180. Chương 180: Các nàng là ai?

Chuế Tế Vô Địch - Hoa Tiến Tửu

Chương 180: Các nàng là ai?

Chuế Tế Vô Địch - Hoa Tiến Tửu thuộc thể loại Linh Dị, chương 180 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Màn đêm buông xuống.
Một vòng trăng sáng treo trên cao.
Sau khi ăn cơm xong.
Lạc Thanh Chu đến thỉnh an nhạc mẫu.
Tống Như Nguyệt đang ngồi trong phòng khách ăn điểm tâm, thấy hắn đến thỉnh an, đầu tiên mặt lạnh giả vờ một lúc, sau đó mới mở miệng khiển trách:
- Ngày mai nhớ đi thăm Vi Mặc, nói chuyện với nàng, nhiều kể cho nghe chuyện nàng thích nghe. Đ�ng xem lời ta nói như gió thoảng, nhớ chưa?
Lạc Thanh Chu cung kính đáp:
- Thanh Chu nhớ rồi.
Tống Như Nguyệt duỗi ra ngón tay nhỏ dài, lấy một khối điểm tâm bỏ vào miệng, sau đó nhăn nhíu lông mày, nói với Mai nhi bên cạnh:
- Đường nhiều quá, dính tay quá.
Dừng một chút, lại lạnh mặt nói:
- Gói lại phần còn lại, để tên nhóc này mang ra ngoài, đưa cho hạ nhân nào đó hay vứt đi cũng được.
- Vâng, phu nhân.
Mai vội vàng qua bưng điểm tâm, đi vào phòng bên cạnh, cẩn thận gói lại.
Sau đó ra đưa cho Lạc Thanh Chu:
- Cô gia, cầm ạ.
Lạc Thanh Chu nhận lấy, nhìn vườn hoa phía sau một chút, thì thầm:
- Mai nhi cô nương, ta muốn đến hậu hoa viên một chuyến, chia điểm tâm cho Tứ Tứ cùng Tây Tây, được chứ?
- Hừ!
Tống Như Nguyệt đột nhiên vỗ bàn một cái, bưng chén trà lên, mặt mũi tràn đầy tức giận liếc hắn.
Mai nhi vội vàng nhỏ giọng:
- Cô gia, không được tặng người, tự mình ăn đi, mau đi đi.
Lạc Thanh Chu sửng sốt một chút, không dám dừng lại, đành chắp tay cáo lui.
Chờ hắn rời đi, Tống Như Nguyệt buông tay, xụ mặt, tức giận thầm nói:
- Tiểu tử thúi, đối tốt với nó mà nó không biết, đầu óc đần như vậy, đáng đời nó phòng không gối chiếc!
Mai nhi ở một bên cúi đầu, nín cười không dám lên tiếng.
Tống Như Nguyệt lại hỏi:
- Mật Nhi cùng Tử nhi, đưa qua chưa?
Mai nhi vội vàng nói:
- Phu nhân, vừa muốn bẩm báo ngài, Mật Nhi cùng Tử nhi vừa đi, chưa đến cửa phòng của cô gia đã bị Bách Linh ngăn lại, sau đó chặn trở về. Bách Linh nói cô gia đang cần tập trung đọc sách, không thể sa vào ôn nhu, còn nói cô gia thân thể yếu, không chịu được dày vò, còn nói...
- Còn nói gì?
Tống Như Nguyệt híp mắt.
Mai nhi cúi đầu, vẻ mặt cổ quái:
- Còn nói, cô gia có các nàng là đủ rồi...
- Ừm?
Lông mày Tống Như Nguyệt nhíu lại, trong mắt lấp lóe:
- Các nàng là ai?
Mai nhi ngẩng đầu vụng về nhìn nàng, nhỏ giọng:
- Phu nhân, đó là các ai, nô tỳ không dám hỏi.
Nàng thật sự rất tò mò, muốn biết.
Ai ngờ Tống Như Nguyệt lại trợn mắt, nói móc:
- Ngươi yên tâm, chắc chắn không có ngươi.
Mai nhi: - ...
- Kẽo kẹt, kẽo kẹt...
Lạc Thanh Chu giẫm lên tuyết, đi đến cửa "Linh Thiền Nguyệt cung".
Đang định gõ cửa, cửa sân "Kẹt kẹt" một tiếng mở ra.
Bách Linh trong váy phấn, thanh tú động lòng người đứng trong cửa, trên mặt lộ ra hai lúm đồng tiền ngọt ngào:
- Cô gia, trước tiên nói với ngươi một chuyện.
Lạc Thanh Chu nhìn nàng vẻ mặt thâm trầm, nói:
- Ngươi nói.
Bách Linh cười nói:
- Chúc mừng cô gia, phu nhân chọn cho cô gia hai tiểu nha đầu xinh đẹp để động phòng, đêm nay có thể đi hầu hạ cô gia.
Lạc Thanh Chu nhìn nàng, không nói gì.
Hắn biết, nàng chưa nói hết.
Quả nhiên, Bách Linh lại cười hì hì:
- Rất đáng tiếc, hai tiểu nha đầu đó rất ghét thân phận người ở rể của cô gia, nên khóc lóc đòi chết không chịu hầu hạ. Không cách nào, phu nhân sợ chết người, đành thu hồi mệnh lệnh.
Nói xong, lại nháy mắt, cười nói:
- Cô gia, tiếc không? Khổ sở không? Thất vọng không?
Lạc Thanh Chu nhìn tròng mắt nàng một chút, nói:
- Có chút thất vọng.
Bách Linh nhíu lông mày:
- Ồ?
Lạc Thanh Chu giả vờ tiếc nuối thở dài:
- Nếu như lại thêm hai nha đầu động phòng, ta sau này cũng không cần phiền phức đại tiểu thư cùng phòng, với mọi người đều là chuyện tốt, ngươi nói có phải không, Bách Linh cô nương?
Ánh mắt hai người giao nhau, dừng lại một lúc, cũng trầm mặc một lúc.
- Hừ!-
Bách Linh hừ lạnh, vào cửa nói:
- Quả nhiên, nam nhân đều háo sắc, không biết đủ, đều không phải đồ tốt! Cô gia cũng vậy!
Lạc Thanh Chu đi vào theo, nhìn nàng nói:
- Ta thấy Bách Linh cô nương tức giận, phải chăng vì tiểu thư nhà ngươi?
Bách Linh trừng mắt:
- Đương nhiên rồi!
Lạc Thanh Chu mỉm cười:
- Thế nhưng, nếu ta có thêm hai nha đầu động phòng, không cần đại tiểu thư cùng phòng, nàng không nên vui mừng sao? Ngươi cũng nên vui theo chứ?
Bách Linh nghẹn lời một lúc, dường như không còn gì để nói, đành dậm chân, tức giận đi về sau vườn:
- Cô gia thật đáng ghét, ta không muốn nói chuyện với ngươi!