Chuế Tế Vô Địch - Hoa Tiến Tửu
Chương 261: Vỏ cây đen như mực
Chuế Tế Vô Địch - Hoa Tiến Tửu thuộc thể loại Linh Dị, chương 261 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lạc Thanh Chu thoáng nhìn ánh mắt của hắn, đột nhiên nghe được trong lòng hắn: 【Tam ca quả nhiên không khoe khoang, dung mạo và dáng vẻ của cô gái kia quả thật tuyệt sắc, trong nhẫn chứa đồ chỉ sợ còn cất giấu rất nhiều tiền vàng và bảo vật, hôm nay phát tài rồi! Không uổng công mấy người chúng ta mưu đồ bao ngày. Ta trước tiên biểu diễn một phen trước mặt họ, để chúng buông lỏng cảnh giác, đợi một chút nữa lần lượt đánh tan. Chỉ là tiểu tử này trông có vẻ nghèo túng, hơn nữa thoạt nhìn còn có chút ngốc nghếch, không biết trên người có bao nhiêu tiền vàng.】
- Sở tiểu đệ, đi, cùng đến một chỗ.
Hàn Bắc vỗ vỗ vai của hắn, cười nhếch miệng nói:
- Thằng nhãi này tính khí nóng nảy, chắc hẳn trên giường cũng cực kỳ sung mãn, Sở tiểu đệ ngươi nói xem?
Lạc Thanh Chu không trả lời, cười ngơ ngác một tiếng, trong mắt lóe lên ánh lạnh lẽo liền biến mất.
Tối hôm qua có một trận mưa lớn, nhiệt độ đột ngột hạ thấp.
Lúc đầu tưởng thời tiết thế này đã đủ lạnh, nhưng khi mấy người vừa tiếp cận mảnh rừng phía trước, đột nhiên cảm thấy một luồng khí lạnh thấu xương đánh tới.
Người lần đầu tiên đến, cho dù là võ giả cũng không nhịn được run rẩy.
- Các vị.
Trước khi chính thức tiến vào Hắc Mộc lâm.
Thần sắc Đao tỷ nghiêm trọng, nhắc nhở cuối cùng:
- Lời đề nghị của ta là, các người lần đầu tới đây, tốt nhất nên đi theo đội nhóm. Bên trong Hắc Mộc lâm nguy hiểm, không chỉ đến từ độc vật, yêu thú, còn đến từ những võ giả khác.
Nói đến đây, nàng dừng lại, quét nhìn mấy người, tiếp tục nói:
- Ở đây, giết người cướp của thường xuyên xảy ra. Bên trong Hắc Mộc lâm là khu vực ngoài vòng pháp luật, nếu các người bị giết ở bên trong, không có ai truy tìm hung thủ cho các người, cũng không có ai nhặt xác. Vì thế, các người phải cẩn thận. Cẩn thận yêu thú, cẩn thận những võ giả khác, cũng muốn cẩn thận... bạn đồng hành của các người.
- Đương nhiên, đại đa số võ giả nơi này đều là vì yêu thú mà tới. Đối với chuyện giết người cướp của này, có lẽ chỉ có người bên ngoài mới có thể làm ra.
- Dù sao mỗi võ giả, cũng có thể cực hạn phản sát, khí lực giết võ giả, giữ lại giết yêu thú càng thêm có lợi.
- Tốt, ta chỉ nói như vậy.
- Có vấn đề có thể trực tiếp hỏi, không có vấn đề liền theo ta đi vào.
Đao tỷ nói xong, chờ đợi một lúc.
Thấy không có ai đặt câu hỏi, nàng cầm đao bản rộng hình cung của mình, đi về phía trước.
Theo một đường nhỏ uốn lượn, tiến vào một mảnh rừng rậm nguyên thủy.
Lối vào có thân cây tráng kiện, cao vút tận mây.
Vỏ cây đen như mực.
Bên đường dựng một khối bia đá màu đen, trên tấm bia viết mấy chữ lớn bắt mắt bằng máu: Yêu thú Hắc Mộc lâm, không phải võ giả chớ tiến vào.
Tối hôm qua mưa to một trận, nhiệt độ chợt hạ.
Khí trời bên ngoài vốn rét lạnh, ngay lúc mấy người vừa mới bước vào mảnh rừng rậm nguyên thủy này liền cảm thấy một luồng khí lạnh tận xương đánh tới.
Mấy người lần đầu tiên tới không nhịn được run rẩy.
- Không khí bên trong nơi này ẩn chứa một luồng khí lạnh đặc thù, đặc biệt thích hợp cho yêu thú sinh tồn. Người thường nếu tiến đến, cho dù không bị yêu thú ăn thịt, cũng sẽ bị khí lạnh xâm nhập vào cơ thể, sau khi rời khỏi đây nếu không kịp thời loại bỏ, không kiên trì được mấy ngày liền sẽ bệnh nặng tử vong.
- Cho dù là thể chất võ giả chúng ta, cũng không thích hợp ở bên trong quá lâu.
- Cho nên lúc chạng vạng tối, mặc kệ mọi người có thu hoạch hay không có con mồi, đều phải đi ra, tập hợp ở bên ngoài đất trống.
Đi trong rừng, Đao tỷ tiếp tục tận tụy căn dặn.
Khi đến một ngã ba đường, nàng dừng bước, nói:
- Tốt, chia tay tại đây. Hắc Mộc lâm rất lớn, không gian bên ngoài cũng rất rộng, càng đi vào bên trong, yêu thú càng lợi hại, không chỉ các người không thể đi vào, những yêu thú cấp thấp cũng không dám đi vào, cho nên chỉ cần các người vận khí tốt, ở bên ngoài liền có thể có thu hoạch. Hiện tại, các người có thể suy nghĩ tỉ mỉ một chút, là một thân một mình đi săn giết yêu thú, hay cùng đội nhóm.
- Đương nhiên, cũng có thể xuất tiền mời ta hỗ trợ.
Ngô Khuê chắp tay, nói:
- Chư vị, vậy tại hạ trước hết cáo từ, ta thích một mình.
Nói xong, trực tiếp lựa chọn đường ở giữa rời đi.
Hàn Bắc mặt dạn mày dày nhìn về phía thiếu nữ lãnh ngạo gợi cảm, cười rạng rỡ nói:
- Tần cô nương, nếu không ba người chúng ta cùng nhau? Nhiều người, tìm kiếm yêu thú cũng đơn giản hơn một chút.
Tần Nguyệt Mặc trực tiếp nện đôi chân dài gợi cảm, một mình thuận theo một đường nhỏ bên phải rời đi.