Chuế Tế Vô Địch - Hoa Tiến Tửu
Chương 242: Lòng người càng thêm hoài nghi
Chuế Tế Vô Địch - Hoa Tiến Tửu thuộc thể loại Linh Dị, chương 242 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chỉ là chúng ta mỗi lần họp đều sẽ mời tiên sinh quản sự của các phủ cùng phòng trong nhà đến dự, những người đó đều là lão gia tử đã theo chúng ta rất nhiều năm, nhưng hôm nay, ngoài huynh đệ chúng ta mấy người ra, nơi này không có người ngoài...
Đúng lúc này, bỗng có người gõ cửa bên ngoài.
Ngay lập tức, giọng nói quản gia Chu Thông vang lên từ bên ngoài:
- Lão gia, Châu nhi và Nhị tiểu thư cầu kiến.
Trong phòng vốn đang ồn ào lập tức im lặng.
- Vi Mặc?
Tần Văn Chính nhướng mày, nghĩ một chút rồi nói:
- Mời nàng vào.
Cửa mở ra.
Châu nhi vội vàng bước vào đại sảnh, thấy mọi người nhà Tần đều ở đây, có chút khẩn trương nhưng không dám do dự, nhanh chóng bước đến bên cạnh Tần Văn Chính, cúi đầu thi lễ rồi thuật lại lời phân phó của Nhị tiểu thư dành cho nàng.
Ánh mắt Tần Văn Chính trở nên lạnh lẽo, sắc mặt đột nhiên trở nên khó coi.
- Tiểu thư chỉ dặn dò những chuyện này thôi, lão gia, nô tỳ cáo lui.
Châu nhi không dám ở lâu, vội vàng lui ra.
- Đại ca, sao thế? Sắc mặt ngươi...
- Chẳng lẽ bệnh Vi Mặc lại nặng hơn sao? À, nên rút ra thời gian đưa nha đầu đó đến kinh thành xem cho kỹ.
Tần Văn Chính cúi đầu trầm ngâm một lúc, trong mắt lóe lên tia sáng, bỗng trầm giọng nói:
- Lão nhị, lão tam, các ngươi cùng ta ra ngoài một chuyến. Những người khác đợi ở đây, chúng ta đi lát sẽ trở lại.
Mọi người nhìn nhau, không hiểu chuyện gì.
Tần gia nhị gia và Tam gia lập tức đứng dậy, sắc mặt cũng trở nên nghiêm trọng.
Tần Văn Chính dẫn theo hai người vội vàng rời đi.
Không lâu sau.
Ba người dẫn theo một lão tiên sinh tóc bạc tiến vào đại sảnh.
Mọi người càng thêm hoài nghi.
Đại sảnh đóng cửa, thẳng đến buổi trưa vẫn không mở ra.
Chu quản gia cùng hộ vệ đều đứng dưới hành lang bên ngoài với vẻ mặt nghiêm túc, không có hạ nhân nào dám đến gần.
Ngay cả nha hoàn bưng trà cũng không được.
Cuộc họp kéo dài đến chạng vạng tối.
Khi đại sảnh mở cửa, lão tiên sinh trước đó còn hồng hào, khoẻ mạnh, giờ hai chân như nhũn ra, cần người đỡ mới đi được.
Đám người vừa bước ra khỏi đại sảnh, một hạ nhân vội vàng chạy tới báo:
- Lão gia, hội thơ tối qua trên sông Mạc Thủy, một thuyền hoa bị đốt, Tống gia đại tiểu thư cùng nha hoàn đều chết cháy trong biển lửa, không còn tung tích. Tống gia Nhị công tử Tống Triết tối qua bị người tập kích trong con hẻm nhỏ cách Tống phủ trăm mét, ngực và đầu bị đánh nát, chết thảm tại chỗ.
Mọi người nhà Tần nghe xong hai tin này, mặt đều đầy vẻ kinh ngạc.
Còn lão tiên sinh được Tần Văn Chính đỡ kia, nghe đến tin thứ hai, hai chân lập tức mềm nhũn, ngã sấp mặt xuống đất, hôn mê bất tỉnh.
Tần Văn Chính thấy vậy, sắc mặt càng thêm âm trầm:
- Xem ra người tối qua gặp mặt hắn hẳn là nhị nhi tử yêu quý của Tống gia. Nhưng rốt cuộc là ai đã giết hắn?
Tần Tam gia thì thầm:
- Đại ca, chuyện tối qua đi gặp lão gia tử này, chúng ta cũng mới biết qua buổi thẩm vấn hôm nay, chẳng lẽ có người đã biết trước? Sau đó chờ tên nhãi Tống gia trên đường về, đột nhiên ra tay?
Tần tứ gia thở dài:
- Chết là tốt! Nếu để cho con rùa rụt đầu Tống kia truyền hết bí mật của chúng ta ra ngoài, dù chúng ta có điều chỉnh cũng kịp. Không biết là ai đã giúp chúng ta một đại ân này. Nếu biết được, nhà Tần chúng ta phải cảm tơn đối phương.
Tần Văn Chính cau mày, âm thầm suy nghĩ.
Tần nhị gia vốn im lặng, bỗng mở miệng:
- Đại ca, sự kiện tối qua, nếu xử lý không khéo, nhà Tần chúng ta lần này có thể sẽ tổn thất nặng nề. Vì vậy, người đã giết tên nhãi Tống kia cũng không thể là người ngoài. Dù là người ngoài, cũng chắc chắn là người thân cận với nhà Tần chúng ta, hoặc là người đã nhận ân huệ lớn từ nhà Tần. Người bình thường sẽ không giúp chúng ta như vậy, dù sao tên nhãi kia là nhi tử yêu quý nhất của Tống gia Mạc Thành.
- Chắc là gặp cường đạo giết người cướt của? Chắc cũng không quan hệ gì với chúng ta.
- Chắc là không, đâu có trùng hợp như vậy. Mà nghe nói tên nhãi kia cũng luyện võ, không phải dạng vừa. Hơn nữa, ngươi cũng vừa nghe nói, nó chết rất thảm, ngực và đầu đều bị đánh nát, người giết nó chắc là đã quyết tâm giết cho bằng được.
Tần nhị gia bỗng nói:
- Đại ca, Tôn tiên sinh là lão gia tử đã theo ngươi hơn hai mươi năm, từ thời phụ thân đã ở trong nhà chúng ta, một lòng trung thành tuyệt đối.