Chuế Tế Vô Địch - Hoa Tiến Tửu
Chương 182: Bách Linh
Chuế Tế Vô Địch - Hoa Tiến Tửu thuộc thể loại Linh Dị, chương 182 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Bách Linh nhìn cô gái một cái, ngưng chửi bới, đột nhiên nức nở nhẹ, duỗi ra ngón tay dài nhỏ nhắn sờ lấy đôi môi của mình, vẻ mặt tràn đầy uất ức nói:
- Thiền Thiền, ngươi không biết, cô ta vừa rồi trêu chọc quá mức, không chỉ ôm lấy eo thon của ta, không chỉ thô bạo cắn môi ta, còn lung tung sờ nắn khắp người ta... Ô ô, ta thật khó chịu, làm sao để khiến cô ấy không còn thích thân thể ta nữa, ngươi chỉ cho ta một chút được không?
- Thiền Thiền, ngươi thật lợi hại, cô ấy chẳng có chút hứng thú nào với ngươi, ngay cả nhìn cũng chẳng thèm nhìn ngươi một cái, ta thật ngưỡng mộ...
- Thiền Thiền, cô ấy chẳng hề khinh thường ngươi, cô ấy đối với ngươi thật tốt, ô ô, ta thật đáng thương...
Hạ Thiền nhắm mắt lại, khuôn mặt và đầu cũng chui vào trong chăn.
Sau khi Lạc Thanh Chu trở về, dặn dò Tiểu Điệp một chút, đóng cửa phòng, thần hồn thoát khỏi cửa tiểu.
Hắn trước tiên trong phòng luyện tập Bôn Lôi Quyền một hồi.
Sau đó xuyên qua phòng ốc, bay lên giữa không trung, từng li từng tí lướt tới Uyên Ương lâu.
Hy vọng vị tiền bối kia không trách tội hắn.
Tối nay thật sự có cô gái ở nhà chờ hắn.
Đêm im lặng.
Không có gió lạnh quấy nhiễu, không có bông tuyết trêu ngươi.
Chỉ có một vầng trăng sáng bạc treo trên bầu trời đêm, lặng lẽ ngắm nhìn hắn.
Đêm nay khí trời rất tốt.
Chỉ là Lạc Thanh Chu vẫn như cũ không dám chủ quan.
Một đường chú ý cẩn thận, như gió mà bay, phiêu phiêu đãng đãng, rất nhanh đã tới Uyên Ương lâu.
Vẫn dừng lại ở nơi cách đỉnh chóp Uyên Ương lâu trăm thước, nhìn về phía tòa lầu.
Bốn phía mái cong, đều không có bóng người.
Cứ như thể còn sớm.
Tiền bối vẫn chưa tới.
Lạc Thanh Chu không dám một mình tới gần, đành phiêu phiêu đãng đãng lượn quanh nơi đó một lúc, vừa quan sát toàn bộ đường đi trong thành Mạc Thành, vừa tôi luyện thần hồn.
Nửa canh giờ sau.
Hắn quay trở về Uyên Ương lâu.
Trên mái cong, bóng dáng xanh nhạt đã lặng lẽ đứng ở đó, im như tờ.
Ngân nguyệt như câu treo.
Bóng dáng kia lờ mờ, như ảo như thật, giống như chỉ sau giây lát liền bị mây đen che khuất, biến mất không để lại dấu vết.
Lạc Thanh Chu tiến đến gần, một chiếc khăn tay tuyết trắng bay ra, che khuất viên châu màu đỏ trên đỉnh lầu.
- Đa tạ tiền bối.
Hắn đứng cách lầu bốn, năm mét, không tiến gần, chắp tay e dè nói:
- Tiền bối, tại hạ đêm nay có việc, nên đến sớm nói với tiền bối, đêm nay không tới nữa.
Bóng dáng xanh nhạt nghe vậy, dường như ngơ ngác một chút, giọng nói mờ nhạt:
- Việc gì?
Lạc Thanh Chu cúi đầu nói:
- Tại hạ đêm nay phải ở nhà bồi nương tử ta, thật có lỗi, tiền bối…
Nói xong, gương mặt hắn có chút nóng bừng.
Tình huống thật là, hắn đêm nay muốn ở trong phòng, chờ đợi người nào đó âu yếm...
Bóng dáng xanh nhạt nghe thế, nhíu nhíu mày, trầm mặc xuống.
Không khí đột nhiên trở nên yên tĩnh.
Sau một lúc lâu.
Lạc Thanh Chu định cáo từ, bóng dáng kia đột nhiên lại lên tiếng hỏi:
- Trong nhà ngươi... Thật sự có cô gái đang chờ ngươi sao?
Lạc Thanh Chu sửng sốt một chút, ngẩng đầu nhìn cô ấy nói:
- Đương nhiên. Tiền bối, ngài... Ngài không tin trong nhà ta có cô gái, hay không tin... Cô gái nhà ta đang chờ ta trong nhà?
Bóng dáng xanh nhạt lại trầm mặc, dưới ánh sáng lờ mờ nhìn hắn chằm chằm một lúc, giọng trầm thấp thản nhiên nói:
- Đi thôi.
Lạc Thanh Chu không nói thêm, chắp tay, quay người rời đi.
Hắn nhanh chóng trở về.
Không biết cô hầu gái xảo quyệt kia lúc nào biến mất.
Bóng dáng xanh nhạt lặng lẽ đứng trên mái cong, nhìn hắn dần dần biến mất trong màn đêm, cau mày, run lên hồi lâu, thu hồi khăn tay, bóng dáng lóe lên, biến mất không để lại dấu.
Lạc Thanh Chu bay trở về phòng bên trong, thần hồn trở về, Tiểu Điệp đã rời đi.
Tiểu nha đầu rất khách khí bước vào Linh Thiền Nguyệt cung.
Bách Linh nhiệt tình kéo cô vào, sau đó đưa cô vào gian phòng, nhốt ở trong đó, nói chuyện cười nói rất thân thiết:
- Tiểu Điệp, ngươi nằm trên giường thêu hoa đi, mệt thì ngủ trước, tối nay ta quay lại.
Tiểu nha đầu không dám hỏi nhiều, khéo léo gật đầu nhẹ.
Bách Linh rời đi, nói một mình trong chốc lát, đi tới hậu hoa viên.
Ngắt một nhánh mai trong vườn, đưa trước mũi ngửi ngửi, Tần Khiêm Gia ngồi trong đình lương đột nhiên mở miệng gọi:
- Bách Linh.
Bách Linh giật mình, vội vàng chạy tới:
- Tiểu thư, người sớm như vậy trở về rồi? Thế nào?
Tần Khiêm Gia nhìn qua ánh trăng trong hồ nước ngoài đình, trầm mặc một chút, nói:
- Ngươi tới đó thử xem, ai ở trong phòng hắn.
- A?
Bách Linh sửng sốt một chút, trong lúc nhất thời chưa kịp phản ứng.
Qua mấy giây, chợt tỉnh ngộ.