Chuế Tế Vô Địch - Hoa Tiến Tửu
Chương 248: Đi vay tiền?
Chuế Tế Vô Địch - Hoa Tiến Tửu thuộc thể loại Linh Dị, chương 248 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lực phòng ngự không chỉ kinh người, mà còn có thể xóa tan lực đạo của võ giả, lúc này, chủy thủ mới có thể phát huy được tác dụng.
Bình thường yêu thú dạng này, sợ nhất lưỡi dao sắc bén.
Đương nhiên, là lưỡi dao võ giả chuyên dụng.
Lạc Thanh Chu lại lật xem thư tịch giới thiệu các loại yêu thú trong Hắc Mộc lâm một lúc, phát hiện chủy thủ rất quan trọng, thời khắc mấu chốt có thể bảo mệnh.
Ra khỏi tụ bảo các, do dự một lúc, hắn lại quay trở lại, lấy ra viên yêu đan kia, hỏi tiểu nhị cửa hàng có thể bán bao nhiêu tiền.
Tiểu nhị cửa hàng tiếp nhận yêu đan, cẩn thận quan sát một lúc, mới nói:
- Khách quan, đây là yêu đan cấp thấp nhất, mà phẩm chất đặc biệt chênh lệch, ngài có thể ra ngoài nhìn cho rõ, trong này còn có một vết nứt. Nếu như khách quan muốn bán, giá cao nhất tiệm chúng tôi có thể trả cho ngài là hai trăm kim tệ.
- Hai trăm kim tệ?
Lạc Thanh Chu suy nghĩ một chút, chuôi chủy thủ dành cho võ giả rẻ nhất cũng cần hai trăm tám mươi kim tệ, cho dù bán yêu đan cũng không đủ tiền mua chủy thủ.
- Tốt, ta sẽ suy nghĩ lại.
Lạc Thanh Chu quyết định lại đi các tiệm khác hỏi một chút.
Cầm yêu đan, hắn ra cửa, lại đi đến các cửa hàng bán vật dụng cho võ giả khác hỏi thăm.
Kết quả giá tiền đều không chênh lệch mấy.
Có cửa hàng thậm chí ép giá chỉ còn một trăm năm mươi kim tệ.
Hắn chăm chú suy nghĩ một lúc, quyết định quay về thử một chút, xem có thể hay không tìm người mượn ít tiền.
Dù sao đây cũng là chuyện liên quan đến tính mạng bản thân, không thể qua loa được.
Tìm ai mượn đây?
Người đầu tiên, tự nhiên là Bách Linh.
Đối với nha đầu Bách Linh kia, hắn hiện tại không còn gì ngại ngùng, đi vay tiền, ngược lại không cảm thấy gì ngượng ngùng.
Dù sao hắn cũng không phải không có ý định trả lại.
Bất quá, chưa từng thấy nàng một mình đi ra ngoài, cũng không có gặp nàng làm việc, không biết nơi đó của nàng có nhiều tiền như vậy không.
Bán yêu đan, còn thiếu tám mươi kim tệ.
Nếu là tám mươi lượng bạc trắng, nơi của nha đầu kia chắc chắn có, nhưng kim tệ thì sao...
Vậy thì không chắc chắn.
Nếu như thực sự không được, hắn cũng chỉ có thể mặt dạn mày dày đi tìm Tần nhị tiểu thư.
Tần nhị tiểu thư hẳn là có tiền, hoặc nói, nàng có cách để lấy tiền, hơn nữa còn sẽ giúp hắn giữ bí mật.
Dù sao hai người có chung một bí mật với nhau.
Trong lòng tính toán, rất nhanh từ cửa sau trở về Tần phủ.
Tiến vào phủ, hắn lấy mặt nạ xuống.
Đi vào Linh Thiền Nguyệt cung, hắn vẫn còn có chút do dự.
Nói thật, người thời đại này, da mặt vẫn rất mỏng, đặc biệt là chuyện như đi tìm nữ nhân vay tiền.
Nhưng nghĩ đến tầm quan trọng của chủy thủ, hắn vẫn đi lên gõ cửa một cái.
Sau một lúc lâu, cửa sân “Kẹt kẹt” một tiếng, mở ra.
- Bách Linh cô nương, ta...
Lạc Thanh Chu sợ mình lại do dự, nên vừa mở cửa liền định nói thẳng, nhưng mới nói được vài chữ, đột nhiên phát hiện người mở cửa không phải Bách Linh, mà là... Hạ Thiền.
Thiếu nữ mặc một bộ váy xanh nhạt đứng trong cửa, mở cửa, lại hai tay ôm kiếm, hai con ngươi lạnh lùng nhìn hắn.
Lạc Thanh Chu đành phải nhắm mắt nói:
- Hạ Thiền cô nương, ta tìm Bách Linh cô nương một chút, nàng có ở đây không?
Hạ Thiền lạnh lùng nhìn hắn, không trả lời, cũng không hề động đậy.
Lạc Thanh Chu định đi vào, thấy nàng chặn cửa, lại không dám cưỡng ép đi qua bên cạnh, đành phải nói tiếp:
- Ta tìm Bách Linh cô nương có việc quan trọng, Hạ Thiền cô nương có thể giúp ta gọi nàng ra một chút không?
Hạ Thiền rốt cục mở miệng, lạnh lùng nói:
- Nói.
Lạc Thanh Chu: - ...
Để đi vay tiền sao?
Vậy thì không thể nói với ngươi.
Mất mặt trước mặt Bách Linh coi như xong, sao có thể lại mất mặt trước mặt nàng.
Lạc Thanh Chu đành chắp tay nói:
- Bách Linh cô nương không có ở đây, quên đi, thật ra cũng không có việc gì lớn, ngươi làm việc của mình đi, ta cáo từ.
Nói xong, quay người rời đi.
Xem ra, chỉ có thể đi tìm Nhị tiểu thư để vay.
Hả?
Sau lưng đột nhiên truyền đến một cỗ sát khí?
Bước chân hắn dừng lại, quay đầu nhìn lại.
Sau lưng trống trơn, cửa ra vào trống trơn, thiếu nữ ôm kiếm băng lãnh đã không biết đi đâu.
Hắn lẩm bẩm một câu, không tiếp tục suy nghĩ nhiều, quay đầu, định tiếp tục đi về phía trước, nhưng đột nhiên phát hiện trước mặt xuất hiện thêm một thân ảnh, suýt đâm vào chỗ phình ra đó...
Ngẩng đầu nhìn lên...
Một bộ váy xanh nhạt, gương mặt xinh đẹp băng lãnh, trong ngực ôm kiếm, đang lạnh lùng nhìn hắn.
Lạc Thanh Chu nhìn thấy thiếu nữ băng lãnh giống như quỷ mị vô thanh vô thức xuất hiện trước mặt mình, khóe miệng không nhịn được co quắp một chút.
- Cái kia...
Tốt.
Nói thì nói thôi.
Dù dù chỉ nói với Bách Linh, Bách Linh cũng có thể nói cho vị này.
Hắn thở dài một hơi, gương mặt hơi nóng lên nói:
- Ta tìm Bách Linh cô nương, thật ra là muốn tìm nàng... mượn một chút tiền dùng, ta gần đây muốn mua vài cuốn thư tịch hơi đắt tiền cùng...