308. Chương 308: Đêm nay ngủ thế nào?

Chuế Tế Vô Địch - Hoa Tiến Tửu

Chương 308: Đêm nay ngủ thế nào?

Chuế Tế Vô Địch - Hoa Tiến Tửu thuộc thể loại Linh Dị, chương 308 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thần hồn chỉ cần chưa trải qua lôi kiếp để trở thành Dương thần, vậy vẫn là âm hồn.
Âm hồn có thể bay cao được không?
Không cẩn thận có thể sẽ dẫn đến thiên nộ lôi phạt, trong nháy mắt bị đánh tan biến, không còn mảnh nào.
Trời có thiên quy, có địa luật.
Âm hồn muốn lên trời, nghe thì dễ chứ?
Ví dụ như phàm nhân tu tiên, muốn trường sinh, so với lên trời còn khó hơn.
Lạc Thanh Chu một bên bay về Uyên Ương lâu, vừa nghĩ chuyện vừa rồi.
Trong lòng hắn đã sớm biết Lạc Diên Niên có thể là một võ giả, nhưng cũng không biết thực lực cụ thể của đối phương đến đâu.
Từ tình huống vừa rồi mà xem, thực lực của đối phương ít nhất là cảnh giới võ sư.
Thậm chí còn cao hơn.
May mắn thần hồn của hắn cường đại, phản ứng cực nhanh, nếu không bị một quyền cách không đánh trúng, coi hồn phi phách tán tại chỗ cũng không bị thương nặng, có thể an toàn trở về hay vẫn là vấn đề.
Hôm nay là hắn chủ quan.
Vốn cho rằng tu thành cảnh nhật du, không sợ võ giả bình thường, nhưng cũng không ngờ đối phương cảm ứng nhạy bén, lại đột nhiên xuất hiện, đột nhiên động thủ.
Bây giờ trạng thái thần hồn của hắn, ngoài có thể nhìn lén nghe lén ra, đối với bất kỳ võ giả nào cũng không tạo được một tia tổn thương.
Dù đối phó người bình thường, cũng chỉ có thể thổi một chút âm phong, hù dọa một chút.
Vẫn nên tranh thủ thời gian tu luyện, tấn cấp đến cảnh ngự vật.
Đến lúc đó thần hồn ngự vật, có lợi khí vật thật, tự nhiên có thể tập kích người không phòng bị, giết người trong vô hình.
Không bao lâu.
Hắn đi tới Uyên Ương lâu.
Phía trên mái cong, có một bóng người xanh nhạt đã đứng ở đó.
Khi hắn xuất hiện, bóng người xanh nhạt quay đầu nhìn thoáng qua, dường như có chút kinh ngạc.
Lạc Thanh Chu bay đến gần, bay xuống trên nóc nhà, cúi đầu chắp tay nói:
- Tiền bối, vãn bối canh ba đã đến một lần, thấy tiền bối không có ở đây, nên đi dạo bốn phía, không để tiền bối đợi lâu chứ?
Bóng người xanh nhạt nhìn hắn một hồi, mới lên tiếng:
- Ngươi đêm nay... có thời gian đi ra không?
Lạc Thanh Chu giật mình, nói:
- Vãn bối đây không phải đã ra rồi sao? Ý của tiền bối là...
Bóng người xanh nhạt trầm mặc một lúc, nói:
- Không sao đâu, đêm nay không nói chuyện xưa. Ngươi sớm trở về đi.
Lạc Thanh Chu sững sờ, nói:
- Trong nhà vãn bối không có việc gì, có thể hừng đông trở về, vãn bối muốn ở đây bồi tiền bối thêm một chút.
Hiện tại còn không thể trở về.
Vạn nhất hồn phách trở về cơ thể, thân thể không chịu được, phạm phải sai lầm lớn, vậy hối hận không kịp.
Huống chi, thân thể Tần nhị tiểu thư yếu ớt, hiện tại không chịu được kích thích cùng dồn nếp quá mạnh.
Dù hắn bất đắc dĩ phải dùng phương pháp cứu mạng của vị tiền bối này, cũng phải tiến hành từng bước, từng bước một từ từ sẽ đến, nếu không tác dụng sẽ hoàn toàn ngược lại.
Ít nhất phải để Tần nhị tiểu thư trước dưỡng thân thể một thời gian.
Trong lòng Lạc Thanh Chu nghĩ như vậy, thấy thần hồn tiền bối dường như đang nhìn mình, cũng không nói gì, lại chắp tay hỏi:
- Tiền bối, đêm mai vãn bối còn đến đây không?
Bóng người xanh nhạt trầm mặc một lát, nói:
- Tùy thời gian của ngươi.
Lạc Thanh Chu định nói "Thời gian của vãn bối rất rảnh" bỗng nghĩ đến hai ngày nay không ngừng có việc, đừng nói ban ngày không có thời gian, buổi tối cũng bị ép.
Nói không chừng đêm mai còn có chuyện gì xảy ra.
Vì vậy, hắn không nói gì thêm, chỉ nhẹ gật đầu.
Hai người rơi vào im lặng.
Lạc Thanh Chu vốn định trò chuyện về tu luyện, nhưng thấy vị tiền bối này đêm nay dường như tâm sự nặng nề, nên không dám nói thêm.
Canh bốn.
Bóng người xanh nhạt đột nhiên mở miệng:
- Trở về đi.
Lạc Thanh Chu không dám dừng lại, chắp tay nói:
- Vậy vãn bối cáo lui.
Đang định rời đi, bóng người xanh nhạt dường như do dự một chút, đột nhiên hỏi:
- Người mà ngươi tối hôm qua hỏi ta... thế nào?
Lạc Thanh Chu cung kính đáp:
- Tối hôm qua thổ huyết hôn mê, nhưng nhìn tình hình hôm nay cũng không tệ lắm, ban đêm còn ăn được chút cơm.
- Đêm nay ngủ thế nào?
Bóng người xanh nhạt quay đầu nhìn hắn.
Lạc Thanh Chu nói:
- Rất ngon.
Ai ngờ bóng người xanh nhạt lại nhìn chằm chằm hắn nói:
- Nàng là em vợ của ngươi, ngươi thế nào biết nàng ngủ rất ngon?
Lạc Thanh Chu: - ...
Bóng người xanh nhạt trầm mặc một chút, nói:
- Phương pháp tối hôm qua ta nói, ngươi dùng chưa?
Lạc Thanh Chu cúi đầu đáp:
- Chưa dùng.
Tình trạng của hắn hiện tại hẳn là chưa cần thiết.
Bóng người xanh nhạt thu hồi ánh mắt, nhìn về phía xa, không nói gì thêm.
Lạc Thanh Chu lại đợi một lúc, cáo từ rời đi.
Đợi bóng người hắn biến mất trong đêm tối phía xa, bóng người xanh nhạt lóe lên, biến mất không còn dấu vết.