Chuế Tế Vô Địch - Hoa Tiến Tửu
Chương 284: Kinh thành bạn bè đều hào kiệt
Chuế Tế Vô Địch - Hoa Tiến Tửu thuộc thể loại Linh Dị, chương 284 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
- Ngươi nhìn lại tên nhóc này, ở trong nhà chúng ta đã qua mấy ngày? Đó là thời gian như thần tiên! Ăn ngon mặc đẹp, mỗi ngày ngoài việc đọc sách ra thì chẳng cần làm gì cả, lại có nha đầu hầu hạ trong động phòng, còn có được vợ... Hừ, xinh đẹp như vậy! Hắn nên đi thắp hương bái Phật, A Di Đà Phật!
Tống Như Nguyệt nói một hồi dài.
Tần Vi Mặc cúi đầu xuống, không dám lên tiếng nữa.
Thật ra trong lòng nàng biết, mẫu nói đều đúng, ở rể trong nhà khác, đều sống không được tốt, ngay cả những nha hoàn người hầu kia cũng xem thường.
Nhưng...
Trong lòng nàng, chồng cũng không phải người ở rể bình thường nào so sánh được.
Chồng tài hoa hơn người, xuất khẩu thành thơ, có thể ngâm thơ, có thể viết truyện đặc sắc tuyệt luân; người cũng tốt, tính tình cũng tốt, còn có thể... Bảo vệ nàng, để nàng vui vẻ.
Dù sao chồng chính là tốt, nàng không cho phép người khác bắt nạt hắn. Mẫu thân cũng không được.
Lạc Thanh Chu thấy nhạc mẫu này tức giận đến mặt trắng bệch, nói mãi không dứt, thân thể đều run rẩy.
Nàng vừa đau lòng con gái, vừa hối hận, nhưng tức giận vẫn chưa được giải tỏa, chỉ có thể cố gắng kìm nén.
Tần nhị tiểu vì nói giúp hắn, bị mắng cúi đầu xuống, hơi nhếch mép, có vẻ không phục, còn muốn tiếp tục tranh luận.
Mẹ con hai người với gương mặt xinh đẹp mặc cùng áo lông chồn tuyết trắng, sắp cãi nhau vì hắn, Lạc Thanh Chu đành phải mở miệng phá vỡ bầu không khí ngột ngạt hiện tại:
- Nhạc mẫu đại nhân, Thanh Chu vừa suy nghĩ lại, nhớ ra một bài thơ, không biết có hợp ý không.
Tống Như Nguyệt tức giận nhìn hắn, không nói gì.
Nam Cung Mỹ Kiêu ngồi bên cạnh mở miệng:
- Nghe thử đi.
Tần Vi Mặc cũng ngẩng đầu lên.
Tống Như Nguyệt đột nhiên nói:
- Châu nhi, đi thư phòng mài mực, để Thu nhớ kỹ. Nếu dám lừa dối ta, đây chính là bài thơ cuối cùng hắn làm ở Tần phủ.
Châu đáp một tiếng, vội cùng Thu vào thư phòng.
Lạc Thanh Chu thở dài, hơi gồng mình, thì thầm:
- Hoàng kim thác đao bạch ngọc trang, Dạ xuyên song phi xuất quang mang. Trượng phu ngũ thập công vị lập, Đề đao độc lập cố bát hoang.
Kinh hoa kết giao tận kỳ sĩ, Ý khí tương kỳ cộng sinh tử. Thiên niên sử sách sỉ vô danh, Nhất phiến đan tâm báo thiên tử. Nhĩ lai tòng quân thiên Hán Tân, Nam Sơn hiểu tuyết ngọc lân tuân. Ô hô! Sở tuy tam hộ năng vong Tần, Khởi hữu đường đường Đại Viêm không vô nhân. (*)
[* Kim thác đao hành – Lục Du:
Thanh gươm mạ vàng dát ngọc trắng
Ban đêm sáng quắc dọi qua song
Trai năm mươi tuổi công chưa lập
Xách gươm đứng nhìn khắp八方
Kinh thành bạn bè đều hào kiệt
Khảng khái hẹn nhau cùng sống chết
Nghìn năm sử sách thẹn không tên
Một tấm lòng son đền nợ nước
Mới rồi hành quân đến Hán Tân
Nam Sơn tuyết sớm ngọc xây tầng
Than ôi! Sở tuy ba hộ diệt được Tần
Oai hùng Trung Quốc há không kẻ nên thân – Do đang ở Đại Viêm nên main ta đổi thành Đại Viêm]
Ngữ điệu bài thơ âm vang mạnh mẽ, không dừng lại, một niệm xong, trong ngực hắn không tự chủ dâng lên một khí phóng khoáng, nhiệt huyết dâng trào!
Tống Như Nguyệt tuy không nghe rõ, nhưng nghe được khí thế đó, lập tức nghiêm mặt, sắc mặt thay đổi.
Tần Vi Mặc nghe xong, tay nhỏ không nén được siết chặt, mặt trắng bệch bỗng ửng hồng, ánh mắt lấp lánh, môi hơi run, muốn nói nhưng chỉ nhìn thiếu nữ váy tím bên cạnh.
Nam Cung Mỹ Kiêu trầm ngâm, như đang suy nghĩ.
Sau một lúc lâu, nhìn Tống Như Nguyệt nói:
- Dì, đã có lễ đưa cho Trưởng công chúa rồi. Bài thơ này, chắc Trưởng công chúa sẽ thích.
Bầu không khí nhẹ nhõm hơn.
Nam Cung Mỹ Kiêu tuy không tán thưởng trực tiếp, nhưng câu nói đó cho thấy bài thơ rất hay.
Được quận chúa từ kinh đô khen ngợi, Tống Như Nguyệt tự nhiên mặt mũi sáng.
Lúc định nổi giận, cũng thôi.
Nàng hừ lạnh, liếc thiếu niên khom người:
- Được thôi, qua loa. Ngươi nói không làm được, đây không phải làm rồi? Trước mặt người ngoài khiêm tốn còn chưa tính, trước mặt người nhà, cũng phải dối như vậy?
Tần Vi Mặc yếu ớt nói:
- Mẫu thân, chắc tỷ phu chưa nghĩ kỹ...
Tống Như Nguyệt nhíu mày, trừng mắt nhìn nàng:
- Cứ ngươi nói nhiều! Ta mắng hắn một câu, ngươi đáp hai câu, ta là mẹ hay hắn là mẹ?