303. Chương 303: Ta đói

Chuế Tế Vô Địch - Hoa Tiến Tửu thuộc thể loại Linh Dị, chương 303 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lạc Thanh Chu ngồi xuống, lấy thêm nửa chén cơm, định ăn thì giọng nói của Tần nhị tiểu thư bỗng vọng từ trong phòng:
- Mẫu thân, ta đói...
Tống Như Nguyệt nghe xong, lập tức buông quyển sách, bước xuống giường, nở nụ cười nói:
- Đói thì ăn cơm, đến đây, mẫu thân giúp ngươi mặc thêm áo quần, chờ một chút sẽ bưng cơm tới cho ngươi.
Tần Vi Mặc nói nhỏ:
- Mẫu thân, ta muốn ngồi ăn cùng tỷ phu.
Nụ cười trên mặt Tống Như Nguyệt biến mất, khóe mắt kéo dài ra, trầm ngâm một hồi, đột nhiên quay đầu nói:
- Lạc Thanh Chu, đừng làm đồ ăn bẩn đi, để Vi Mặc ăn trước! Còn nữa, không được phép nhìn sang đây.
Thực ra khi nghe Tần nhị tiểu thư nói đói, Lạc Thanh Chu đã không dám động đũa nữa.
Hắn đứng dậy, đi đến trước cửa sổ, quay lưng về phía phòng trong, vô tình liếc mắt nhìn mấy cuốn sách trên giá.
Tống Như Nguyệt cảnh giác nhìn hắn một cái, vén chăn lên, đỡ tiểu thư dậy, bắt đầu mặc áo cho nàng.
Một lúc sau.
Mẹ con hai người đỡ nhau đi ra.
Lạc Thanh Chu lúc này mới đặt sách xuống, đi đến trước bàn, kéo ghế ra.
Tống Như Nguyệt đỡ tiểu thư ngồi xuống ghế, sau đó cầm đũa gắp thức ăn cho nàng.
Tần Vi Mặc quay đầu nói:
- Tỷ phu, ngồi đi.
- Khụ khụ!
Tống Như Nguyệt đột nhiên tằng hắng, trừng nàng một cái nói:
- Ta cũng chưa ngồi đây.
Tần Vi Mặc nói nhỏ:
- Mẫu thân, trời đã không còn sớm, phụ thân chắc cũng về rồi. Ngài mau trở về đi, đừng để phụ thân cô đơn.
Tống Như Nguyệt:
- ? ? ?
- Xú nha đầu, ngươi cố ý muốn chọc mẫu thân tức chết à?
Mỹ phụ tức giận, giậm chân, đôi đũa trên tay đều run rẩy.
Tần Vi Mặc yếu ớt nói:
- Mẫu thân ở đây, tỷ phu không được tự nhiên, mà mẫu thân luôn muốn dạy dỗ tỷ phu. Mẫu thân vẫn nên trở về đi, đi hầu phụ thân...
- Ta không! Ta lại không!
Tống Như Nguyệt vô cùng tức giận:
- Ta hôm nay không đi, đêm nay ở lại đây! Nhìn các ngươi sẽ như thế nào!
Tần Vi Mặc thấy nàng tức giận không vừa, không dám nói thêm.
Lạc Thanh Chu vội vàng nhân cơ hội cung kính nói:
- Nhạc mẫu đại nhân, ta vừa hay buồn ngủ, muốn sớm về nghỉ. Nếu không...
- Không cho phép!
- Không...
Mẹ con hai người lại đồng thanh nói, ánh mắt cùng nhìn về phía hắn.
Một người giận dữ trừng mắt, một người tội nghiệp.
Lạc Thanh Chu: - ...
- Ta đi!
Tống Như Nguyệt hít sâu một hơi, buông bát đũa xuống, đi thẳng ra cửa. Khi bước tới bên ngoài cửa, khóe mắt lập tức đỏ lên:
- Mẫu thân chính là dư thừa, tốt, mẫu thân đi, mẫu thân cũng không tiếp tục chọc người ngại...
Nói xong, đi giày vào, thương tâm rời đi.
Trong thư phòng, lại trở nên yên tĩnh.
Hai người đối mặt nhìn nhau.
Tần Vi Mặc nhíu mày:
- Tỷ phu, Vi Mặc chưa hề nói mẫu thân dư thừa, cũng không ghét bỏ nàng... Vi Mặc không phải người như vậy đâu.
Lạc Thanh Chu không trả lời, im lặng cầm bát đũa, giúp nàng gắp thêm thịt rau, đặt trước mặt nàng, nói:
- Nhị tiểu thư, ăn cơm trước đi.
Tần Vi Mặc giơ tay lên, hơi run, dịu dàng nói:
- Tỷ phu, ngươi đút cho ta, được không?
Lạc Thanh Chu do dự một chút, nhìn thoáng qua cửa phòng đóng chặt, cầm bát đũa, gắp một miếng thịt đưa tới miệng nàng.
Đúng lúc đó, "soạt" một tiếng, cửa sổ đang đóng đột nhiên bị đẩy ra.
Tống Như Nguyệt trầm mặt đứng ở bên ngoài, đôi mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm hai người.
Lạc Thanh Chu: - ...
- Thân là tỷ phu, phải biết cái gì nên làm, cái gì không nên làm! Bồi Vi Mặc cơm nước xong xuôi liền chủ động rời đi, đừng để người đến thúc ngươi, nghe chưa?
Lạc Thanh Chu vội nói:
- Chờ một chút, Thanh Chu liền đi.
Tống Như Nguyệt "sập" một tiếng đóng cửa sổ lại, lạnh lẽo nói bên ngoài:
- Canh kia chính ngươi uống, không được cho Vi Mặc ăn.
Nói xong, tiếng bước chân bên ngoài dần dần xa đi.
Sau đó, biến mất không thấy bóng dáng.
Trong phòng, hai người giật mình, tạm thời không dám nói tiếp.
Lạc Thanh Chu cho Tần nhị tiểu thư ăn cơm, trong lòng nghĩ chờ một lúc sẽ tìm cớ rời đi.
Tần Vi Mặc cúi đầu ăn cơm, trong lòng nghĩ chờ chút nữa sẽ làm sao giữ tỷ phu ở lại bên cạnh.
Hai người đều mang tâm sự riêng, im lặng không nói.