149. Chương 149: Ngọc Nhi, hắn không xứng đáng

Chuế Tế Vô Địch - Hoa Tiến Tửu

Chương 149: Ngọc Nhi, hắn không xứng đáng

Chuế Tế Vô Địch - Hoa Tiến Tửu thuộc thể loại Linh Dị, chương 149 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hai nhà xảy ra chuyện lạ như vậy, theo lý lẽ thì không thể có quan hệ thân thiết như vậy được, huống chi đối phương không hề coi thiếu niên này như tiểu thư của Thành Quốc phủ mà cư xử. Hôm nay đột nhiên mời, chỉ sợ không đơn giản.
Trong lúc Lạc Thanh Chu đang suy nghĩ, tiếng Bách Linh trong trẻo đột nhiên vọng đến từ bên cạnh:
- Cô gia nếu muốn đi, có thể để Thiền Thiền hầu hạ ngươi cùng đi.
Lạc Thanh Chu quay đầu nhìn lại.
Ngoài Bách Linh đang cầm bó hoa, dưới mái hiên không xa, thiếu nữ băng giá ôm kiếm đứng đó.
Trước khi Chu quản gia tới đây đã phái tên đầy tớ đi báo trước cho các nàng.
- Một mình ta trở về cũng không sao.
Lạc Thanh Chu nhìn Bách Linh một chút, lại liếc mắt nhìn thiếu nữ băng giá cách đó không xa, trong lòng quyết định.
Không cần phải né tránh tình huống này.
Đối phương đã mời, vậy hắn sẽ trở về xem cho rõ, cả gia đình kia định có ý gì.
Tình huống này, cho dù một mình hắn trở về, cũng không có vấn đề gì.
Đối phương nếu muốn giết hắn, cũng sẽ không trắng trợn như vậy.
Lợi dụng không có người.
- Không được, cô gia, nhất định phải để Thiền Thiền hầu hạ ngươi cùng đi.
Bách Linh tiến lại, đưa nhánh hoa trong tay tới trước mặt hắn, vụng trộm trợn mắt nhìn hắn, nói nhỏ:
- Đi cầu Thiền Thiền, nàng sẽ đồng ý.
Lạc Thanh Chu đang định từ chối nhã nhặn, Bách Linh lại nói:
- Đây là ý của tiểu thư, cô gia nếu không mang theo Thiền Thiền cùng đi, vậy cũng không cần trở về.
Lạc Thanh Chu nhíu mày, trầm ngâm một chút, đành tiếp nhận, đi đến chỗ thiếu nữ băng giá dưới mái hiên.
Lúc đến gần, chắp tay nói:
- Hạ Thiền cô nương, làm phiền ngươi.
- Hừ!
Thiếu nữ quay người, nhìn về phía khác, mặt lạnh băng.
- Cầu nàng...
Bách Linh theo sau lưng, nói nhỏ nhắc nhở.
Lạc Thanh Chu trầm mặc một chút, chưa biết nói sao, thiếu nữ băng giá đột nhiên quay người rời đi, hướng về phía ngoài phủ.
Bách Linh vội nói:
- Được rồi cô gia, Thiền Thiền đã đồng ý.
Lập tức lại nói nhỏ nhắc nhở:
- Cô gia nhanh đi che tuyết cho Thiền Thiền, đừng để nàng chịu tuyết, thân thể Thiền Thiền hôm nay không thoải mái.
Lạc Thanh Chu nghe vậy, không chần chừ, vội cầm dù đuổi theo, mở dù che phía trên đầu thiếu nữ kia.
Hai người vốn đi trước sau, cách một khoảng, thời gian dần trôi, càng đến càng gần.
Từ phía sau nhìn xa xa, giống như người rút vào trong ngực người khác.
Bách Linh nhìn bóng lưng hai người dần dần đi xa, đứng tại chỗ một hồi,
quay người rời đi, không khỏi lẩm bẩm:
- Quỷ hẹp hòi, không phải chỉ che dù bồi người ta đi một hồi thôi à... Cũng phải như vậy...
Thành Quốc phủ.
Phòng đông viện, trên bàn đã bày sẵn mấy món ăn tinh xảo.
Lại còn nhiều món đã nấu sẵn ở sau bếp.
Vì trời rét, khách chưa tới, tạm thời để trong nồi lớn bên cạnh, lúc nào cũng có thể đưa lên bàn.
Phòng trống trơn, cũng không có người.
Dưới mái hiên phía ngoài, Lạc Ngọc một mình áo trắng, chắp tay sau lưng đứng đó, trầm mặc nhìn tuyết ngoài, thần sắc đờ đẫn, không biết đang nghĩ gì.
Lúc này, tiếng bước chân giẫm tuyết đọng từ ngoài cửa vọng đến.
Nha hoàn vây quanh Vương thị từ cửa chính đi đến.
Lạc Ngọc tỉnh táo lại, trên mặt lộ ra nụ cười ôn hòa, tiến lên nghênh đón:
- Nương, sao người lại tới đây?
Đại phu nhân Vương thị nhìn con mình một chút, không nói gì, bước vào phòng.
Nhìn thức ăn trên bàn, nàng trầm mặc lâu, nói khẽ:
- Ngọc Nhi, lãng phí thời gian vào chuyện này, đáng giá không?
Ánh mắt Lạc Ngọc cũng nhìn về phía thức ăn trên bàn, trên mặt vẫn giữ nụ cười ôn hòa:
- Không có ý tứ gì khác, lâu không thấy Thanh Chu, chỉ ăn một bữa cơm, tâm tình chuyện trò.
Vương thị nhìn hắn, trong mắt lộ vẻ yêu thương chỉ có mẹ mới có:
- Ngọc Nhi, hắn không xứng đáng.
Dừng một chút, giọng nói dịu dàng:
- Đương nhiên, nếu ngươi thích, không ai nói gì.
Lạc Ngọc tránh ánh mắt của nàng, nhìn về phía tuyết đang rơi.
Vương thị quay người, cùng hắn đứng sát bên nhau, cũng nhìn ra ngoài, lại trầm mặc giây lát, nói nhỏ:
- Ngọc Nhi, thật xin lỗi... Mẫu thân biết, chuyện đó... Chỉ là ngươi yên tâm, một tên tiểu nhân dấy lên từ bùn mà thôi, không xứng đáng hưởng những thứ vốn thuộc về ngươi...
Nụ cười ôn hòa trên mặt Lạc Ngọc chẳng biết từ khi nào đã biến mất:
- Nương, hắn đã hưởng thụ.
Khóe mắt Vương thị co quắp một chút, chậm rãi giơ tay lên, muốn vuốt ve mặt hắn một chút, hoặc vuốt ve phía sau lưng hắn như khi còn bé.