Chuế Tế Vô Địch - Hoa Tiến Tửu
Chương 173: Cánh cửa hé mở, gió lạnh tràn vào
Chuế Tế Vô Địch - Hoa Tiến Tửu thuộc thể loại Linh Dị, chương 173 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trong lòng Lạc Thanh Chu không khỏi khó chịu: "Đại tiểu thư muốn nghe hắn khoe khoang cho các tiểu tỷ muội kia nghe đấy chứ gì?".
Rời khỏi hậu viện, Lạc Thanh Chu đi tới "Linh Thiền Nguyệt cung".
Cánh cửa sân mở rộng.
Hắn gõ vài tiếng nhưng không ai trả lời, bèn thẳng bước vào.
Chiếc xe nhẹ quen thuộc lướt đến hậu hoa viên.
Trong lương đình bên hồ nước, bóng dáng người mặc áo tuyết trắng vẫn y nguyên, ngồi yên tĩnh bên hồ, đọc sách.
Bách Linh mặc chiếc váy hồng, dáng vẻ xinh đẹp đứng cạnh lan can, tay cầm nhành hoa mai, chân nhỏ nhẹ nhàng đung đưa dưới làn gió, ngây người ngắm nhìn những bông tuyết ngoài đình.
Hạ Thiền vẫn biệt vô âm tín.
Tiếng bước chân của Lạc Thanh Chu khiến Bách Linh quay đầu lại.
Thấy hắn, nàng lập tức vui mừng, đôi lúm đồng tiền ngọt ngào xuất hiện trên gương mặt, định chào hỏi, nhưng đột nhiên nhớ lại chuyện hôm qua hắn vô lễ khinh bạc, nụ cười liền biến mất, mặt nghiêm nghị, thân hình uốn éo, cằm ngẩng cao:
- Hừ!
Lạc Thanh Chu không quan tâm đến nàng, bước tới ngoài đình, cúi đầu chắp tay với Tần đại tiểu thư đang đọc sách trong sảnh.
- Đại tiểu thư.
Chờ đợi vài giây, Lạc Thanh Chu ngẩng đầu, vừa định cáo từ thì Tần Khiêm Gia đột nhiên ngước mắt nhìn hắn, mở miệng:
- Đi thăm Hạ Thiền một chút.
Ánh mắt Lạc Thanh Chu thoáng ngạc nhiên, gương mặt lộ vẻ kinh ngạc.
Đây là lần đầu tiên hắn nghe được giọng nói của Tần đại tiểu thư.
Nàng không phải câm điếc, cũng chẳng phải đần độn, mà giọng nói lại vô cùng êm tai, dù có chút thanh lãnh.
- Vâng, đại tiểu thư.
Lạc Thanh Chu sững sờ vài giây rồi trấn tĩnh lại.
Bách Linh lại hừ một tiếng, bước tới mặt nghiêm nghị nói:
- Cô gia, đi thôi, ta dẫn ngươi đi.
Lạc Thanh Chu liếc nhìn bóng dáng người mặc áo tuyết trắng thêm lần nữa rồi rời đi.
Tần Khiêm Gia nhìn theo bóng lưng hắn, rung động một hồi, cúi đầu xuống tiếp tục đọc sách.
Ngoài đình, gió đêm thổi qua, những cánh hoa mai bay lả tả.
Bách Linh dẫn Lạc Thanh Chu vào phòng, đột nhiên dừng lại ở góc rẽ ngoài phòng, tức giận cảnh cáo:
- Cô gia, đêm nay nếu ngươi lại làm tổn thương người khác, ta nhất định sẽ không tha thứ cho ngươi, hừ!
Lạc Thanh Chu nghĩ thầm, gật đầu:
- Được, đêm nay không có chuyện đó.
Bách Linh không tiếp tục đi, vẫn như cũ khoác tay hắn, miệng nhỏ vểnh lên, tức giận nhìn hắn.
Lạc Thanh Chu hơi sững sờ, nói:
- Bách Linh cô nương...
- Hừ!
Bách Linh lạnh lùng hừ một tiếng, quay mặt đi chỗ khác, không thèm để ý đến hắn.
Lạc Thanh Chu nhìn nàng chằm chằm một hồi, đột nhiên hiểu ra, cánh tay đưa ra ôm chặt nàng, ép nàng vào bức tường bên cạnh, hôn say đắm đôi môi nhỏ nhắn của nàng một hồi rồi buông ra:
- Có thể đi rồi chứ?
- Ô ô... Cô gia, ngươi nói chuyện không suy nghĩ, lại dám coi thường người ta... Ta sẽ đi nói cho Thiền Thiền, ô ô...
Bách Linh ô ô vài tiếng, nắm chặt đôi tay nhỏ, xoa mắt không ra nước mắt, thương tâm chạy tới phòng bên cạnh.
Đẩy cửa bước vào, nức nở:
- Thiền Thiền, cô gia vừa rồi dám coi thường người ta... Ha ha... Ô ô... Ta không muốn sống nữa...
Trong gian phòng mơ hồ ánh đèn, yên tĩnh vô cùng.
Bách Linh vừa bước vào, mặt đầy kinh ngạc:
- A, Thiền Thiền, sao ngươi lại đi xuống rồi? Lúc nãy không phải còn nằm trên giường sao?
Lạc Thanh Chu theo tới cửa ra vào, nhìn vào bên trong.
Thiếu nữ mặc áo xanh nhạt, hai tay ôm ngực, trong ngực ôm kiếm, đứng trước cửa sổ.
Cánh cửa sổ mở rộng, gió lạnh tràn vào.
Tóc dài của nàng xổ tung, gương mặt xinh đẹp lạnh lùng, như đang chìm trong suy tư nhìn tuyết rơi ngoài cửa sổ.
Bách Linh vội vàng chạy tới đóng cửa sổ, kéo tay nàng:
- Đồ đần, bụng đau mà còn đứng gió? Mau về nằm trên giường đi. A, quần áo, sao ngươi mặc nhanh thế? Lúc nãy không phải không mặc áo ngủ còn trần truồng sao? Ta còn chuẩn bị để cô gia đến... À, cô gia đến thăm ngươi.
Hạ Thiền trợn mắt nhìn nàng.
Bách Linh vội vàng quay đầu nhìn cửa ra vào:
- Cô gia, ta không lừa người, Thiền Thiền ngủ thật thích nằm trần. Không tin cô gia sang xem, Thiền Thiền thậm chí còn chưa kịp mặc áo lót, bên trong toàn trống không...
- Hừ!
Hạ Thiền lạnh lùng hừ một tiếng, quay đầu nhìn về phía cửa ra vào, gương mặt xinh đẹp vô cùng lạnh lùng.
Lạc Thanh Chu không dám bước vào, cũng không dám nhìn lâu, đứng ở cửa chắp tay:
- Hạ Thiền cô nương, đại tiểu thư bảo ta đến thăm ngươi. Nếu thân thể ngươi không thoải mái, tốt nhất nên nằm trên giường... Cái kia, uống nhiều nước nóng.
Bách Linh bật cười:
- Cô gia, ngươi không thể nói chuyện khác sao?