chu: - ...
Hắn quay đầu nhìn thoáng qua Bách Linh đứng dưới mái hiên cách đó không xa, do dự một chút, rồi bước vào mái hiên, tới gần cửa sổ, nhìn thiếu nữ yếu đuối bên cửa sổ hỏi:
- Nhị tiểu thư, ngươi... muốn nói chuyện gì?
Tần Vi Mặc đứng bên cửa, cười khổ nói:
- Tỷ phu, ngươi cứ đứng ngoài cửa làm gì?
Lạc Thanh Chu nói:
- Không sao, như vậy rất tốt.
Hai người đứng bên cửa sổ, im lặng.
Bách Linh đứng cách đó không xa, đột nhiên đi tới cửa, lôi kéo Châu nhi đang nhìn chằm chằm nói:
- Đi, chúng ta qua phòng bên trò chuyện đi.
Châu nhi bị nàng cưỡng ép lôi đi.
Sân vắng lặng im.
Bên ngoài tuyết bay lất phất, cũng tĩnh mịch không một tiếng động.
Lạc Thanh Chu cảm thấy đứng như thế thật ngại, mở miệng nói:
- Nhị tiểu thư, lần trước ngươi không nói, ngươi muốn nghe chuyện giống « Hương Khuê Ký » sao?
Tần Vi Mặc nghe vậy, đôi mắt sáng lên:
- Tỷ phu mang đến cho ta sao?
Lạc Thanh Chu lắc đầu:
- Không mang, nhưng ta nhớ mấy câu chuyện giống « Hương Khuê Ký », nếu Nhị tiểu thư muốn nghe, ta có thể kể cho ngươi nghe.
Tần Vi Mặc nghe xong, vui vẻ gật đầu:
- Ừm, tỷ phu, ta muốn nghe.
Lạc Thanh Chu trầm ngâm một chút, nói:
- Vậy hôm nay ta kể « Tây Sương Ký » cho nhị tiểu thư nghe.
Thấy vị Nhị tiểu thư này đa sầu đa cảm, thân thể không tốt lắm, hắn quyết định dù kể chuyện gì, kết cục cũng phải viên mãn.
Dù sao đều là chuyện xưa, tùy tiện bịa một kết thúc viên mãn là được.
Tần Vi Mặc dịu dàng nói:
- Tỷ phu, vào trong kể được không? Ngoài trời lạnh lắm, ta ngồi trên giường, ấm hơn.
Lạc Thanh Chu nhìn thoáng qua chiếc giường mềm trong phòng, không dám bước vào.
Phía trên không chỉ có đệm chăn, vật phẩm nữ nhi, còn có hai bộ y phục nữ nhi, nếu hắn vào ngồi đối diện cô em vợ này, kề đầu gối mà kể, chắc chắn nhạc mẫu đại nhân sẽ tức tốc mang đao tới giết.
- Không cần, ta đứng đây kể là được. Nhị tiểu thư nếu thấy lạnh, có thể ngồi lên giường.
Lạc Thanh Chu từ chối nhã nhặn, sợ nàng tiếp tục mời, vội vàng mở miệng kể chuyện.
- Niên đại không rõ, có vị quý nhân họ Thôi, quan bái tiền triều tướng quốc, bất hạnh chết bệnh. Tiểu nữ, tên tự Oanh Oanh, mười chín tuổi, chăm chỉ nữ công, thi từ sách tính, tài năng xuất chúng...
- Một ngày Trương Sinh du lãm Phổ Cứu Tự, cùng Thôi Oanh Oanh gặp nhau...
« Tây Sương Ký » vốn là hí khúc tạp kịch, Lạc Thanh Chu nhớ kỹ nội dung, nên chỉ kể tình tiết mấu chốt rất ngắn gọn.
Tần Vi Mặc nín thở lắng nghe.
Đợi nghe tới hai người gặp nhau ở Phổ Cứu Tự, trong mắt cô nàng lấp lánh; nghe tới Phổ Cứu Tự bị vây, lại nhăn mày, vẻ mặt đầy lo lắng...
Nghe tới Thôi mẫu nuốt lời từ hôn, trên khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng lại lộ ra tức giận.
Lạc Thanh Chu đứng dưới mái hiên cửa sổ, mặc bộ trường bào, giọng kể chậm rãi, êm tai.
Tần nhị tiểu thư đứng bên cửa, mắt nhìn gương mặt thanh tú tuấn mỹ của hắn, ngẩn ngơ lặng nghe.
Chẳng biết lúc nào, Bách Linh và Châu nhi đều từ trong phòng đi ra, đứng cửa nghe lén, cũng đều im lặng không tiếng động.
- Sau nhiều lần khó khăn trắc trở, nhờ có Hồng Nương trợ giúp, Oanh Oanh cuối cùng lén lút gặp được Trương Sinh. Thôi mẫu nghi ngờ, khảo vấn Hồng Nương...
Đến đoạn hắn kể tới Oanh Oanh mười dặm trường đình tiễn biệt Trương Sinh vào kinh thành đi thi, Tần Vi Mặc mắt nhòa lệ...
Châu nhi trốn phía sau cửa nghe lén, cũng mắt đỏ ngầu.
Nhưng kết cục chung quy là viên mãn.
- Trương Sinh trúng cử Trạng Nguyên, vượt qua bao khó khăn trắc trở, cuối cùng thành hôn với Oanh Oanh, sống hạnh phúc ngọt ngào, còn sinh được mấy đứa con mập mạp, cùng mấy cô tiểu thư xinh đẹp...
Lạc Thanh Chu bổ sung kết cục càng thêm viên mãn hạnh phúc.
Chuyện xưa kể xong, Tần Vi Mặc đứng bên cửa, vành mắt hồng hồng, thật lâu không nói.
Dù khóc, nhưng trong lòng cảm xúc bi quan bị kiềm chế lập tức giải tỏa, trong lòng nhẹ nhõm không ít, trong đầu tràn đầy tình yêu đẹp giữa Trương Sinh và Thôi Oanh Oanh, những cảm xúc như sinh ly tử biệt không còn thấy.
- Nhị tiểu thư, trời không còn sớm, ta nên trở về đọc sách, cáo từ.
Lạc Thanh Chu kể xong cũng không tiếp tục lưu lại, chắp tay cáo lui.
Tần Vi Mặc ngẩn ngơ đứng đó, chờ hắn sắp bước ra tiểu viện, mới mở miệng gọi:
- Tỷ phu, ngày mai ngươi còn đến sao?
Lạc Thanh Chu dừng bước, quay đầu nhìn nàng nói:
- Phu nhân nói ta ba ngày một lần là được rồi.
Tần Vi Mặc nhìn hắn, im lặng một chút, thấp giọng nói:
- Tỷ phu, nếu Vi Mặc muốn ngươi mỗi ngày đều đến thì sao?
Lời này từ miệng một nữ tử.