271. Chương 271: Sẽ bị đem chôn?

Chuế Tế Vô Địch - Hoa Tiến Tửu

Chương 271: Sẽ bị đem chôn?

Chuế Tế Vô Địch - Hoa Tiến Tửu thuộc thể loại Linh Dị, chương 271 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

- Két két...
Đúng vào lúc ấy, cửa phòng bỗng nhiên mở ra.
Gương mặt xinh đẹp của Tống Như Nguyệt hiện lên đầy tức giận, nhưng khi nhìn thấy cô gái yếu đuối trong phòng, sắc mặt lập tức dịu lại, giọng nói cũng trở nên dịu dàng:
- Vi Mặc, còn chưa ngủ à?
Nàng vừa nói, một bên cởi giày ra, bước vào phòng.
Mai nhi phía sau vừa định bước vào hầu hạ thì bị quở trách, nước mắt rưng rưng:
- Ở bên ngoài chờ! Đã nói bao nhiêu lần, thân thể Vi Mặc yếu đuối, không chịu được gió lạnh, gian phòng càng không thể bị làm bẩn, các ngươi mới từ bên ngoài, quanh người còn dính phong hàn? Về sau, ngoại trừ ta, ai cũng không thể tùy tiện bước vào gian phòng của Vi Mặc!
Mai nhi vội vàng cúi đầu lui ra.
Thu nhi nhìn tiểu thư của mình, vội vàng tiến lên khép cửa phòng, sau đó liếc nhìn Châu nhi bên cạnh, đều thấy được sự lo lắng và sợ hãi trong ánh mắt của nhau.
Nếu bị phu nhân phát hiện, vậy là xong.
Sẽ bị đem chôn?
Hay là bị ném xuống giếng?
Hai nha hoàn đứng bên ngoài, tim như muốn nhảy ra khỏi cổ, run bắn lên.
Tần Vi Mặc bước đến trước giường, dịu dàng nói:
- Còn chưa ngủ được. Mẫu thân, đã trễ thế này, người tìm Vi Mặc có chuyện gì sao?
Tống Như Nguyệt hừ một tiếng, mặc vớ lưới tuyết trắng bước đến giường, ngồi xuống, tức giận nói:
- Đều là một đám ngu xuẩn chỉ biết ăn cơm, từng tên tựa như khúc gỗ, một chút việc đều không thể giúp. Mẫu thân bận bịu sứt đầu mẻ trán, hỏi các nàng chủ ý, không có một đứa nào lên tiếng, sợ nói sai, dứt khoát không nói đúng không? Vậy ta còn nuôi các nàng để làm gì?
Tống Như Nguyệt bực bội một hồi, hạ giọng nói:
- Không sao đâu, trong lòng bực bội, đến thăm ngươi trò chuyện một lúc. Hôm nay thân thể thế nào? Có ho khan không?
Nàng vừa nói, ánh mắt nhìn về phía bàn phía trước.
Trên bàn đặt một bát cháo, chỉ ăn một nửa.
Nàng nhăn mày nói:
- Nha đầu ngốc, lại ăn cơm không ngon. Không ăn cơm thân thể sao có thể tốt lên. Mẫu thân nói với ngươi bao nhiêu lần, lại không nghe, không yêu quý thân thể của mình.
Tần Vi Mặc chậm rãi ngồi xuống đối diện, nói khẽ:
- Hôm nay thân thể tốt hơn nhiều, ban ngày ho khan một hồi, ban đêm một mực rất tốt.
Trên mặt Tống Như Nguyệt lộ ra vẻ ngạc nhiên:
- Không được lừa gạt mẫu thân? Không phải ban đêm ngươi đều ho khan nhiều hơn ban ngày à?
Tần Vi Mặc khẽ rũ mắt xuống, nhìn thoáng qua vị trí nàng ngồi, dịu dàng nói:
- Vi Mặc cũng không biết chuyện gì xảy ra, chính là cảm giác, đêm nay tốt hơn nhiều.
Mặt mũi Tống Như Nguyệt tràn đầy vui mừng:
- Vậy là tốt rồi, cảm giác tốt liền tốt, từ từ sẽ bớt, thân thể khẳng định sẽ khôi phục, không nên gấp gáp.
Tần Vi Mặc nói:
- Mẫu thân mấy ngày nay là đang phiền não vì chuyện tặng quà cho Trưởng công chúa sao?
Tống Như Nguyệt nghe vậy, lập tức nhíu mày, thở dài một hơi nói:
- Đúng vậy, mẫu thân vắt hết óc, cũng không biết nên đưa lễ vật gì mới tốt. Cha ngươi lại không giúp được gì, mỗi lần hỏi hắn hắn đều nói tùy tiện đưa, Trưởng công chúa sẽ không để ý, ai, Trưởng công chúa người ta sẽ không để ý, nhưng chúng ta cũng không thể không có thành ý chứ? Vi Mặc, ngươi nói mẫu thân nói đúng không?
Tần Vi Mặc nhẹ gật đầu, dịu dàng nói:
- Mẫu thân nói rất đúng, Trưởng công chúa để Mạc Thành trải qua nhiều năm hòa bình, lần này lại đánh thắng trận lớn, chúng ta nên muốn tận một chút tâm ý.
Tống Như Nguyệt sầu mi khổ kiểm nói:
- Mẫu thân đang vì chuyện này mà phiền não, mấy ngày nay ăn không ngon, ngủ không yên, mỗi ngày đều suy nghĩ, mỗi khi nghĩ lễ vật đều cảm giác không lấy ra được.
Tần Vi Mặc cười nói:
- Mẫu thân sợ đến lúc đó bị Trương di các nàng làm hạ thấp?
Tống Như Nguyệt liếc mắt nói:
- Nói bậy, mẫu thân thích ganh đua so sánh như vậy à? Mẫu thân từ trước đến nay điệu thấp thiết thực, mới không thích hiếu thắng đấu thắng cùng những người kia.
Tần Vi Mặc nín cười nói:
- Mẫu thân, Vi Mặc chưa từng gặp qua Trưởng công chúa, cũng không biết nàng thích gì, cho nên chuyện này, không có cách nào giúp người.
Tống Như Nguyệt thở dài một hơi, đang muốn nói chuyện, lại nghe nàng nói:
- Bất quá Vi Mặc có thể đề cử một người, người kia hẳn có thể giúp được ngài.
Vừa nghe lời này, ánh mắt Tống Như Nguyệt lập tức sáng lên, vội vàng nói:
- Ai? Vi Mặc ngươi mau nói.
Tần Vi Mặc cười nói:
- Xa cuối chân trời, gần ngay trước mắt.
Tống Như Nguyệt sững sờ, mặt mũi tràn đầy nghi hoặc nhìn trái phải.
Lạc Thanh Chu trốn ở trên giường trong chăn lập tức giật mình, hai tiểu nha đầu ngoài cửa thì càng run lẩy bẩy.
- Đang ở đâu?
Tống Như Nguyệt mơ màng.
Tần Vi Mặc cười nói:
- Mỹ Kiêu tỷ.
Vừa nghe lời này, Tống Như Nguyệt đầu tiên sửng sốt, lập tức bỗng nhiên vỗ đùi, vui mừng nói:
- Mỹ Kiêu tỷ! Làm sao cô ấy lại ở đây?